Các phủ trong kinh thành lục tục đưa bái thiếp qua, tuy nhìn náo nhiệt, nhưng Nghiêm Tiêu Nghi vẫn biết bản thân ở đâu. Nếukhôngphải Hoàng hậu phong hào cho nàng, bản thân nàng mang danh Thế tử Phu nhân xung hỉ sợ rằngkhônglọt được vào mắt xanh của họ.
Giống như lời Đại Trưởng Công Chúanói,khôngcần phải chu toàn mọi mặt, nếukhôngmọi ngườisẽcho rằng Nghiêm Tiêu Nghi nàng vô cùng muốn đứng vững gót chân giữa các phu nhân trong kinh thành. Hôm nay nàng là Thế tử Phu nhân Phủ Quốc Công, lại được Hoàng hậu phong hào, sao cần phải để ý ánh mắt người khác màđihạ thấp bản thân mình.
Hôm nay là ngày đích trưởng nữ mười sáu tuổi của phe trung lập Liên Hữu An đính hôn cùng đích thứ tử Lý Gia Hằng của An Vương. Nghiêm Tiêu Nghi lựa chọn nhà này đầu tiên trong những bái thiếp nhận được.
Trước kia có hai nhà mở tiệc Nghiêm Tiêu Nghi đềukhôngtới, hội ngắm hoa lần này, mọi người cũng cho rằng nàngkhôngtới. Đợi tới khi nàng xuấthiện, hoa viên vốn dĩ náo nhiệt bỗng trở nên im lặng trong phút chốc.
Trước kia khi phụ mẫu vẫn còn, Nghiêm Tiêu Nghi nàng cũng làmộttrong những thành viên ở đây, khi đó phụ thân nàngkhôngchỉ là Kiến An Hầu, còn có chức quan quan trọng trong triều, cho nên mỗi lần tham dự đều có rất nhiều người vây quanh. Nghiêm Tiêu Nghi cũng từng cho rằng các nàng bọn họ là bằng hữu, nhưng phụ mẫu mấtđi, tước vị chuyển cho Nghiêm Bồi Luân, trừ hai người bằng hữu cùng nàng lớn lên tới thăm nàng, cũng chẳng còn người nào nữa. Ba năm hiếu kỳ, Nghiêm Tiêu Nghi biến mất trong tầm mắt bọn họ, mặc dùđãqua hiếu kỳ, nhưng cũng chẳng ai nhớ tới.
Nhưng giờ đây, người vốnđãbiến mất, mang thân phận Thế tử Phu nhân Ninh Quốc Công xuấthiệntrong tầm mắt mọi người. Thiếu nữ trước mắt, so với năm đó,khôngcòn vẻ thanh lệ, mà là cử chỉ thanh tao, giơ tay nhấc chân lại thêm phần thong dong nhàn nhã.
Lúc này mọi người mới chính thức cảm nhận được, nhân vật chính bị thương hại đủ kiểu trong miệng bọn họ mấy tháng trước, bây giờđãở thân phận mà bọn họkhôngthể tùy tiện đàm luận.
Nghiêm Tiêu Nghi có phong hào Nghi phu nhân, tất cả mọi người ở đây đều hành lễ. Nàng cũngkhôngthấy bối rối, chỉ thản nhiên nhận lễ của bọn họ, rồi nàng được đích trưởng nữ của gia chủ mời ngồi ở ghếtrên.
Liên Tâm Dao và Lý Gia Hằng định thân xong, đợi Lý Gia Hằng làm lễ vấn tócthìliền thành thân. Tuy Lý Gia Hằngkhôngphải thế tử vương phủ, nhưng cũng coi như tiền đồ vô lượng. Cho nên chuyện định thân của Liên Tâm Dao khiếnkhôngít người đỏ mắt. Chuyện nữ lớn hơn namkhôngphải việc hiếm thấy, nhưng trước đó cókhôngít người nhịnkhôngđược bàn luận thị phi. Dù Lý Gia Hằngkhôngngại, nhưng Liên Tâm Dao là nữ nhi, nghe được người khácnóinàngsẽsớm mấtđinhan sắc,khôngcòn vị trí trong lòng phu quân, trong lòng cũngsẽvì thế mà thương tâm khổ sở.
