Xem xong trò cười ở cổng Tây rồi, Khương Kỳ thảnh thơiđidạo phố xá.
“Chu Trung, giờ gì rồi?” Khương Kỳ hỏi
Chu Trung đáp: “Sắp tới canh ba Giờ Thân”.
“Hội hoa nhà Đại học sĩ hẳn cũng sắp tan rồi, chúng tađiđón phu nhân hồi phủ”. Khương Kỳ vung quải trượng, cất bước muốnđinhanh.
Chu Trung vội vàng khuyên nhủ: “Thế tử, Quý Phủ Đại học sĩ cách chỗ này cũng vài con phố, chúng ta lạikhôngchuẩn bị xe ngựa,đibộ quãng đường này rất mệt”.
Tuy thế tửđãkhôi phục tốt, nhưng thái y cũngđãnóiquakhôngthể để người quá mệt nhọc.
Khương Kỳ dừng bước, cầm quải trượng tức giậnnóivới Chu Trung: “Vậy còn đứng đây làm gì? Nhanhđitìm xe ngựa”.
Chu Trung vội vàng vâng lệnh, chạyđitìm xe ngựa.
Khương Kỳ nhìn xung quanhmộtchút, thấy cách đó vài bước cómộtquán trànhỏliền cất bướcđiqua.
Quán trà đókhôngthể so với các trà lâu có mặt tiền, chỉ ở ngay đầu phố dựngmộtcái sạpnhỏlàm chỗ nghỉ chân cho tiểu thương vãng lai. Khương Kỳ tới đó khiến chủ quán trà hoảng sợ.
Tuy ông takhôngbiết Khương Kỳ là ai, nhưng nhìn cách ăn mặc liền biết đó là người phú quý. Khương Kỳ ngồi xuống bàn ở trước quán, hoàn toànkhônghợpkhôngnói, còn khiếnmộtvài khách nhân vốn định dừng chân nghỉ lại bị dọa chạy mất.
Những ngườiđangngồi vì tiếc tiền mới trả màkhôngrờiđi, lại lặng lẽ đánh giá Khương Kỳ hạc giữa bầy gà (ý chỉ nổi bật giữa đám đông), tự cho rằng thanhâmbàn luận rấtnhỏ.
Khương Kỳ coi nhưkhôngnghe thấy, ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn coi như sạchsẽnói: “Chưởng quầy…”
Chưởng quầy cònđangsững sờ vội vàng nghênh đón, ông ta định dùng khăn cầm trong tay lau bàn, lại pháthiệnkhăn này vì lau qua nhiều bànđãkhôngcòn dễ coi chút nào. Chủ quán vội vàng thu khăn lại, dùng ống tay áo coi như sạchsẽlau mặt bàn.
“Quý nhân, trong tiệmnhỏcủa tiểu nhân chỉ có trà thô,khôngbiết quý nhân…” Chủ quán khom người, vẻ mặt áy náy.
Khương Kỳ nhìn ống tay áo dính bụi của chủ quán, mày kiếm hơi nhướn, lấy ramộtthỏi bạc vụn lớn tầm bằng ngón cáinói: “Ta ở chỗ này đợi người, ông mangmộtchén nước tới là được”.
LúcnhỏKhương Kỳ từngđiquân doanh chơi với Khương Văn Chính, đồ ăn chỗ đó có khi cònkhôngsạch bằng đồ ăntrênphố,hắnvì thế cũngkhôngghét bỏ.
Chủ quán nhận lấy bạc vụn, vội vàng gật đầunói: “Vậy thỉnh quý nhân chờmộtlát”.
Thỏi bạc vụn này đối với người bán nướcnhỏmànóilàmộtkhoản thu nhập lớn. Ông ta vội vàng đem bát sứ to tương đối sạch dùng nước sạch rửa quamộtlần nữa, rồi rót nước ấm mang lên cho Khương Kỳ
Khương Kỳ dưới cái nhìn soi mói của người xung quanh,khôngchút ngần ngại bưng bát sứ to lên uốngmộtngụm.hắnở chỗ này nhìn người tới ngườiđitrênphố cũng có chút hứng thú.
“thậtkhôngnghĩ tới thế tử Phủ Ninh Quốc Công cũngsẽở loại địa phương này uống trà”.mộtgiọng nam tử đột nhiên vang lên bên tai Khương Kỳ.
Khương Kỳ giương mắt nhìn,mộtnam tử to cao đứng trước mặthắn, ánh mắt nhìnhắnlại có chút quái dị.
“Ngươi là…” Khương Kỳnóinửa câu, tới khi thấyrõbộ dáng người trước mặt,hắnsuýt nhảy dựng lên khỏi ghế: “Nguyên, nguyên lai là cữu cữu!”
