Nội vụ đường, phòng tra hỏi.
Ánh mặt trời mùa đông xuyên cửa sổ duy nhất trên mái, chiếu xuống mặt đất.
Những hạt bụi nhỏ bé trôi nổi lơ lửng trong cột sáng, hiện rõ từng hạt li ti.
Cột sáng bao phủ lên một cái ghế.
Phương Nguyên ngồi trên đó, tắm mình trong ánh mặt trời.
Đối diện với hắn, ở phía trước của mảng tường tối om, một cái bàn dài được đặt ở đó, phía sau bàn là ba vị gia lão đang ngồi.
Việc tra hỏi đã giằng co suốt một giờ.
"Phương Nguyên, ngươi xác định tường trình vừa rồi của người không có sai lầm nào chứ?" Một vị gia lão nói.
"Đúng vậy." Phương Nguyên rũ mi mắt nhìn mũi chân của mình. Ánh sáng mặt trời chiếu lên gương mặt tái nhợt của hắn, làm cho hắn thoạt nhìn như một bức tượng màu trắng.
Tình hình hiện tại, hắn đã sớm đoán trước được .
Chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được.
Chỉ cần là con người thì sẽ có các quan hệ xã hội, một người phía sau có thể liên quan đến hàng loạt con người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