Nghiêm Tiêu Nghi lần đầu tiên lấy thân phận Thế tử Phu nhân tham gia tiệc chiêu đãi,khôngchỉ cho Liên Tâm Dao mặt mũi, cũng là đại biểu thái độ của Đại Trưởng Công Chúa vớicôcháu dâu này.
Nghiêm Tiêu Nghiđãcó ba nămkhôngtham dự những trường hợp thế này, cho dù nàng tỏ ra trấn định thế nào, trong lòng cũng có chútkhôngtự nhiên. Liên Tâm Dao cảm kích nàng, cũng có thêm suy nghĩ muốn kéo gần quan hệ, vì thế cả ngày nay, nàng ta đềuđibên cạnh bồi Nghiêm Tiêu Nghi. Dù sao An Vương tuy rằng là huynh trưởng, cũngkhôngthể bá đạo như Đại Trưởng Công Chúa được. Nàng ta muốn sau này có thể nhanh chóng đứng vững trong An Vương Phủ, Nghiêm Tiêu Nghi làmộttrợ lực rất lớn.
Mắt thấy thời giankhôngcòn sớm, ở đây đa số là tiểu thư khuê các cũng nên về rồi, Nghiêm Tiêu Nghi tất nhiênkhôngthể ngốc lại lâu. Liên Tâm Dao nâng chén cảm ơn trước mặt mọi người, còn cố ý cảm tạ Nghiêm Tiêu Nghiđãtới thưởng hoa.
Tan tiệc, mọi người cũng chưa dám rờiđi. Dù sao người có thân phận cao nhất ở đây là Nghiêm Tiêu Nghi còn chưa rờiđi. Nàngđira khỏi phủ, những người khác lục tụcđitheo sau lưng, chuẩn bị tìm xe ngựa của phủ mình để hồi phủ.
Nghiêm Tiêu Nghiđitới xe ngựa, đạp lên ghế đẩu, chuẩn bị lên xe. Nàngkhôngngờ lại nhìn thấymộtnam nhân từ trong xe ló đầu ra.
Nàng hoảng hốt hô lên, khiến những người còn chưa rờiđixung quanh nhìn lại.
Khương Kỳ thấy bộ dáng giật mình của Nghiêm Tiêu Nghi, vẻ mặt đắc ýnói: “Vi phu tới đón phu nhân hồi phủ”.
Nghiêm Tiêu Nghi theo bản năng nhìn quanhmộtchút, rồi hạ giọngnóivới Khương Kỳ: “Chàng hồ nháo cái gì?”
Cònkhôngphải vì nhớ nàng sao? Khương Kỳ mím môi, vẻ mặt bất mãn, làm bộ nhưkhôngnghe thấy.
Nghiêm Tiêu Nghi che miệng cười, vươn tay vớihắn: “Thế tử cònkhôngđỡ thiếp lên xe?”
Khương Kỳ nhe răng cười,hắnduỗi tay cẩn thận nắm tay Nghiêm Tiêu Nghi, đỡ nàng lên xe ngựa. Xe ngựa Phủ Quốc Công rờiđidưới ánh mắt hâm mộ của mọi người.
“Đó hẳn là Khương Kỳđi?hắntự mình tới đón Nghiêm Tiêu Nghi hồi phủ?”mộtnữ tử trong đó kinh ngạc.
“Phủ Quốc Công cách nơi này chưa tới hai con phố phảikhông?”mộtthiếu nữ gần đó thở dài.
Vị nữ tử vừa rồi khẽ cườinói: “Mọi người đềunóiKhương Kỳkhônggiống Quốc Công Gia, làmộtngười lưu luyến phong hoa, xem ra là vọng ngôn rồi”.
“Ainóinhư vậy chứ?”mộtthiếu nữ khác thannhẹmộttiếng, đối phương xoay người lên xe ngựa. Nàng ta nhớ ngày đó phụ thân nàng ta cũng nghĩ tới việc kết thân với Ninh Quốc Công, chỉ tiếc…
Người ngoài ai cũngkhôngnhìn ra, người như Khương Kỳ lạisẽkhôngđể ý bệnh tình mà cùng thê tử lên núi thắp nhang cho nhạc phụ nhạc mẫu. Nàng ta chỉ ngóng trông sau này phu quân của mình, cũng có thể chân chính đem nàng ta để ở trong lòng.
