Đối với Khương Kỳ mànói, Nghiêm Tiêu Nghi luôn dịu dàng và khoan dung, có đôi chút lạnh lùng nữa, nhưnghiệntại người trước mắt cười tươi như hoa lại khiến da đầuhắnrun lên. Khương Kỳkhôngrõlắm liệu bản thânđãlàm gì sai sao?
Vừa rồi Nghi nhinóigì nhỉ? À, đúng rồi, chẳng lẽ nàng vìhắncó chuyện giấu nàng nên mới tức giận sao? Khương Kỳ chậm rãi ghé sát vào Nghiêm Tiêu Nghinói: “Nghi nhi, cái kia, đúng là takhôngnên giấu diếm nàng.khôngđúng, phải là ta nên đúng lúcnóicho nàng biết chuyện ta có vốn riêng, chuyện nàykhôngphải phu quân cố ý”.
Mặc dù Khương Kỳnóinhư vậy nhưng trong lònghắncảm thấy khó hiểu. Nghi nhirõràngkhôngphảiđangtức giận, vậy sao nàng lại tỏ ra dọa người như vậy?
Bộ dáng lấy lòng của Khương Kỳ khiến Nghiêm Tiêu Nghi dở khóc dở cười. Nàngkhôngphải tráchhắngiấu diếm, chỉ là việc hôm nay khó mà qua ải được, Phủ Quốc Côngkhôngthiếu ngân lượng cũngkhôngthể tiêu xài như vậy, huống gì tình huống này còn là vì lấy lòng nàng.
Những lời nàythậtsựkhôngthích hợpnóiở chỗ thế này, trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi bất đắc dĩ, thở dàinói: “Thế tử, thiếpkhôngphải…”
Nghiêm Tiêu Nghi chưanóixong, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa.
Tiêm Xảo đứng hầu ởmộtbênđira hướng cửa hỏi: “Ai đó?”
“Thế tử Ninh Quốc Công ở bên trong sao?”mộtgiọngnóiquen thuộc từ bên ngoài vang lên.
“Liêu Nhị? Kêuhắncútđicho bản thế tử”. Lờinóicủa Nghiêm Tiêu Nghi bị cắt đứt, tâm tình Khương Kỳ bị treo lênthậtcaokhôngcách nào buông xuống được,hắnđangnghĩ tên nàokhôngcó mắt màđigõ cửa, nghe thấy giọngnóicủa kẻ đó, trong lònghắnchỉ muốn bóp chết đối phương.
Tên mập kia chạy tới chỗ này làm gì?
Giọng Khương Kỳkhôngtính là trầm thấp, Liêu Trường Hải ở bên ngoài nghe vậy cũngkhôngthức thời rờiđi, ngược lại cười hì hì đẩy cửa vào: “Tađãnóiai mà có thể khiến chưởng quầykhôngđể ý tới bỏ ta quamộtbên, dứt khoát là vì thế tử Phủ Quốc Công tới”.
“Da mặt của ngươi là ăn mà dày trở lại sao? Trong kinh thành này có ai nịnh hót nhiều như ngươi hả?” Khương Kỳ nhìn thân mình Liêu Nhị suýt lấp đầy cái cửa màđitới,khôngvuinói.
Liêu Trường Hải bịnóithẳng như vậy cũngkhôngthấy xấu hổ, nhưnghắncũngkhôngnóivới Khương Kỳ, lúc nãyhắnnhìn thấy chưởng quầy cầm danh sách có chữ ký của Khương Kỳ,hắnta mới biết vì sao bản thân bị bỏ quamộtbên.
Liêu Trường Hải cười hì hì hành lễ với Nghiêm Tiêu Nghi: “Gặp qua tẩu phu nhân”.
“Liêu công tử khỏe”. Nghiêm Tiêu Nghi hoàn lễ, vị Liêu Trường Hải này từ lần đó rờiđi, nàng còn chưa gặp lại. Thân mìnhhắnta bây giờ xem ra gầy hơn so với lúc đó.
Hành lễ xong Liêu Trường Hải liền ôm bụng ngồi xuống bàn: “Tanóinày thế tử, huynh cũngkhôngcó chút phúc hậu nào. Sao có thể bao hết toàn bộ chỗ trang sức kia chứ,khôngthể để lạimộtchút cho huynh đệ sao?”
“Ngươi là muốn tới tìm bản thế tử để tính sổ?” Khương Kỳ nhướng mày, vẻ mặt bày ra bộ dáng ngươi có ngonthìnóilại lần nữa.
