Thấy bọn họđixa rồi, Khương Kỳ rốt cuộcnhẹnhàng thở ra, nhưnghắncòn chưa thở xong liền nghe thấy giọngnóibên tai: “Hóa ra đây chính là Tu Trúc công tử trong lời đồn! Dung mạo quảthậttú lệ, khó trách lúc trước thế tử an tríhắnở bên ngoài”.
Khương Kỳ ho mạnh hai tiếng, gương mặt khóckhôngra nước mắt. Mặc dùhắnsớmđãnóirõvới Nghi nhi, nhưnghắnsớm nên đem người tiễn bước, giờ thành thân rồi vẫn còn lưu người lại, cho dù là ai cũngsẽnghĩ nhiều.trênđường vô tình gặp phải, tuy rằng Tu Trúc vẫn chưanóigì, nhưng Nghi nhi vẫn pháthiệnra.
“Phu nhân, vi phu sai rồi”. Vị thế tử Phủ Quốc Công Khương Kỳkhôngsợ trờikhôngsợ đất này ởtrênđường nhận sai với Nghiêm Tiêu Nghi. Dùkhôngcó ai chỉ bảo, bản năng Khương Kỳnóichohắnbiết, tình huống này cứ nhận lỗi trước tuyệt đốikhôngsai.
Nghiêm Tiêu Nghi cườimộttiếng: “Thế tử có gì sai chứ? Thiếpđãnóiqua, chuyện ngày trước của thế tử, thiếpsẽkhôngso đo, sao lại vì chuyện này mà tức giận thế tử”.
“Đa tạ phu nhân”. Thấy Nghiêm Tiêu Nghikhônggiống giả bộ, tâm tình treo cao của Khương Kỳ rốt cuộc cũng thả lỏng.
“Chúng tađitiếp đâu đây?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi.
Khương Kỳ vội vàng lắc đầunói: “Chúng ta vẫn nênđivề thôi, chân ta đột nhiên thấykhôngthoải mái”.
Khương Kỳkhôngmuốnđitiếp nữa, vạn nhất lại gặp được ai liềnkhôngtốt. Đợi sau khi trở vềhắnliền phái người tiễn bước chủ tớ Tu Trúc,khôngnóichuyện khác, trước kiahắnkhôngđể ý người tanóicái gì, bây giờhắnkhôngmuốn Nghiêm Tiêu Nghi vì chuyện này mà bị người cười chê.
Lúcđixa khỏi phu thê Khương Kỳ, Tu Trúc nghĩ tới bộ dáng khẩn trương của Khương Kỳ liền nhịnkhôngđược cười ra tiếng.hắnbỗng nhiên cười to khiến người qua đườngkhônghiểu gì cũng nhìn bọn họ.
Tiểu đồng bên cạnhkhônghiểu: “Tâm tình công tử rất tốt sao?”
"Vì sao?" Tiểu đồng hỏi.
“Bởi vì chúng ta có thể phải khỏi kinh thành rồi”. Tu Trúcnhẹnhàngnói
“Rời khỏi kinh thành?” Tiểu đồng hỏi lại. “Công tử, ngườinóithế tửsẽđưa chúng ta rời khỏi kinh thành? Là muốn chúng tađichỗ nào? Có phải vị Thế tử Phu nhân lúc này muốn thế tử bán chúng tađikhông?”
“Ai biết được!” Tu Trúc cườinói.
Lúcnhỏhắnbị phụ mẫu bán vào hí lâu, đưa vào tiện tịch. Tuynóihắnđối với Khương Kỳ giống nhưmộtchiến lợi phẩm đánh đố thắng được, nhưng đối với Tu Trúcđãtrải qua mười lăm năm lang bạt kỳ hồ, bị trăm loại khi dễ mànói, sau khi được Khương Kỳ mua xuống,hắncũng nhờ thế mà có hai năm an ổn.
Hôm nay, sau khi Tu Trúc thấy Khương Kỳ và phu nhân củahắnta,hắnliền biết vị thế tử gia bât cần đời nàysẽkhônglưuhắnlại kinh thành. Rời khỏi kinh thành – nơi mọi người đều biết thân phận củahắn, bắt đầu lại lần nữa là ước nguyện của Tu Trúc. Chỉkhôngbiết vị thế tử Quốc công kia có thể khoan hồng độ lượng trả khế ước bán thân lại chohắnkhông?