Trong xe ngựa, Khương Kỳ nắm tay Nghiêm Tiêu Nghi, ngồi đối diện nàng.
Khương Kỳ nghiêng đầu nhìn nàng,hắntựa hồkhôngtính toán nàngkhôngđể ý tới mình: “Có phải vi phu làm Nghi nhi mất vuikhông?”
Nghiêm Tiêu Nghi quay đầu nhìn Khương Kỳđangcười nhìn nàng, gương mặtnhỏnhắn đỏ ứng: “Thiếp cũngkhôngphải ngườikhôngbiết phân biệt phải trái, sao lại tức giận với thế tử chứ?”
“Nếukhôngphải tức giậnthìlà vui vẻ sao?” Khương Kỳ rào trước, mũihắngần như dán lên cả mặt nàng.
“Ta kêuhắnvề trước rồi”. Nếu tiểu tử kia đứng ởmộtbên sao có thể làm nàng kinh hỉ chứ. “Có điều lúc ta về có gặp được cữu cữu”.
“Cữu cữu?” Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt: “An Vương điện hạ?”
Khương Kỳ lắc đầu: “Là Dương Gia cữu cữu”.
“Cữu cữu về rồi?” Nghiêm Tiêu Nghi vui vẻ.
Khương Kỳ gật đầunói: “Tanóivới cữu cữu, ngày maisẽtới Quý phủ của ông. Cữu cữu đồng ý rồi, ôngnóihai ngày tới ông được nghỉ”.
“Được”. Nghiêm Tiêu Nghi gật đầunói.
Khương Kỳ lại có chút do dự hỏi: “Quý phủ cữu cữukhôngbiết có nữ quyếnkhông, chúng ta cần chuẩn bị ít lễ vật mới tốt”.
Nghiêm Tiêu Nghi lắc đầunói: “Cữu cữu hằng năm chinh chiến bên ngoài, tòa nhà trong kinh thành ngoại trừ lão bộc của Dương Gia trước kia cũngkhôngcó ai khác. Thường ngày ông cũngkhôngcó sở thích gì, khi nhàn nhãthìhọa chút tranh sơn thủy, tranh hoa điểu, có đôi khi cũng đánh đàn phổ nhạc”.
“…” Người bị đồn đãi khắp chốn là sát nhân cuồng ma lại thích họa tranh sơn thủy, hoa điểu, đánh đán phổ nhạc? Khương Kỳ có chútkhôngthể tin được.
hắnnghĩ tới Dương Hàm bày ra vẻ mặt thối chết người,mộttay đánh đàn,mộttay chắp bút ghi nhạc… nghĩ tới liền lắc mạnh đầu. Đâykhôngphải là hình ảnhmộttên hán phu lỗ mãngđangthêu hoa sao?
Nghiêm Tiêu Nghi tất nhiên nhìn rasựnghi ngờ của Khương Kỳ, nàngnói: “Trước khi cữu cữu tòng quânđãđậu cử nhân, nếukhôngphải ngoại tổ gặp nạn, cữu cữukhôngchừngđãlà Tiến sĩ, vào triều làm quan, có khi còn đỗ tam giáp đấy!”
Khương Kỳ vội vàngnói: “Tất nhiên rồi. Vân Huy Tướng quân có văn có võ, ngay cả đại ca được tên Liêu Nhị thổi lên tận trời kia cũng chưa chắc theo kịp phong thái năm đó của lão nhân gia”.
Tuy trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi biết Khương Kỳđangphụ họa theo nàng, nhưng nghe cũng rất vui vẻ: “Hẳn rồi, cữu cữu thiếp là tốt nhất”.
Khương Kỳ nhìn Nghiêm Tiêu Nghi đắc ý, trong lònghắnvui vẻ nhưng cũng thấy chua, cho dù đối phương là cữu cữu ruột của nàng.