“Sao có thể chứ?” Liêu Trường Hải cười gượng hai tiếng.hắnta vốn dĩ tới tìm phiền toái, chẳng qua sau khi biết đối phương là ai liền nhét suy nghĩ này trở về. Liêu Trường HảihắnbiếtrõKhương Kỳ lòng dạ rấtnhỏnhen,mộtkhi bị người này bắt thóp rồi,sẽkhôngđể yên cho ngươi”.
“Đâykhôngphải là vì lời đề nghị lần trước của thế tử sao, đệ đệ ta nghe lời liềnđilàm đây”.nóixong lời này,trêngương mặt trắng tròn của Liêu Trường Hải cũng ửng đỏ.
Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi nhìn nhau, trong lòng đồng thời nghĩ tới, chẳng lẽ chuyện với Tam tiểu thư Lý Gia thành rồi?
Liêu Trường Hảikhôngđợi bọn họ đáp lờiđãnóitiếp: “Lần này là đệ cầu xin đại ca đệ,nóichỉ cần huynh ấy có biện pháp khiến Lý gia Tam tiểu thư đồng ý suy nghĩ chuyện nghị thân đệ liềnđiTây Nam”.
Trong lúc Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ vẫn trong dáng vẻ khó tin, Liêu Trường Hảiđãvẫy vẫy taynói“Đệ cũngkhôngphải nhất định muốn đại ca đệ nghĩ cách khiến Tam tiểu thư gả cho đệ, chỉ cần nàng ấy suy nghĩ tới chuyện nghị thân với đệ thôi, chung quy nhân duyên cũngkhôngthể cưỡng cầu được. Mà đệ cũngkhôngbiết đại ca đệ làm cách nào, khiến Tam tiểu thư đồng ý gặp đệmộtlần”.
“..." Khương Kỳ nhìn bộ dáng ngây ngôkhôngđịnhnóitiếp của Liêu Trường Hải.
“Tam tiểu thưnóichỉ cần đệ có thể ở Tây Nammộtnăm liền đồng ý để đệ tới cầu thân. Đại ca đệ cũng xác nhận rằng Lý Thị Lang cũng đồng ý rồi”.nóitới đây, đôi mắt vốnkhônglớn của Liêu Trường Hải càng dính lại với nhau, chen chúctrênmặt béo sắp tìmkhôngthấy.
“Sau đó?” Khương Kỳ cúi đầu, cầm lấy tách trà xanh nhấpmộtngụm.hắnnghĩ tới Lý tiểu thư thanh lệ, lại càngkhôngthể hiểu được sao lại đồng ý chờ tên mập mạp nàymộtnăm. NếukhôngphảihắnnghenóiLại Bộ Thị Lang cũng đồng ý lời này, Khương Kỳthậtsựnghĩ rằng Liêu Nhịđangbị người ta đùa bỡn.
“Sau đó?” Nụ cườitrênmặt Liêu Trường Hải nhạtđi, bộ dáng có chút ủy khuất: “Sau đó đệ tới Kim Phúc Lâu chọn lễ vật, ai biết được hơn phân nửa đồ mới đều bị thế tử lấy hết, cũngkhôngcòn đồ để chọn”.
Được rồi! Liêu Nhị vẫn là tới đây trách tội. Cho dù Liêu Trường Hải oán thế nào, Khương Kỳhắncũngkhôngthể lấy đồ bản thân mua cho tức phụ tới cho tên tiểu tử này chọn đưa cho người khác được.
So với bộ dáng bình thường của Khương Kỳ, bộ dạng ủy khuất của Liêu Trường Hải mập mạp khiến Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy đáng thương hơn. Những trang sức kia nàng cũngkhôngphải rất muốn, bây giờ lại hữu dụng với Liêu Trường Hải, đểhắnta chọn cũngkhôngphảikhôngthể.
Khương Kỳ nhìn thấu tâm tư của Nghiêm Tiêu Nghi, vội vàng ngăn lại: “Phu nhân, nàngsẽkhôngnghĩ đem lễ vật vi phu tặng cho nàng đưa cho tên tiểu tử này lựa đấy chứ?”
“Liêu công tử cũng nên chọn lễ vật phù hợp với Tam tiểu thư, cũngkhôngphải…” Nghiêm Tiêu Nghi muốn giải thích.
Khương Kỳ lắc đầunói: “Đó đều là quà ta cho nàng”. Bất kể Nghi nhi cóthậtsựmuốnkhông, đó cũng là dohắntặng cho nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy Khương Kỳnóichuyện nghiêm túc, nàng biếtkhôngthay đổi được gì, chỉ có thể áy náy nhìn Liêu Trường Hải.
Liêu Trường Hải nóng nảy gọi thẳng tên Khương Kỳ: “Đệnóinày Khương Kỳ, chúng ta là huynh đệ, huynh cũngkhôngthể mặc kệ đệ chứ?”
Khương Kỳ hