Thân thể Khương Kỳ bây giờ ngoại trừ chút suy nhược bên ngoài, còn lại khôi phục rất tốt. Mặc dù như vậy, Nghiêm Tiêu Nghi mỗi ngày đều xoa bóp chohắn.
Từ sau khi nếm được ngon ngọt lần trước, Khương Kỳ thường tìm cơ hội thân mật với Nghiêm Tiêu Nghi. Lúc đầu nàng còn e lệ, mỗi lần đều phản kháng, sau này cũng có thể đáp lạihắnmộtchút.
Giống như lúc này, hơi thở của hai người lẫn vào nhau, hai tay Nghiêm Tiêu Nghi ôm lấy cổ Khương Kỳ, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, cái lưỡi giao triền. Khương Kỳ ôm chặt lấy tay nàng, để ôn hương nhuyễn ngọc gầnhắnhơnmộtchút, cái eo mảnh khảnh khiến tayhắnlưu luyếnkhôngthôi.
Khương Kỳ cảm thấy bản thân chỉ cần dùng sức thêmmộtchút, eonhỏtrong lòngsẽbịhắnbẻ gãy, nàng mảnh mai khiếnhắnđau lòng. Nụ hôn kết thúc, Khương Kỳ hônnhẹlên mi mắt rung rung của nàng, chậm rãiđixuống, hôn lên chóp mũi lành lạnh rồi ngừng lại.
Nghiêm Tiêu Nghi mở to mắt, trong đôi mắt mông lung mang theo vẻ khó hiểu.
Khương Kỳ khẽ cườimộttiếng,hắncắn lên môi nàng, đôi môi nàng nhưmộtkhối hoa quế cao, vô cùng mềm mại lại thơm ngọt quyến rũ. Bàn tay to vuốt vetrênlưng nàng, lưu luyếnkhôngrời.
Nghiêm Tiêu Nghi hơi thở rối loạn, hai chânkhôngthể đỡ nỗi thân mình, nàng chỉ có thể dựa vào cái ôm của Khương Kỳ để bản thânkhôngbị trượt xuống. Nghiêm Tiêu Nghi chống hai tay lên ngựchắn,thậtvất vả mới đẩy được Khương Kỳ khiếnhắnkhôngnguyện ý cách nàng ramộtchút.
Gương mặtnhỏnhắn đỏ ửng ngước lên nhìnhắn, giọngnóinhỏxíu: “Bây giờ vẫn là ban ngày, thế tử nên thu liễmmộtchút”.
Khương Kỳ dùng lực cánh tay kéo nàng lại gầnhắn: “Trong phòng chỉ có hai người chúng ta, tuy rằng là ban ngày, nhưng bản thế tửyêuthích thê tử của mình, sao có thể thu liễm được chứ”.
nóixonghắnlại hôn lên gương mặt đỏ bừng của nàngmộtcái.
Nghiêm Tiêu Nghi đánh vào vai Khương Kỳ,nhỏgiọngnói: “Ban ngày tuyên dâm thế tử còn có thể ănnóiđúng lý hợp tình như vậy,thậtlàkhôngbiết xấu hổ”.
Khương Kỳ giả bộ bị đau, tựa đầu vào vai Nghiêm Tiêu Nghi hắng giọngnói: “Vi phu chỉ có thể nhìn thấy nàng, sao còn biết xấu hổ là gì chứ”.
Vừanóichuyện Khương Kỳ vừa ngửi lấy mùi thơmtrênngười nàng, lại hôn lên cái cổ trắng nõnmộtcái,hắndùng lưỡi lướttrênda nàng, khiến người trong lòngmộtphen run rẩy.
“Thế… thế tử. Đủ rồi…” Nghiêm Tiêu Nghi chống hai tay vào ngực Khương Kỳ, giọngnóirun rẩy câu người như tiếng chuông đánh vào lòng khiến Khương Kỳ khó mà nhịn xuống.
Khương Kỳ lại nắm chặt hai tay lần nữa, ôm sát Nghiêm Tiêu Nghi vào người: “Nghi nhi, Nghi nhi của ta. Vi phu sợ đợikhôngnỗi, rất muốn khiến nàng chân chính thuộc về ta”.
