Tuyết Vô Ngân đứng bên cạnh Sở Độ, nghe xong liền hiếu kỳ hỏi: “Nghe giọng điệu của Sở huynh, dường như rất tôn sùng vị Liễu Quán Nhất trưởng lão này.”
Sở Độ cười nói: “Trong thư hắn có nhắc đến ngươi, hy vọng ngươi có thể bán tiên khiếu Lưu Hôi cho hắn.”
Tuyết Vô Ngân lắc đầu: ‘Ta không trông cậy vào tiên cổ của Lưu Hôi, nhưng tài nguyên bên trong tiên khiếu của Lưu Hôi là chiến lợi phẩm của ta. Ta không biết giá trị bên trong, làm sao có thể bán?”
Ý cự tuyệt rất rõ ràng.
Cái nào nặng cái nào nhẹ, Sở Độ phân chia rất rõ ràng.
“Trong thư, Liễu Quán Nhất nhờ ta thúc đẩy chuyện này.” Sở Độ lẩm bẩm, sau đó truyền âm cho Tuyết Vô Ngân: “Tuyết lão đệ, ngươi muốn lấy được tài nguyên bên trong tiên khiếu của Lưu Hôi, chỉ sợ phải hợp tác với Liễu trưởng lão.”
“Vì sao?” Tuyết Vô Ngân nghi hoặc hỏi.
“Bởi vì Liễu trưởng lão có một con Thượng Cực Thiên Ưng. Con ưng này có thể xuyên qua tiên khiếu phúc địa. Chi bằng ngươi lấy hết tài nguyên trong tiên khiếu, còn tiên khiếu thì đưa cho Liễu trưởng lão, sau đó bảo hắn bù cho ngươi một chút tài nguyên. Như vậy chẳng phải hai bên cùng có lợi sao?” Sở Độ khuyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