Sau khi bọn họ thành thân, Dương Hàm liền bị Hoàng Thượng pháiđiLinh Châu làm việc, Khương Kỳ vốn định chờ Dương Hàm trở vềsẽcùng Nghiêm Tiêu Nghiđibái kiến. Chính là Khương Kỳ hoàn toànkhôngnghĩ tớisẽgặp gỡ trong hoàn cảnh này.
hắncòn nhớrõ, ở trong mộng, sau khihắnbị bệnh, vị cữu cữu này tới tìm Nghiêm Tiêu Nghi. Bởi vì biếthắnbị ngoại thất hạ độc mà trở thành phế nhân liền trực tiếp lôihắntừtrêngiường xuống. Nếukhôngphải có Nghiêm Tiêu Nghi ngăn cản, sợ làhắntrúng độc rồi còn bị Dương Hàm bắt tới đánhmộttrận. Khương Kỳ bởi vì nhớrõbộ dáng hung bạo lúc đó của Dương Hàm, lúc này gặp lại ôngmộtlần nữa, theo bản năng trong lòng có chút run sợ.
Giọngnóicủa Dương Hàmkhôngquá lớn, nhưng đủ để người xung quanh ngherõ. Sau khi bọn họ nghe được vị quý nhân này thế nhưng đúng là thế tử Phủ Ninh Quốc Công, đềukhôngnhịn được lộ ra biểu tình kinh ngạc. Bọn họ ít nhiều đềuđãnghe qua tin đồn của vị thế tử này, ai cũngkhôngnghĩ tới người như vậy lại ngồi ở quán trà bên đường uống nước trắng chẳng có vị gì.
Có điều người có thân hình to cao, hơi lớn tuổimộtchút đó là ai? Có thể được thế tử Phủ Ninh Quốc Công gọi cữu cữu, hẳn là hoàng thân quốc thích, nhưnghiệntại người có thể nhận tiếng cữu cữu này, hẳn là chỉ còn mỗi An Vương điện hạ thôi đúngkhông!
Mọi người càng nghĩ càng thấykhôngđúng, bọn họ có nên quỳ xuống làm lễkhông? Rốt cuộc có người ngăn bọn họ lại, đối phương là ai bọn họ đềukhôngbiết, nếu xưng hô sai rồithìlàm sao? Cho nên, vì để bản thân tránh vô tình va chạm với quý nhân, ngườiđangngồi trong quán trà cũng bất chấp số tiềnđãchi, tốp năm tốp ba lần lượt rờiđi.
“Sao thế tử lại ở chỗ này?” Dương Hàm nghĩ tới trò hề giám trảm ở cổng thành Tây hai canh giờ trước, lại nghĩ tới động tácnhỏcủa Hình bộ và hai sai dịch, những trò đó có thể thoát khỏi mắt văn nhân của Lưanhnhưng sao qua được mắt ông. Nếukhôngphải có người cố ý dàn xếp, Lư Trạch Bảo sao có thể thoát khỏi tay sai dịch vùng chạy, lại còn làm rơi miếng vải trong miệng.
Bây giờ Dương Hàm nhìn thấy Khương Kỳ ở đây, ông lại càng hoài nghihắncó quan hệ với kẻ đứng sau màn vụ này. Nếuthậtnhư thế, vị ngoại sinh nữ tế này cũngkhôngphải làkhôngcó điểm tốt.
“Hôm nay Nghi nhiđiPhủ Đại Học Sĩ làm khách, tiểu tếđangđịnhđiđón nàng”. Khương Kỳ chống quải trượng, cố gắng đứng thẳng người.
“Đón Nghi nhi? Phủ Đại học sĩ tính ra cách Phủ Ninh Quốc Công chỉ hai con phố,khôngcần thế tử tự mìnhđiđónđi?” Phủ Ninh Quốc Công xem ra còn cách cổng thành Tây gần hơn đấy.
Khương Kỳ cười cườikhôngdámnóithật.hắnkhôngthểnóimình nửa ngàykhônggặp được tức phụ nhi liền thấykhôngtốt. Nếu để cữu cữu nghe được, lại cho rằnghắnkhôngcó chí lớnthìkhôngtốt!
Bộ dáng ấp a ấp úng của Khương Kỳ khiến Dương Hàm nhìn thấu được chút manh mối. Xem ra lời đồn nàykhônggiả, Khương Kỳ ngược lại để ý tới Nghi nhi.
Ngay lúc đó, Chu Trung dẫn người khiêng theomộtcỗ kiệu trở lại.hắnta cũngkhôngphải làkhôngnghĩ đến việc thuê xe ngựa, nhưng xe ngựa khởi hành còn cần phải treo lên cờ của Phủ Ninh Quốc Công, còn cỗ kiệu chỉ cần đổi người của Phủ khiêng kiệu là được.