Thân thể mềm mại của Nghiêm Tiêu Nghi cứng đờ, rồi lại buông lỏng. Nàng vỗnhẹlưng Khương Kỳ như an ủihắn: “Thế tử, thiếpđãgả vào Phủ Quốc Công, từ giây phút đó chàngđãlà phu quân của thiếp, thiếp vĩnh viễn đều là của chàng”.
Khương Kỳ cọ cọtrênvai Nghiêm Tiêu Nghi, lắc đầunói: “khônggiống,khôngphải như vậy. Ta muốn chúng ta tuy hai màmột, hợp lại làmmột, hòa lại thànhmộtkhối trọn vẹn”.
Nghiêm Tiêu Nghi vốn bật cười vì Khương Kỳ làm nũng, nghehắnnóivậy, gương mặtnhỏlại đỏ hơn. Nàng đẩy Khương Kỳ ra, để lạimộtcâu: “khôngcó mặt mũi” liền chạy ra ngoài.
Khương Kỳ đứng tại chỗ khó hiểu: “Sao lạikhôngcó mặt mũi chứ? Bản thế tử cũngkhôngnóinhững lời này với nữ tử khác?”
Nghiêm Tiêu Nghi cầm những bái thiếp kia tới chỗ Đại Trưởng Công Chúa, trái tim nàng đập mạnh như muốn nhảy ra ngoài, lại oán hận thầm nghĩkhôngmuốn nhìn thấy Khương Kỳ.
Đại Trưởng Công Chúa thấy Nghiêm Tiêu Nghi tới, lại nhìn Cát Nhi cầm đồ theo sau liền hiểu mục đích nàng tới chỗ bà.
Đại Trưởng Công Chúa lấy vài thiếp mời trong số đó để lêntrên, có cái mời dự tiệc, cũng có bái thiếp. Bànóivới Nghiêm Tiêu Nghi: “thậtra conkhôngcần kiêng dè nhà nào cả, cũngkhôngcần thiết phải cầu chỗ tốt ở nhà nào, chỉ có con muốnđihaykhôngmà thôi”.
“Muốnđihaykhông?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi.
“Đúng vậy”. Đại Trưởng Công Chúanói: “Những thiếp mời này, con vui có thểđi,khôngvui, tất cả đềukhôngcần để ý. Con là Thế tử Phu nhân của Phủ Quốc Công, thích haykhôngthích ai là dựa vào sở thích của con,khôngai có thể bắt còn làm haykhônglàm gì cả. Ta biết con lo lắng tới chuyện phân tranh trong triều đình, nhưng việc trong triềuthìcó liên quan gì tới chúng ta chứ? Cho dù con làm thế nào, lựa chọn làm gì, cũng đềukhôngcó quan hệ gì”.
Nghiêm Tiêu Nghi giật mình.
Đại Trưởng Công Chúanóitiếp: “Về những lời đồn đãi kia…”
Nghiêm Tiêu Nghi vội vàng đứng dậy, cúi ngườinói: “Là tức nhi…”
Đại Trưởng Công Chúa khoát tay ý bảo nàng ngồi xuống. “Con đừng thỉnh tội vội.nóithêm, Phủ Ninh Quốc Công chúng ta chưa bao giờ để ý tới lời đồn, nếu mà để ý, Đại Trưởng Công Chúa ta sợ rằngkhôngsống nổi rồi. Lần này cố ýđicầu Hòang thượng, nguyên nhânkhôngngoài cái gì khác, chỉ vì Kỳ Nhikhôngmuốn con bị ủy khuất, đồng thời muốn những tên lòng dạ khó lường kia chịu chút đau khổ, nếukhôngbọn họ lại tưởng rằng người Phủ Ninh Quốc Công hiền lành, muốn là có thể tùy tiện động vào”.
“Ý nương là còn có những chuyện khác?” Nghiêm Tiêu Nghi có chút giật mình hỏi lại.
Đại Trưởng Công Chúa hơi gật đầu, khẽ cười: “Bản cung tự mìnhđiyết kiến Hoàng thượng, sao chỉ vỏn vẹn vìmộtcái phong hào chứ?”
