“Tình yêu, ngươi mãi mãi là một ngôi sao sáng trên đỉnh đầu ta; nếu bất hạnh mà chết đi, ta sẽ trở thành một con đom đóm trong khu vườn, len lỏi qua những sợi cỏ, lập lòe bay, từ lúc hoàng hôn cho đến nửa đêm, rồi đến khi trời sáng, chỉ mong bầu trời không có mây, ta sẽ có thể thấy ngôi sao lớn mãi không thay đổi trên bầu trời, đó là nàng, mong rằng nàng sẽ tỏa sáng hơn vì ta, cách màn đêm, cách mặt trời, dẫn ta đến sự cộng hưởng của tình yêu…”
--- “Một đêm ở Phi Lãnh Thúy” Từ Chí Ma ---
Phi Lãnh Thúy trong thơ của Từ Chí Ma chính là Florence, một thành phố đầy chất thơ, rạng rỡ, tràn ngập hơi hướm cổ điển. Đây là nơi khởi nguồn của trào lưu Phục Hưng, khắp nơi có thể thấy những kiến trúc màu sắc tươi mới dưới trời xanh mây trắng, những cửa chớp màu xanh lục đậm phối hợp với trần nhà màu đỏ tươi. Khi dạo bước ở đây, du khách sẽ có cảm giác như đang ở một viện bảo tàng nghệ thuật cực lớn vậy, Leonardo da Vinci, Dante, Michael Angelo… những cái tên nổi tiếng được nghe cả triệu lần, bỗng có một ngày trở nên gần gũi trong gang tấc, điều đó khiến Đỗ Lôi Ty rất bất ngờ.
Lạ thật, chiếc hộp này sao mà quen thế? Đỗ Lôi Ty tò mò mở ra xem, đần mặt!
Đây… đây chẳng phải chiếc nhẫn kim cương trị giá hai triệu tệ đó sao?
Lúc Liêm Tuấn tắm xong ra ngoài, phát hiện vẻ mặt Đỗ Lôi Ty hơi quái lạ, lại nhìn nhẫn kim cương trong tay cô, tích tắc đã hiểu ngay có chuyện gì xảy ra.
Chiếc nhẫn này vốn định nhân lúc đi du lịch, tìm cơ hội thích hợp tặng cho cô, ai ngờ lại để tự cô tìm thấy, xem ra lại sp rắc rối đây.
Quả nhiên, vừa thấy anh ra, Đỗ Lôi Ty tức tối đưa chiếc nhẫn ra trước mặt anh: “Đây… đây là gì?”
Liêm Tuấn bình tĩnh đáp: “Nhẫn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
