Dưới sức mạnh của Cổ trùng tam chuyển, hai mắt Thanh Thư biến thành màu xanh lục.
Giờ phút này, hơi thở của hắn đột nhiên thay đổi, từ con người sống động chuyển biến thành rừng rậm tĩnh lặng.
"Sao?" Bạch Ngưng Băng cũng không khỏi hơi sửng sốt, nhưng y lại dửng dưng nhếch miệng, "Xem ra đã lâu không giao thủ với ngươi, ngươi cũng có một vài thủ đoạn thú vị."
Băng Trùy cổ.
Y động ý niệm, trong hư không trống rỗng bỗng ngưng kết ra năm mũi khoan băng sắc bén.
"Đi." Bạch Ngưng Băng chỉ tay, mũi khoang liền bắn ra.
Phịch phịch phịch.
Nơi lòng bàn tay của Thanh Thư mọc ra hai sợi dây leo. Dây leo quất lên không trung, như hai con rắn xanh linh hoạt, dễ dàng đánh lệch mũi khoan.
Nói rồi trong mắt Bạch Ngưng Băng toả ra ánh sáng xanh lam.
Mười mũi khoan băng đồng thời hiện ra, trôi nổi trước mắt y, sau đó liền bắn nhanh như chớp về phía Thanh Thư.
Sau đó lại là mười mũi khoan băng ngưng kết ra...
Cứ như vậy năm lần bảy lượt, trong chớp mắt đã tạo thành một cơn mưa mũi khoan.
Vù vù vù...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-49280.png&w=256&q=75)