Một tiếng vang giòn, một cái roi điện trong nháy mắt quất lên người tổng quản thương đội, quất bay ông ta đi.
“Cái gì?”
“Thương đội này là của nhà ta, do ta quản lý. Ngươi chỉ là một con chó già, cũng muốn quản thúc lão tử sao?”
Màn xe xốc lên, một gã cổ sư thanh niên diện mạo dữ tợn bước ra.
Đằng sau cũng hỏi: “Đằng trước xảy ra chuyện gì à?”
Phát hiện rất nhiều ánh mắt tập trung lên người mình, lông mày gã cổ sư thanh niên cau lại, kêu ầm lên: “Nhìn cái gì? Một đám ăn hại hết ăn lại nằm, nếu còn nhìn nữa, kẻo lão tử móc mắt các ngươi đấy.”
Phương Nguyên vội cúi đầu xuống.
“Ngươi, chính là ngươi.” Gã cổ sư chỉ tay vào Phương Nguyên: “Nào, quỳ xuống làm ghế cho bổn công tử. Đây là vinh hạnh của ngươi. Bổn công tử muốn xuống xe nghỉ ngơi một chút.”
Phương Nguyên ngẩng đầu nhếch môi, yên lặng nhìn gã cổ sư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
