Tới giờ Tuất, tất cả thành viên Lý gia tụ họp đầy đủ Triêu Huy đường, dĩ nhiên trừ Lưu di nương, loại thiếp thất này không có tư cách tham gia.
Bên cạnh lão già Lý Kính Hiền là hai người con trai và một nữ nhi thân phận mịt mờ, một nhà bảy miệng, cộng thêm đại bá mẫu Du Thị cùng với Du Liên Du Thị mang tới, thêm đám nha hoàn mama, tất cả chen chúc trong Triêu Huy đường, mọi người vui vẻ nói chuyện với nhau để làm vừa lòng lão thái thái, tiếng cười nói ầm ĩ, nhìn qua thì thấy đúng là một nhà hòa thuận yên vui. Đề tài căn bản quay xung quanh chuyện bên nhà đại lão gia, nói như vậy chuyện căn bản do Du Thị mở miệng.
Từ Châu Tri Phủ tính xây cho Minh Doãn cái cổng Trạng Nguyên, đến tam thúc công chuẩn bị lui vị trí tộc trưởng, để cho đại lão gia kế nhiệm, từ con Đồng Tri muốn kết hôn khuê nữ Lý gia, đến tức phụ Cần Nhi năm trước sinh đôi, đến trước khi xuất phát, trong bụng có bầu.
Hàn Thị hâm mộ: "Nhà đại bá cũng là nhân khẩu phồn thịnh a..."
Khóe miệng Du Thị hiện lên đắc ý nhưng vẫn tỏ ra khiêm tốn nói: "Nhiều người có ích lợi gì, trăm người cũng không bằng hai cháu trai đây."
Lý Minh Doãn vẫn cười nhạt như bình thường, trầm tĩnh bình yên, còn Minh Tắc có chút ngượng ngùng bất an.
Đinh Nhược Nghiên đỏ bừng mặt mũi. Lúc này Hàn Thị mới cảm thấy được vãn hồi vài phần mặt mũi.
Minh Tắc nói cho có: "Tam đường đệ đâu ạ? Lấy vợ chưa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