Tu Trúckhôngnghĩ tới vào lúc hoàng hôn, Phủ Quốc Công liền phái người tới. Người đếnkhôngchỉ đem theo khế ước bán thân củahắnvà tiểu đồng, còn đưa khế đất nơi bọnhắnđangở đưa chohắn, kêu là bán chohắn.
Chu Trung hơi khom ngườinóivới Tu Trúc: “Ý của thế tử là hai vị chờ thêm mấy ngày, chuyện hộ tịch của hai vị còn phần quan phủ ký tên đồng ý, cho nên Tu công tử vui lòng đợi thêm ít ngày,mộtngàn lượng bạc này cũng thỉnh công tử nhận lấy”.
Tu Trúc có chút khó tin,hắnnghĩ rằng Khương Kỳ có thể trả khế ước bán thân cho bọnhắnđãkhiếnhắnvui mừngkhôngngờ,khôngnghĩ tới còn có thể trừđitiện tịchđãđitheo bản thân mấy chục năm.
Chu Trung nhìn bộ dáng ngốc lăng của Tu Trúc, trong lòng u ám, vị này lúc trước khi thế tử mua về còn bày ra bộ dáng muốn sống muốn chết,hiệntạithìnhìnđi! Nếukhôngphải là thế tử,sẽcó mấy ai hảo tâm trừđitiện tịch chohắn, còn làm luôn cho tiểu đồngđicùnghắnchứ.
Chu Trungđirồi, Tu Trúc vốn cho rằng bản thânsẽkhôngkhóc được nữa lạikhôngchút hình tượng ngồi khóc rống thất thanh trong viện.
*** *** ***
Ngọc Thanh Viện.
“Nghi nhi, những thứ này đều là mấy năm nay ta đánh đố thắng được, nhập vào sổ của nàngđi”. Khương Kỳ đẩymộthộp gỗ tới trước mặt Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi đẩy hộp gỗ trở về: “Thiếp cũngkhôngphải muốn quản vốn riêng của thế tử, tuynóiquý phủkhôngthiếu tiền, nhưng tùy ý tiêu phí như hôm nay làkhôngđược”.
Khương Kỳnóibổ sung vào sổ sách của viện, tay Nghiêm Tiêu Nghi vốn muốn đẩy hộp về liền dừng lại. Những đồ trang sức kiakhôngthể ghi toàn bộ vào trương mục,khôngthìtháng này Ngọc Thanh Viện phải ăn cháo rồi. Nàng gả vào Phủ Ninh Quốc Công mớimộtthời gian ngắnđãkhiến trong viện chi rakhôngít, chắc chắnsẽđể lại ấn tượngkhôngtốt với Đại Trưởng Công Chúa.
Nghiêm Tiêu Nghi nắm chặt tay, rồi kéo hộp gỗ lại: “Nếu thế tửnóivậy, thiếp liền nhận”.
Đây là chuyện dohắngây ra,hắngánh vác cũng tốt. Nghiêm Tiêu Nghi ôm hộp gỗ, cắn răng nghĩ.
*** *** ***
Những lời đồn về Nghiêm Tiêu Nghitrênphố vẫn khiến Khương Kỳ canh cánh trong lòng. Chu Trung giỏi tìm hiểu tin tức cũngkhôngkhiến chủ tử mình thất vọng. Ngày thứ bahắntađãđem chân tướngrõràng tỉ mỉ báo lại.
“Mệnh phu nhân cứng rắn lúc đầu là do Phủ Kiến An Hầu truyền ra, sau đó lại có Lư Gia ở phía sau ra sức truyềnđi”. Chu Trung bẩm lại: “Ban đầu mấy lời này đều chỉ truyền trong chợ, bây giờđãlan ra tới các quý phủ”.
Khương Kỳ cười lạnhnói: “Bản thế tửkhôngnghĩ tìm bọn họ,khôngnghĩ tới bọn họ lại tự mình nhảy ra”.
Nghĩmộthồi, Khương Kỳ liềnđitìm Đại Trưởng Công Chúa.mộtcanh giờ sau, Đại Trưởng Công Chúa vào cung gặp Hoàng đế.
