Lúc Đỗ Lôi Ty tỉnh dậy, cảm thấy đầu rất đau, sau đó eo cũng đau, rồi sau đó cơ thể trên dưới đều thấy từng cơn đau buốt, cứ như bị bẻ ra rồi lại lắp vào.
Chuyện gì thế? Lẽ nào là rơi máy bay? Không thể, rõ ràng cô đã xuống máy bay rồi… Nghĩ linh tinh một hồi, cô bỗng phát giác ra không khí xung quanh hơi kỳ lạ, mở choàng mắt ra thì nhìn ngay vào ánh mắt nóng bỏng của Liêm Tuấn, anh nghiêng người, nhỏm đầu dậy, đã ngắm cô lâu lắm rồi.
Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh nhìn em làm gì thế?” Vừa nói ra, phát hiện cổ họng mình đã khàn khàn.
Liêm Tuấn không đáp, vẫn giữ tư thế đó, ánh mắt sâu thẳm quan sát cô từ trên xuống dưới như muốn nhìn thấy tận trái tim cô.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Đỗ Lôi Ty bỗng có phần không quen, mặt bừng bừng nóng, bất giác đưa tay kéo tấm thảm lên che lại, sau đó cô như phát hiện ra điều gì, mắt trợn tròn.
“Quần áo em đâu?” Cô hỏi, trong lòng bỗng có dự cảm không lành.
Liêm Tuấn đá mắt: “Tự em nhìn đi.”
Đỗ Lôi Ty ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, choáng!
Ngoài trên người không quần áo ra, còn những nơi khác không nên có thì lại đầy quần áo, trên đất, ghế sofa, thậm chí ngay trên trà kỷ cũng có một cái… quần lót!
Đây rõ ràng là hiện trường cưỡng hiếp mà!
Cuối cùng, cô đã hiểu tại sao toàn thân mình đau nhức, gương mặt đỏ hồng lúc này bây giờ đỏ như cà chua chín: “Anh, anh, anh… anh giở trò lưu manh!” Cô chỉ vào anh, tức tối.
Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, phía trên? Sao cô không có ấn tượng? Nói chính xác là, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô hoàn toàn không nhớ.
“Khụ khụ…” Đỗ Lôi Ty ngượng ngập ho mấy tiếng, ngước lên len lén quan sát sếp tổng, tâm trạng anh có vẻ rất tốt, nhưng…
Bỗng, cô phát hiện ra gì đó: “Trên cổ anh sao thế kia?”
“Em cắn.”
Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật: “Thế tay…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
