Phương Chính đứng nhìn ở phía xa xa, không dám thở mạnh một tiếng.
Trận chiến này đã đến thời khắc quyết định, ai thắng ai thua thì phải xem kết quả lần va chạm này.
"Thanh Thư đại nhân cố lên!" Phương Chính căng thẳng đến cả người run rẩy. Hắn biết mình đi qua chỉ thêm phiền, chỉ có thể lớn tiếng cổ vũ Cổ Nguyệt Thanh Thư.
Như thể đã nghe thấy tiếng của Phương Chính, cơn lốc băng nhận càng ngày càng nhỏ lại, là bị Thanh Thư gắng gượng áp chế xuống.
"Chết tiệt, ta vậy mà gặp phải tình huống không đủ chân nguyên..." Bạch Ngưng Băng nghiến răng, tốc độ xoáy lốc càng lúc càng chậm, nhưng chân nguyên khôi phục đã không thể theo kịp tiêu hao, dần dần rơi vào đường cùng.
Tốc độ khôi phục chân nguyên của Bắc Minh Băng Phách thể rất nhanh, thế nhưng tốc độ khôi phục của tu vi tam chuyển vẫn còn hơi kém Mộc Mị trực tiếp sử dụng nguyên khí thiên nhiên một bậc. Nếu như Bạch Ngưng Băng tu hành đến tứ chuyển thì tốc độ đã hơn xa Mộc Mị cổ.
Chỉ là, chiến đấu sống còn chưa bao giờ có thể nói chắc.
Bất luận thắng hay bại cũng phải chấp nhận lấy kết quả.
"Khốn kiếp!" Bạch Ngưng Băng nghiến răng. Chân nguyên trong cơ thể y đã khô cạn, chỉ có thể để mặc Thanh Thư làm gì thì làm.
"Thắng rồi!!" Ở phía xa, Phương Chính nhìn thấy cảnh này thì nhảy nhót reo hò.
"Ta phải chết rồi sao..." Bạch Ngưng Băng gào thét trong lòng, trơ mắt nhìn hai bàn tay càng ngày càng gần, chỉ cần hai bàn tay này hoàn toàn hợp lại, y sẽ lập tức bị ép thành một tảng máu thịt lẫn lộn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