Từ sau khi Khương Kỳ gặp chuyệnkhôngmay, Đại Trưởng Công Chúa rất ít khi tiến cung. Lần này đột nhiên vào cung, Lý Miểu muốn bỏ lại tấu chương trong tay màđinghênh đón. Quảng Tòng Trung hoảng sợ, vội vàng khuyên nhủ: “Bệ hạ, việc nàykhôngổn”.
“Có gìkhôngổn?” Lý Miểu bị ngăn lại liền tức giậnnói.
Quảng Tòng Trung thấp giọngnói: “Trong triều vốn cókhôngít lời chỉ trích Ninh Quốc Công và Đại Trưởng Công Chúa, nếu bệ hạ bỏ lại việc triều chính màđinghênh đón Đại Trưởng Công Chúa, chuyện này bị truyềnđi, sợ làsẽlại cókhôngít tấu chương buộc tội được dâng lên”.
Lý Miểu hừ lạnhmộttiếng: “Thâncôcôcủa trẫmkhôngcần bọn họ nhàn thoại”.
Lý Miểu tuynóinhư vậy nhưng vẫn dừng bước, xoay ngườiđivề trước ngự án. Quảng Tòng Trung thấy Lý Miểu nghe khuyên cũng lauđimồ hôi lạnh.
Nhưng tới lúc Đại Trưởng Công Chúa hành lễ ở Ngự thư phòng, Lý Miểu lại đứng lên ngăn cản: “côcôkhôngcần như vậy!”
Đại Trưởng Công Chúa bị Lý Miểu nâng dậy, bà thấy vẻ mặt bất mãn củahắnliềnnói: “Nếu ở hậu cungthìthôi, đây là Ngự Thư phòng,khôngthể thất lễ. Để người khác nhìn thấysẽnóibản cung rối loạn cương thường”.
“côcôcẩn thận quá rồi, trong ngự thư phòng này ai dám ra ngoàinóinăng lung tung chứ?” Tuy tuổi hai người xấp xỉ nhau, nhưng đối với Lý Miểu mànói, Đại Trưởng Công Chúa là trưởng bốihắntín nhiệm nhất. Quảng Tòng Trung ởmộtbên nhìn người trước mặt cẩn thận nâng đỡ Đại Trưởng Công Chúa trông vẻ ngoài còn trẻ hơnhắn, trong lòng ông ta có đủ loại tư vị.
Đại Trưởng Công Chúa nghe giọng Lý Miểu có chút tức giận liền cườinói: “Lời này của Bệ hạ lại tùy hứng rồi”.
Lý Miểu đỡ Đại Trưởng Công Chúa ngồi xuống rồi mới ngồi xuống trước mặt bà, cảm kháinói: “Bây giờ chất nhi cũng chỉ có thể tùy hứng trước mặtcôcôthôi”.
Ngôi vị hoàng đế này ai màkhôngcầu chứ? Nhưng có được rồi, ngồi lên vị trí tối cao đó rồi, thê lương trong đó chỉ có Lý Miểu hiểurõ. Từ thời khắchắnngồi lên chiếc ghế đó, liềnkhôngcó ai để ý Lý Miểu là người thế nào nữa.
Vào lúc phản loạn khắp nơi, dưới tình huống mọi người gần như đềuđãbỏ chạy, chính người trước mắt này trấn trụ những kẻ rục rịch chống đối trong kinh thành. Người tanóibà hung tànkhôngđể ý tình nghĩa, nhưngkhôngai thấy Đại Trưởng Công Chúa đau khổ thế nào sau khi tự tay giết chết phò mã;khôngai thấy lúc bà che chở trước mặthắn, ởtrênđiện chém giết những người buộchắnthoái vị, thân hình mảnh mai kia cố gắng chống đỡ thế nào.
Từ thơ ấu tới khi trưởng thành, tới thời khắc nguy nan, Lý Miểu biếthắntrong mắt bà vĩnh viễn đều làmộthài tử cần được bảo hộ. Lý Miểu chỉ khi ở trước mặt Đại Trưởng Công Chúa mới có thể trở lại là chính mình.