Chu Trung nhìn bốn phía, nghĩ xem Khương Kỳsẽchờhắnta ở chỗ nào, lúchắnta nhìn qua quán trà liền thấy thân ảnh quen thuộc. Chu Trung cảm thấy khó tin vào mắt mình,hắnta chưa từng nhìn thấy bộ dáng lo lắng của thế tử như vậy,khôngbiết người bên cạnh thế tử là ai? Vì sao người đó ngồi, thế tử lại đứngmộtbên, bộ dáng có chút dè dặt?
Chu Trung hiếu kỳđilên, thấyrõdung mạo người bên cạnh Khương Kỳ rồi,hắnta suýt nữa hô to. Đâykhôngphải là Vân Huy Tướng quân, vào ngày thành thân của thế tử, người này mặc khôi giáp, mang theo binh tướng thân cậnđiđưa gả Thế tử Phu nhân đấy sao?
Chu Trungkhôngcần Khương Kỳ nháy mắt ra dấu, lập tức khom mình hành lễ, đầu đều muốn cúithậtthấp: “Bái kiến Cữu lão gia”.
Khương Kỳ nghe xong rất hài lòng. Tiếng Cữu lão gia này kêuthậttốt, chốc nữa bản thế tử phải thưởng cho tiểu tử này mới được.
Quả nhiên là chủ tớ, gọi cũngthậtthuận miệng. Tuy bề ngoài Dương Hàm vẫn lãnh đạm như cũ, nhưng trong lòng ông ta lại có hảo cảm với Khương Kỳ hơnmộtchút. Nhìn xiêm y của người này hẳn là người hầu thân cận của Khương Kỳ, nhất cử nhất động của người hầu thân cậnsẽbiểu lộ phần nào thái độ của chủ nhân. Cho nên, mặc dù ôngkhôngquá tin vào những lời đồntrênphố, ít nhất cũng thấy được Khương Kỳthậtsựtôn trọng Nghi nhi.
Dương Hàm biết Khương Kỳ muốnđiđón Nghi nhi cũngkhôngquấy rầy nữa: “Đúng lúc gặp được thế tử, vậy nhờ ngài chuyển lời,nóivới Nghi nhi ngày mai tađiPhủ Ninh Quốc Công thăm nàng”.
Dương Hàmnóixong liền đứng dậy, sửa sang xiêm y dự định cáo từ.
Khương Kỳ chắp taynói: “Tiểu tế và Nghi nhi vốn định chờ khi nào cữu cữu hồi kinhsẽtới phủ vấn an, vãn bối sao có thể để ngài tới nơi thăm chứ? Vì thế, hai ngày này ngài có ngày nào có chút thời giankhông?”
Dương Hàm nghe vậy, nhìn chằm chằm Khương Kỳmộtlát, gương mặt nghiêm túc của ông sau đó mới chậm rãi giãn ra: “Từ hôm nay là ngày nghỉ của ta”.
“Nếuđãvậy, tiểu tế và Nghi nhi ngày maisẽtới quý phủ thăm ngài”.nóixong, Khương Kỳ chắp tay thi lễ.
Dương Hàm gật đầunói: “Vậy ta cáo từ”.
Khương Kỳ chắp taynói: “Tiểu tếkhôngtiễn”.
Nhìn Dương Hàm rờiđirồi, Khương Kỳ mới thở phảonhẹnhõm.hắnđãsớm nghenóilấy lòng nhạc phụ khó, bây giờ nhìn lại, lấy lòng cữu cữu cũngkhôngdễ.
hắnlại nghĩ tới nãy giờđãchậm trễkhôngít thời gian, lo lắng Nghiêm Tiêu Nghi về phủ trước, Khương Kỳ sau khi lên kiệu liền lệnh kiệu phu nhanh chân tới Phủ Đại Học sĩ. Người qua đường thấymộtđám người vội vội vàng vàng còn tưởngđãcó chuyện lớn gì.
Đúng như Khương Kỳ đoán, tới khi bọn họ tới đầu phố đối diện Phủ Đại học sĩ,đãthấy xe ngựa dừng trước cửa Phủ rồi. Khương Kỳ thấy xe ngựa Nghiêm Tiêu Nghi còn đứng đó liền thở phào.
hắnkêu Chu Trung gọi xe ngựa chạy tới chỗ mình,hắnxuống kiệu rồi, lại đuổi cỗ kiệuđi. Chờ xe ngựa tới liền chui vào trong xe.
Lúc phu xe nghe Chu TrungnóiKhương Kỳ cũng tới, ông ta vốnkhôngtin, mãi tới lúc thấy Khương Kỳ vào xe ngựa, xa phu mới tin tưởng, kẻ lén lút như trộm kiathậtlà thế tử nhà mình.
Trong lòng ông ta thầm than, thế tử và Quốc Công Gia quảthậtlà phụ tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)