Đối mặt với sự khiêu chiến của Nhập Nhị Bình Chi, nhất thời không ai dám ứng chiến.
Hắn ta đã nhìn ra được trạng thái của Tuyết Vô Ngân, không chỉ bị thương mà ngay cả tiên khiếu cũng bởi vì sát chiêu tiên đạo của Lưu Hôi trưởng lão, rất nhiều nơi biến thành đá, tài nguyên tổn thất không nhỏ.
“Yên tâm đi, đối với Bình Chi, ta đã sớm có sắp xếp.” Sở Độ mỉm cười an ủi Tuyết Vô Ngân.
“Âm Bà, trận này giao cho ngươi.” Sở Độ nói với một vị cổ tiên mặc áo bào đen đằng sau.
Vị cổ tiên này lưng còng, tay luôn cầm quải trượng, từ đầu đến giờ vẫn giữ im lặng.
Lúc này nghe Sở Độ nói, trong tay áo rộng thùng thình duỗi ra hai bàn tay gầy đến đáng sợ kéo cái mũ xuống, lộ ra hình dáng già nua.
“Haha, vậy thì để lão thân chiếu cố ngươi một chút.” Âm Bà ra trận, cặp mắt già nua nhìn chằm chằm Nhập Nhị Bình Chi, lóe lên ánh sáng nguy hiểm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