Cho nên…
“côcôlâu rồikhôngvào cung, hôm nay lại đột nhiên tới thăm chất nhi, nhất định là có chuyện rồi”. Lý Miểu hỏi.
Đại Trưởng Công Chúa nghehắnhỏi vậy cũngkhôngkhách sáonói: “Có người khi dễ biểu đệ con”.
Lý Miểu thuận miệng hỏi: “Còn có người dám ức hiếp Kỳ nhi?”
Đại Trưởng Công Chúa liền kể lại những lời đồn đãitrênphố: “Kỳ nhi đau lòng phu nhânhắnliền tới tìm người làm nương là bản cungnóichuyện. Bản cung nghe xong liềnđitìm Bệ hạ”.
Có chuyện liền tìmhắn, Lý Miểu nghe vậykhôngnhữngkhôngtức giận còn thấy rất vui vẻ. Làm hoàng đế tốt nhất là gì chứ? Chính làcôcômuốn làm gìhắnđều có thể nghĩ biện pháp giải quyết thaycôcô,côcôbị người ta ức hiếphắncũng có thể giúpcôcôtrả về.
“Chất nhi biết,sẽkhôngđể Kỳ nhi bị bắt nạt”. Lý Miểu cam đoan.
“Vậy bản cungkhôngquấy rầy bệ hạ xử lý chínhsựnữa”. Đại Trưởng Công Chúa nghĩ tới hôm nay Khương Văn ChínhđiBinh bộ xử lý việc quân trong kinh, hẳn là cũng sắp xong rồi, nếu bàđinhanhmộtchút còn có thể cùng ông hồi phủ.
Lý Miểu lạikhôngmuốn để Đại Trưởng Công Chúa về: “côcôcùng chất nhi dùng xong bữa tối lại hồi phủ đượckhông?”
Đại Trưởng Công Chúa nhìn những tấu chươngtrênngự án, hỏi lại: “Chính vụ của Bệ hạ…”
“côcô, chất nhithậtsựnhớ người”. Lý Miểu nghiêm túcnói.
Đại Trưởng Công Chúa ở đây nửa ngày vẫn chưa thấy Khương Văn Chính, lại nhìn gương mặt khổ sở của Lý Miểu, bà cắn răng gật đầunói: “Được rồi, bản cungđithăm Hoàng hậu trước”.
Lý Miểu nghe vậy liền vui vẻ.
Rời khỏi Ngự thư phòng, Đại Trưởng Công Chúa chậm rãiđitới hậu cung. Bà nhìn hoa cỏ trân quý trong Ngự hoa viên đua nhau nở,khôngkhỏi nhớ tới hài tử bà nhặt được ở góc ngự hoa viên năm đó. Bà được phụ hoàng sủng ái, cũngkhôngbiết trong cung có Hoàng tôn sống còn kém hơn cả cung nhân.
Lúc ấy bà chỉ cảm thấy đứa cháu nàythậtđáng thương, liền cầu xin Phụ hoàng giữ lại bên cạnh chơi với bà.khôngthể ngờ tới mới đó màđãnhiều năm trôi qua rồi.
Bọn họ xấp xỉ tuổi nhau, nhưng vị tiểu chất nhi kia nghiêm ngặt tuân thủ quy củ,thậtsựcoi bà như trưởng bối. Năm mười tuổi, Đại Trưởng Công Chúa bị phong hàn, tiểu chất nhi thế nhưng ở lại bên cạnh trông nom bệnh tình.trêngương mặt non nớt bày ra bộ dáng của người trưởng thành, nghiêm túc vô cùng, khiến người khác nhịnkhôngđược muốn trêu đùahắn.
Thời gian ở chung càng dài, Lý Miểu cũng học được cách làm nũng với bà như những vãn bối khác, học được chơi xấu. Phụ hoàng biết ông sát phạt quá nặng, thiên hạhiệntại có thể hưng thịnh trăm năm, người kế nhiệm ông vì thếkhôngcần phải có hùng tâm tráng chí, mà cần người hòa ái để thiên hạ có thời gian khôi phục.
Hài tử này với tính tình bình thản lọt vào mắt ông, phụ hoàng biết để Hoàng tôn kế vị, những vị huynh trưởng kia của bà tất nhiênkhôngphục. Phụ hoàng trước khi rờiđidặn dò bà che chở hài tử kia.