Bây giờ Khương Kỳhắntòng quân còn kịpkhông? Trong đầu Khương Kỳ chợt lóe lên ý niệm như vậy rồi vội vàng biến mất.hắnmớikhôngcần tòng quân đâu! Tòng quân liềnkhôngthể cùngmộtchỗ với Nghi nhi, đến lúc đó mới đúng là đáng thương đấy!
*** *** ***
Sáng hôm sau, tiểu phu thê hai người liền mang theo lễ vậtđãđược chuẩn bịđiPhủ Vân Huy Tướng quân.
Dương Hàm bởi vì luyện võ mà áo trong ướt đẫm, ông cầm khăn lau mồ hôi, nghe người báo Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi tới liền vội vàng lấy áo ngoài được treomộtbên mặc lên,đinhanh ra ngoài. Ngoại trừ chút thời gian ngắn ngủi ngày Nghiêm Tiêu Nghi xuất giáthìđãlâu ôngkhônggặp nàng rồi.
Thân binh của Dương Hàm chạy chậm sau lưng ông, tay cònkhôngngừng giúp tướng quân sửa sang lại xiêm y.
Người thân binh này chính làmộttrong bốn người lúc trước đưa Nghiêm Tiêu Nghi xuất giá cùng Vân Huy Tướng quân, tướng quân để ý vị biểu tiểu thư này bao nhiêu, cũng chỉ có bọn họ biếtrõ. Hôm này là lần đầu tiên biểu tiểu thư tới phủ sau khi xuất giá, làm thuộc hạ, bọn họ cũngkhôngthể để tướng quân mặc xiêm y lộn xộnđinghênh đón biểu tiểu thư được!
Dương Hàmđihai bước làmmột, ông sợ để Nghiêm Tiêu Nghi đợi lâu. Khi ôngđitới tiền thính, lão quản gia trong phủđangnước mắt lưng tròngnóichuyện xưa với Nghiêm Tiêu Nghi.
“Biểu tiểu thưthậtsựdọa chết lão nô. Ngài có khỏekhông?” Lão quản gia cẩn thận đánh giá Nghiêm Tiêu Nghi, thấy sắc mặt nàng hồng hào, mặt mỉm cười vui vẻ, trong lòng ông ta cũng thấy an tâmkhôngít. “Toàn bákhôngcần lo lắng, Nghi nhi rất tốt” Nghiêm Tiêu Nghinói.
Lão quản gia nghe xong, liên tụcnóitốt: “Biểu tiểu thư sống tốt lão nô cũng yên tâm. Nhớ năm đó..."
Lão quản gia còn chưanóixongđãbị Dương Hàm ngắt lời.
“Toàn bá, hôm nay Nghi nhisẽlưu lại dùng cơm, ngài giúp đỡđiphòng bếp ở hậu viện nhìnmộtchút”. Dương Hàm dùngmộttay to chế trụ hai tay lão quản gia, hệt như lôi kéo quản gia ra khỏi tiền thính.
Thân binhđitheo Dương Hàm tới tiền thính vội bắt lấy tay, đỡ lão quản giađivề phía trù viện: “Toàn bá, ta đưa ngàiđi”.
Lão quản gia ngửa cổ ra saunóivới Dương Hàm: “Đại thiếu gia, công khóa của ngài hôm nayđãxong chưa? Sao trở lại sớm như vậy?”
Dương Hàm lấy tay ngăn ông lại, trả lời: “đãhọc thuộc lòng, hôm nay tiên sinh có việc liền cho chúng ta về sớm”.
“A, vậythìtốt rồi!” Lão quản gia yên tâm rờiđicùng thân binh.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn bóng dáng quản giađixa, lo lắng hỏi: “Bệnh của Toàn báthậtsựtrịkhônghết?”
“Tuổi lớn rồi, trịkhônghết. Dù sao cũngkhôngphải chuyện gì nghiêm trọng, chỉ lànóihơi nhiều, vừa rồi nếukhôngngăn lại, ông ấysẽnóicả ngày”. Dương Hàm liếc nhìn Khương Kỳ ngồi bên cạnh Nghiêm Tiêu Nghiđangkhônghiểurõtình huống, ông nhanh chânđivào sảnh, ngồi xuống ghế chủ vị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)