“Cạc cạc cạc!” Âm Bà đắc ý cười to, mở cái miệng rộng để lộ những chiếc răng vàng thưa thớt không chịu nổi.
Bà ta duỗi bàn tay ra, bàn tay đột nhiên phồng to gấp mấy lần, năm ngón tay quấn quanh âm khí, móng tay sắc bén như châm. Bàn tay giống như cái quạt bồ như muốn rơi xuống đầu Nhập Nhị Bình Chi.
Hắn ta nhìn thấy Âm Bà đang giữ vững cục diện, cũng đã tính đến chuyện nếu Âm Bà ra tay hạ sát Nhập Nhị Bình Chi, Âm Bà tất sẽ bị cổ tiên Chính đạo ngăn cản.
Vì thế, hắn ta đã sắp xếp nhân thủ vận sức chờ phát động.
Quả nhiên, sau khi Nhập Nhị Nhất Phương chạy vội ra, Hạo Chấn đã phát động.
“Gia hỏa vô sỉ, rõ ràng là đơn đả độc đấu, ngươi cũng dám nhúng tay?” Hạo Chấn bay ra, một luồng điện quang mãnh liệt bắn ra, chiếu chuẩn Nhập Nhị Nhất Phương đang bay đến.
Cơ thể Nhập Nhị Nhất Phương hơi động, toàn thân phủ lên một bộ mộc giáp xanh biếc, bao phủ ông ta chặt chẽ từ đầu đến chân.
Bộ mộc giáp này đương nhiên là sát chiêu tiên đạo của Nhập Nhị Nhất Phương, hiệu quả phòng ngự vô cùng kinh người. Điện quang của Hạo Chấn sắc bén phi phàm, nhưng bắn vào bên trên mộc giáp, một chút tổn hại cũng không có, ngược lại còn khiến cho mộc giáp nảy mầm, sinh ra lá cây màu xanh nhạt, giống như nhận được không ít chỗ tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