Đại Trưởng Công Chúa khẽ cườimộttiếng,khôngbiết lúc đó phụ hoàng sao lại cảm thấy bà có thể bảo hộhắnkhỏisựtức giận của mấy vị huynh trưởng,rõràng bà cũng cùng tuổi vớihắnnha!
Bà nhớrõlúc Lý Miểu nghe được thánh chỉ,hắnkhôngtin,hắnhoảng sợ và bất an. May mà tất cảđãqua rồi, hài tử cũng trưởng thành,khôngcầnmộtngườirõràng chẳng hơnhắnbao tuổi như bà phải bày ra bộ dáng trưởng bối bảo vệ đứanhỏ.
Nhưngkhôngbiết từ lúc nào, mọi việc trở nên có chút kỳ quái! Chất nhi này hình như hiếu thuận quá phận với bà. Bà cũngkhôngphải lão bà tám chục tuổi, bịmộtnam tử gần bằng tuổi dùng ánh mắt sùng bái nhìn bà khiến bàkhôngthoải mái, mặc dù đó là chất nhi của bà.
Đại Trưởng Công Chúa muốn từ chối, bàthậtsựkhôngmuốn có nhi tử lớn như vậy. Nhưng bàkhôngcó biện pháp, ai kêu người ta là hoàng đế chứ.
Trong Ngự Thư phòng, Lý Miểu bất thình lình hắt xìmộtcái, Quảng Tòng Trung ở bên cạnh vội vàng hỏi: “Bệ hạ, có cần gọi Thái y tới xemkhông?”
Lý Miểu xua tay: “Ngươi đừngnóichuyện, trẫm phải xử lý xong những tấu chương này trước bữa tối”.
Quảng Tòng Trung nghe lệnh, trong lòng vẫn ghi nhớ sau khi Đại Trưởng Công Chúađiphải kêu Thái y tới bắt mạch mới được.
Đại Trưởng Công Chúa tiến cungkhôngđược bao lâu, tin tứcđãtruyền khắp hậu cung. Hoàng Quý Phi Lư Thị nghe cung nữ báo lại cũngkhôngđể ý, tiếp tục cắt tỉa chậu hoa trước mặt.
“đãbiết, lui rađi!”
Sau khi cung nữ bẩm báo lui ra, đại cung nữ bên cạnh Lư Thị hỏi: “Nương nương, Đại Trưởng Công Chúa lâu rồi chưa vào cung, sao hôm nay lại tới?”
“Thế tử Ninh Quốc Công bị bệnh, Đại Trưởng Công Chúa nào còn có thời gian tiến cung. Bây giờ thế tử tỉnh rồi, tất nhiên phải vào cung bái kiến”. Lờinóicủa Lữ Thị vô cùng quỷ dị, mặc dù đại cung nữ bên cạnhkhônghiểu lắm nhưng cũngkhôngdám hỏi nhiều.
Lư Thị nghĩ tới dã tâm của phụ thân,âmthầm cười lạnh. Dã tâm bành trướng khiến con người như rơi vào mù quáng nông nỗi, hoàn toànkhôngnghĩ tới liệu bản thân có đủ thực lực để giành được haykhông. Tuy bà tađãkhuyên bọn họ từ bỏ ý định lập trữ, nhưng vì Khương Kỳ bệnh nặng, Đại Trưởng Công Chúa lâu rồikhôngvào cung, Ninh Quốc Công cũng có xu thế dần rời xa chính vụ khến lời đồn đãi Phủ Ninh Quốc Công bị bệ hạ vắng vẻ càng đồn càng xa.
Khoannóitới việc Lư Gia bọn họ chẳng có lấymộtvõ tướng, bà ta ở cùng với Hoàng đế lâu như vậy, sao lạikhôngbiết địa vị của Đại Trưởng Công Chúa trong lòng Hoàng thượng chứ? Nếukhôngphải Lư thị vô tình biết được, sợ rằng chết bà ta cũngkhôngngờ rằng Hoàng thượng giao toàn quyền phòng vệ của Kinh thành cho Đại Trưởng Công Chúa. Hoàng thượng phải tín nhiệm đến thế nào mới an tâm mà làm vậy!
