Theo sau đó, Phương Chính cũng chạy đến.
"Thanh Thư đại nhân!" Hắn mang theo vẻ mặt mừng rỡ, ngốc nghếch không biết sợ mà chạy về phía Cổ Nguyệt Thanh Thư, nhưng lập tức bị một trận lá thông đánh trở về.
"Tổ trưởng, là ta, Phương Chính đây!!" Hắn ngạc nhiên mà kêu lên, lần đầu tiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng Cổ Nguyệt Thanh Thư nào sẽ đáp lại hắn.
"Ca ca, Thanh Thư đại nhân làm sao?" Phương Chính mờ mịt và kinh hoàng, đành phải xin Phương Nguyên giúp đỡ.
Phương Nguyên lại hoàn toàn không để ý đến hắn mà là ngồi xổm xuống, đưa tay phải về phía Bạch Ngưng Băng, như đang cầm hờ thứ gì.
Cường Thủ cổ!
Hắn âm thầm phát động con cổ trùng này, sau đó thì nhanh chóng cảm giác mình như đang bắt được một thứ gì đó.
Hắn vội vàng kéo về, từ trong cơ thể Bạch Ngưng Băng tức thì bay ra một con cổ trùng.
Lại là một con Xích Thiết Xá Lợi cổ!
Đây là do tộc trưởng Bạch gia giao cho Bạch Ngưng Băng, thế nhưng Bạch Ngưng Băng cũng không sử dụng nó thì đã nhanh chóng đạt đến tu vi tam chuyển.
Đến nay thì để cho Phương Nguyên kiếm một món hời.
Nhìn Xích Thiết Xá Lợi cổ bay ra từ trên người Bạch Ngưng Băng, sau đó rơi vào tay Phương Nguyên, cả đám cổ sư Bạch gia lập tức sốt ruột, bắt đầu kêu gào lên.
"Còn là một Xích Thiết Xá Lợi cổ nữa..."
Phương Nguyên cười lạnh mà không nói gì. Xích Thiết Xá Lợi cổ vừa đến tay, hắn liền sử dụng Xuân Thu Thiền luyện hoá trong tích tắc, nhưng không đưa vào không khiếu, chỉ cất vào trong ngực, khiến ngươi ta cũng không có nhận ra là luyện hoá ngay tại chỗ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


