Cuối cùng, chân nguyên mà Phương Nguyên khôi phục lúc ở trong bụng lợn rừng cũng không được dùng đến.
Lần thú triều này luôn trong sự chú ý của cao tầng bộ tộc Cổ Nguyệt, đàn điện lang xuất hiện chỉ là một bất ngờ nho nhỏ. Không lâu sau, cao tầng của bộ tộc Cổ Nguyệt đã nhanh chóng phản ứng.
Ba vị gia lão tự mình dẫn đội, dùng khí thế như sét đánh mà nhanh chóng ổn định cục diện.
Đột nhiên có một người còn sống chui ra từ trong bụng lợn rừng, điều này làm cho mấy cổ sư đang đánh nhau kịch liệt với điện lang đều phải vô cùng kinh hãi.
Phương Nguyên máu me nhầy nhụa cả người, trên chân còn quấn một cái ruột già của lợn rừng vương. Mùi máu gay mũi phát ra từ trên người hắn làm cho mấy vị cổ sư cũng phải hơi nhíu mày.
Nhưng Phương Nguyên không hề bận tâm, hắn rất sung sướng mà hít vào mấy hơi, giãn tay giãn chân rồi liếc nhìn chiến trường như không có chuyện gì xảy ra.
Không khác với hắn dự liệu, tổng cộng có năm con điện lang.
Nhưng những con điện lang này không con nào không già yếu bệnh tật. Chúng nó nằm ở tầng chót trong ổ sói. Khi đàn sói càng ngày càng phát triển, dưới tình huống tài nguyên có hạn, Lang Vương vì để duy trì những con điện lang trẻ tuổi tráng kiện, sẽ trục xuất những con già yếu trong đàn ra ngoài.
Những con điện lang này tập hợp lại, đầu tiên là tấn công bầy thú xung quanh, sau đó các đàn thú ảnh hưởng lẫn nhau, cuối cùng tạo thành thú triều cỡ nhỏ này.
Dưới công kích của các cổ sư, năm con điện lang nhanh chóng có thương vong.
Chúng nó đã ăn quá no rồi, cái bụng căng tròn ảnh hưởng đến sức chiến đấu của bọn chúng. Hơn nữa các cổ sư vừa mới đến cũng không giống như đám người Giác Tam, chân nguyên trong không khiếu bọn họ dồi dào, chiến lực ở vào trạng thái đỉnh cao.
Đối với cổ sư, chân nguyên là quan trọng nhất. Phượng hoàng gặp nạn không bằng gà, chân nguyên thiếu, sức chiến đấu của cổ sư sẽ giảm mạnh xuống. Mà cổ sư không có chân nguyên, có thể ngay cả phàm nhân cũng không bằng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



