Đỗ Lôi Ty tưởng câu “bỏ trốn” của sếp tổng là nói cho vui thôi, ai ngờ hôm sau anh kéo cô đi làm hộ chiếu, còn là loại lấy gấp. Làm xong hộ chiếu lại đi làm visa, làm visa xong lại phải chuẩn bị hành lý, bận đến nỗi không biết mệt là gì.
Đỗ Lôi Ty nghi ngại, sếp tổng thế này giống đang bỏ trốn lắm hay sao? Có mà giống đi nghỉ tuần trăng mật thì có!
Tuần trăng mật!
Lúc ba chữ này lóe lên trong đầu cô, cô cũng giật bắn mình trước suy nghĩ đó. Sếp tổng đại nhân chắc không mượn cớ bỏ trốn, để đưa cô đi tuần trăng mật chứ… Nghĩ đến đó, trong lòng bất giác vừa căng thẳng lại vừa kích động.
Cũng khó trách Đỗ Lôi Ty có phản ứng đó, từ khi hai người kết hôn tới giờ, phàm là những bước mà hai người ở bên nhau phải làm thì đều thực hành gần đủ rồi, tuy trình tự là: kết hôn, hẹn hò, tỏ tình, hoàn toàn ngược lại, nhưng chí ít cũng đủ rồi? Nhưng chuyện tuần trăng mật thì đúng là cô chưa nghĩ tới.
Có cô gái nào chưa từng nằm mơ giữa ban ngày? Lúc ấy một mình đi học, đi làm, Đỗ Lôi Ty cũng từng mơ mộng mình sẽ có ngày kết hôn, đi du sơn ngoạn thủy với chồng yêu. Yêu cầu của cô không cao, có thể đi Quế Lâm sông Phiếm Giang, hoặc đi Tích Lâm Quách Lặc ngắm thảo nguyên là thỏa mãn lắm rồi. Nào ngờ đến mấy năm sau, ước mơ đã thành sự thực, hơn nữa còn vượt xa hiện thực – nơi họ sắp đến là Ý!
Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty bất giác cảm thán: Quyết định của sếp tổng quả nhiên không phải là “trâu bò” bình thường, ngay cả trong nước cô còn chưa đi đủ một vòng, mà đã cùng sếp tổng ra hẳn nước ngoài, tiến ra thế giới! Cảm giác này, quá sướng
Trước khi xuất phát, Đỗ Lôi Ty gọi điện báo cáo cho mẹ cô.
“Mẹ, ngày mai con sẽ đi Ý với sếp tổng!”
“Cái gì mà sếp tổng, sếp tổng, cậu ấy là chồng con!” Bà Đỗ bỗng cảm thấy bi ai vì tính “nô lệ” của con gái.
“Ồ, ngày mai con sẽ đi Ý với chồng con…” Sao nghe có vẻ kỳ quặc thế nhỉ?
“Hai đứa đi Ý làm gì?”
“Bỏ trốn.”
“Cái gì?”
“Không phải, ý con là bọn con đi du lịch…” Đều tại sếp tổng, cứ nói bỏ trốn bỏ trốn, hại cô bây giờ bị nhiễm rồi.
╮(╯▽╰)╭
“Du lịch hay đấy! Hai đứa kết hôn rồi chưa đi hưởng tuần trăng mật phải không? Nhân cơ hội này tăng thêm một bước tình cảm, thuận tiện giải quyết chuyện cháu ngoại cho mẹ, đúng rồi! Hôm qua mẹ đã bàn bạc với bố con rồi, sau này cháu ngoại của chúng ta sẽ tên là Liêm Pha, thật là hùng dũng làm sao… bla bla…”
“Mẹ!” Đỗ Lôi Ty choáng váng, chỉ sợ mẹ nói tiếp sẽ nói ra cả kế hoạch cháu ngoại rót xì dầu như thế nào, “Con đi Ý, mẹ có gì cần mua không?”
“Chỗ đó thì có gì mà mua? Có phải con đi Kim đâu, mẹ còn bảo con mang hai khúc xúc xích hun khói về, đúng rồi, hai đứa khi nào đi Kim Hoa, mang xúc xích hun khói về cho bố con? Bố con thích món đó nhất… bla bla…” (Kim Hoa: tên một thành phố ở Chiết Giang, có lịch sử lâu đời, phong cảnh tuyệt đẹp, con người thanh lịch, có danh thắng Song Long Động rất nổi tiếng)
“Mẹ!”
“Được rồi, không đùa với con nữa! Thực ra con chỉ cần đưa cháu ngoại về là được, chưa thành hình cũng không sao, về nước rồi có thể từ từ phân chia…”
Trên máy bay, tâm trạng cô vô cùng hưng phấn, hai mắt cứ đảo qua đảo lại quan sát mọi thứ.
Liêm Tuấn ngồi cạnh cười, nhắc cô: “Đừng nhúc nhích nữa, sắp cất cánh rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
