Cái gì mà "kéo dài ba ngày, đã là cực hạn", những lời như vậy chỉ là muốn nhân cơ hội lừa gạt ông ta một khoản tiền mà thôi.
"Nhưng mà, việc cấp bách bây giờ vẫn là dốc hết sức giữ lại gia sản. Thằng nhãi con này thật là không để người ta yên thân!" Cổ Nguyệt Đống Thổ đổ mồ hôi lạnh đầy trán, tốc độ phát triển của Phương Nguyên làm cho ông ta phải kinh hãi.
"Ta chỉ đến nói cho huynh một tiếng, cáo từ." Nam cổ sư trung niên đứng dậy muốn đi.
"Đừng đi vội, lão đệ. Có vài việc ta còn muốn mời lão đệ giúp một chuyến." Cổ Nguyệt Đống Thổ cũng vội vàng đứng lên, lấy một túi tiền nhét vào tay nam cổ sư.
Nam cổ sư nhét túi nguyên thạch đầy căng vào trong ngực, đổi giọng cười to nói: "Đống Thổ lão ca, huynh quá khách sáo rồi. Quan hệ của hai huynh đệ chúng ta thế nào chứ, từ hơn mười năm trước đã quen biết nhau rồi. Huynh yên tâm, ta sẽ chuẩn bị một nhiệm khó khăn nhất giao cho Phương Nguyên. Thế nhưng e rằng Phương Nguyên sẽ thuê những cổ sư khác, chuyện này huynh phải chú ý."
"Ha ha ha, chuyện này đệ yên tâm. Tuy rằng lão ca ta đã thối lui, nhưng mạng lưới quan hệ vẫn còn đó, ta đã sớm mời người theo dõi. Nếu như tên tiểu tử này mời người ngoài tức là vi phạm tộc quy, ta còn đang lo không tóm được nhược điểm của hắn đây. Ha ha ..."
"Như vậy thì ta yên tâm rồi, cáo từ."
"Ta tiễn đệ một đoạn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