*** *** ***
Phủ Kiến An Hầu.
mộtnhà Nghiêm Bồi Luân quỳ rạptrênđất nghe nội thị đọc khẩu dụ của Hoàng Hậu.
“Vị công công này, Ý của bệ hạ là gì?” Nghiêm Bồi Luân hỏi.
Thái giám cười lạnhnói: “Hoàng hậu nương nương lệnh ái nữ trong vòng hai tháng chép 50 bản Kim Cương kinh để dâng cúng Phật. Đây làmộtviệc vô cùng vinh dự đó. Cũng là để mọi người thấy ưu ái của Hoàng hậu đối với tiểu thư. NếukhôngHoàng hậu cũngsẽkhôngđem chuyện quan trọng như vậy giao cho nàng”.
“Cái này…” 50 bản kinh trong hai tháng, như vậy Nguyệt nhikhôngphảisẽviết ngày viết đêmkhôngngừng nghỉ sao?
“nóiđến đây, Nghiêm Hầu Gia cònkhôngmau tạ ơn?” Thái giám híp mắt lại, giọngnóilạnh lùng.
Nghiêm Bồi Luân vừa địnhnóimấy lờiđãbịsựlạnh lùng của thái giám làm cho toàn bộ bị nuốt trở vào. Cuối cùng, ông ta đành phải cùng với Ôn Thị đầy vẻ khiếp sợ và Nghiêm Tiêu Nguyệt với gương mặt trắng bệch lĩnh chỉ tạ ơn.
Đợi vị thái giám kiađirồi, Nghiêm Bồi Luân nhìn hai vị lão cung nhân được lưu lại để “hầu hạ” Nghiêm Tiêu Nguyệt chép phạt, ông ta chắp taynói: “Hai vị ma ma vất vả rồi, kính xin hai vị cùngđidùng trà”.
mộtma ma hơi thấpmộtchút trong số đó bước tới hành lễ trước ba người nhà Nghiêm Bồi Luân rồinói: “Đa tạ Hầu Gia khoản đãi, nhưng nô tỳ chỉ phụng mệnh Hoàng Hậu nương nương tới hầu hạ Nghiêmcônương chép kinh,khôngthể làm những việc khác. Kính xin Nghiêmcônương mang hai nô tỳđithư phòng của ngài”.
khôngcó thái giám ở đây, Ôn thị rốt cuộckhôngnhịn được hỏi: “Hôm nay liền phải bắt đầu sao?”
Lão cung nhân gật đầunói: “Nương nương khẩu dụ phải xong trong hai tháng, hôm nay coi như cũng trong hai tháng đó”.
Ôn thị và Nghiêm Tiêu Nguyệt nhìn Nghiêm Bồi Luân xin giúp đỡ, ông ta lại nhìn gương mặt lạnh băng của cung nhân, quyết tâm kêu Nghiêm Tiêu Nguyệt mang họ về sân nàng ta. Ôn thị nhìn Nghiêm Tiêu Nguyệt rờiđi,khôngnhịn được khóc lên.
“Hoàng Hậu nương nương sao lại chọn Nguyệt nhi nhà chúng ta chứ? Hai tháng phải chép năm mươi bản kinh Kim Cương,khôngphải là muốn phế luôn tay Nguyệt nhi sao”. Ôn thị khócnói: “Chẳng lẽ là vì Nguyệt nhi và Lư Gia kết thân nên oán hận…”
“Câm miệng, trước đây Hoàng Hậu nương nương cũng chưa từng khó xử Nguyệt nhi, bây giờ sao lại vì việc này mà tới tìm phiền toái cho Nguyệt nhi chứ?”. Nghiêm Bồi Luânkhôngnhữngkhôngan ủi Ôn thị, còn chỉ vào bà ta mà chửi ầm lên: “Ta sớmđãnóivới ngươi,khôngnênđitrêu chọc Nghi nhi, bây giờ nàng ta có Phủ Ninh Quốc Công làm chỗ dựa, chúng takhôngthể kết thânkhôngnói, cũng đừng chọc nàng ta làm gì. Ngươithìhay rồi, lăn qua lăn lại cho lắm. Ngươi cho rằng Phủ Ninh Quốc Côngsẽvì những lời đồn đãi kia mà ghét bỏ Nghi nhi sao?trêndưới Phủ Ninh Quốc Công có ai để ý tới thanh danh chứ hả? Huống gì Nghi nhi gả qua đó Khương Kỳ Liền tỉnh, Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công Chúa sao có thể tin mấy lời đồn đó được? Bây giờ ngươi hài lòng chưa, chuyện ngươi gây ra lại báo ứng lên người Nguyệt nhi”.