Thân thể Hoàng hậu ngày càng suy nhược, phụ thân liền muốn đẩy bà ta lên vị trí đó. Bệ hạ cho dù tính tình bao dung cũngkhôngphải kẻ ngốc, năm đó Lư Gia được Bệ hạ tín nhiệm thế nàothìnhững năm này cũngđãchậm rãi bị tiêu hao gần nhưkhôngcòn gì nữa.
Lư thị làm Hoàng Quý phi nhiều năm như vậykhôngphảikhôngnghĩ tới ngày mình có thể mặc phượng bào, đội mũ phượng, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, nhưnghiệnthực lạikhôngcó chỗ cho giấc mộng này của bà ta.
Đáng tiếc! Là nữ nhi của Lư Gia, tất cả chẳng phải do bà làm chủ, giống như năm đó bà ta bị phụ thân đưa vào cung vậy.
*** *** ***
Ngày hôm sau, Hoàng hậu triệu thế tử Ninh Quốc Công và phu nhânhắnvào cung yết kiến. Trong cung truyền ra tin tức,nóiHoàng hậu Nương nương khen Thế tử Phu nhân lễ nghi đúng mực, tính tình dịu dàng, lan tâm huệ chất, đặc biệt ban cho chữ “Nghi”. Hoàng đế nghe được tin,khôngnhững tự mình tặng lễ, còn đề bút viếtmộtchữ “Nghi” đưađiPhủ Quốc Công.
Hoàng hậu phong hào, còn ai dám nghi ngờ. Chỉ mớimộtngày mà những lời đồn về Nghiêm Tiêu Nghitrênphốđãsụp đỗ. Quý nữ trong kinhkhôngai làkhônghâm mộ, trong thời gian ngắn, bái thiếp của các phủ đưa tới Phủ Ninh Quốc Công cuồn cuộnkhôngdứt.
*** *** ***
Phủ Kiến An Hầu.
Ôn thị nghe tin này xong liền đập bểkhôngít đồ sứ trong phòng.
“Nghiêm Tiêu Nghi là cái gì mà được Hoàng hậu phong hào, đây vốn là thứ thuộc về Nguyệt nhi nhà ta” Ôn thị tức giận mắng mỏ trong phòng.
Nghiêm Tiêu Nguyệt đứng ởmộtbên im lặngkhônglên tiếng, nhưng khăn lụa bị vò nhăn nhúm trong tay cũng biểu thị tâm tình nàng ta lúc này.mộtngười thua kém nàng ta, bởi vì gả cao màmộtbước lên trời.
Nghiêm Tiêu Nghi biết Khương Kỳ nghĩ cách bác bỏ tin đồn xấu cho nàng, nhưngkhôngnghĩ tới bản thân lại trở thành “Nghi phu nhân”. Sau khi từ trong cung trở về, Nghiêm Tiêu Nghi giống như vẫn cònđangở trong mộng, gương mặtkhôngtin được mọi chuyệnđangxảy ra. Sau đó nàng nhìn bái thiếp các phủ đưa tới lại thấy có chút đau đầu.
“Thế tử, bái thiếp của các phủ nên xử lý thế nào?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi Khương Kỳ.
“Trước cứ mặc kệđi”. Khương Kỳ đẩy bái thiếp xếp thành chồngtrênbàn quamộtbên,hắnghé sát mặt mình vào, tranh công: “Nghi phu nhân của ta, nàng có phải nên cảm ơn vi phukhông?”
Nghiêm Tiêu Nghi đẩy chóp mũi sắp dán sát vào mặt mình ra,nói: “Thiếp đúng là nên cảm ơn nươngthậttốt”.
“rõràng là vi phu xin nương, sao Nghi nhi lại ném vi phu ra sau đầu?” Khương Kỳ bất mãn.hắnkéo taynhỏcủa Nghiêm Tiêu Nghi, kéo nàng vào trong lòng, ôm lấy thân hình mềmnhỏ.
“Nếu Nghi nhikhôngcho, vậy vi phu tự mình tới lấy”. Khương Kỳ cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng mê người của nàng, trong lòng cảm thấy mỹ mãn
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)