Thời điểm Bạch Ngưng Băng phá băng ra sớm hơn bất cứ ai dự liệu.
Tảng băng đầu tiên là rạn nứt, những vết rạn lan ra, sau đó hoàn toàn vỡ tan.
Năm người gia lão, Cổ Nguyệt Thanh Thư, Cổ Nguyệt Dược Hồng bao vây y lại ở trung tâm, còn Cổ Nguyệt Phương Chính thì đứng trên sườn núi đằng xa, vừa nhìn xuống cuộc chiến từ trên cao vừa canh gác, một khi có tiểu tổ cổ sư Bạch gia xuất hiện, hắn sẽ cảnh báo trước.
"Bạch Ngưng Băng, ngươi lại dám giết cổ sư trong tộc ta, ngang nhiên vi phạm minh ước ba trại. Giết người đền mạng, lẽ trời rành rành! Ngươi còn lời nào nói nữa không?" Gia lão hừ lạnh một tiếng.
Bạch Ngưng Băng cũng không để ý đến lão mà cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình.
Y đưa tay trái ra nhưng cầm vào phía bên phải của cơ thể chỉ bắt được không khí hư vô.
Y từ nhíu mày lại, sắc mặt âm u, mặt mày như đang sắp nổi giông bão sấm sét.
"Lại có thể làm cho ta phải tự cắt đứt cánh tay phải, tên khốn đó gọi là Phương Nguyên sao..." Từ trong xưng hô của Hùng Lực và đám người Thanh Thư, Bạch Ngưng Băng đã biết được tên của Phương Nguyên.
Không khiếu sinh ra chân nguyên, ngược lại chân nguyên cũng sẽ ôn dưỡng không khiếu.
Trên thực tế, chỉ cần có chân nguyên bên trong không khiếu thì đó cũng sẽ có hiệu quả ôn dưỡng vách khiếu. Song hiệu quả này cũng không rõ ràng, kém xa việc cổ sư chủ động tiêu hao chân nguyên vỗ vào vách khiếu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-49280.png&w=256&q=75)