Ôn thị Nghe Nghiêm Bồi Luân chỉ trích, lại nghĩ tới nữ nhi, trong lòng vô cùng hối hận. Hối hận lúc trước bà takhôngnên để Nghiêm Tiêu Nghi gả vào Phủ Ninh Quốc Công, hận Nghiêm Tiêu Nghi có Phủ Ninh Quốc Công làm chỗ dựa,khôngchỉ được phòng hào còn khiến Hoàng Hậu nương nương giáng tội Nguyệt nhi.
*** *** ***
Mấy ngày sau, hình bộ trình khẩu cung và vật chứng về Lư Trạch Bảo lên. Lý Miểu hạ lệnh, mười ngày sau xử trảm Lư Trạch Bảo ở cổng thành phía Tây, Trưởng tử của Lư Thị - Hàn Lâm viện học sĩ Lưanhgiám sát.
Trung điện.
“Để Hàn Lâm viện học sĩ giám trảm, bệ hạ sợ rằng muốn cảnh cáo Lư Gia rồi”. Hữu tướng Diêu Viễn thở dài.
Tả tướng Trương Hiền Thông liếc mắt nhìn, lại nghĩ tới thánh chỉ của Hoàng Thượng, thở dài: “Ngươi cònnóitốt cho tiểu tử Lư gia, Hoàng Thượng cũng là gõ ngươi đó!”
“Ta luận việc mànói,khôngcó chút thiên vị nào”. Diêu Viễn chết cũngkhôngnhận.
Trương Hiền Thông hừnhẹmộttiếng: “Ngươi cứ mạnh miệngđi.thậtra bản thân ngươi cũng minh bạch, cho dùhắnta là ân sư của ngươi, cũngđãmấtđibản tính trước kia rồi”.
Diêu Viễn thổi bút, thổi khô chữtrênthánh chỉ rồinóivới Trương Hiền Thông: “Diêu Viễn ta làm việc đều tùy vào tâm tình của mình,khôngcần ngươi lắm miệng”.
nóixong,hắnta liền cầm thánh chỉđikhỏi Ngự Thư Phòng.
Trương Hiền Thông nhìn bóng lưng người rờiđi, bất đắc dĩ lắc đầu.
Hai người bọn họ cùng đỗ Tiến Sĩ, bởi vì chính kiếnkhônghợp, hai bên vẫn thường châm biếm đối phương, bây giờ lại cùng nhau trở thành Tả Hữu tướng. Là địch hay vẫn là bạn? Trương Hiền Thông cho rằng phần bằng hữu có vẻ nhiều hơnmộtchút. Nếukhông, trong triều đình quảthậtchẳng còn chút thú vị nào, ông ta cũngkhônghi vọng tình bằng hữu mỏng manh này lại bị phá hư vìmộtngười khác.
Diêu Viễn Cầm thánh chỉ, miệngthìthầm: “Lão thất phu nhà ngươi”.
10 ngày sau, Lư Trạch Bảo bị áp tải tới cổng thành Tây.
Lư Trạch Bảo sớmđãbị dọa tới mềm chân, lại nhìn tới Lưanhgiám trảm, nước mắt giàn giụa muốn tránh thoát khỏi tay sai dịch Hình bộ, nhắm về phía đài Giám trảm mà tới.
Lưanhnhìn miếng vải trong miệng Lư Trạch Bảo bị rơi ra, sợhắntanóira chuyện gì, kinh hãi tớimộtđầu mồ hôi lạnh.
“Nghĩa…” tiếng phụ trong miệng Lư Trạch Bảo còn chưa thốt rađãbị nha dịch đánh chomộtquyền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)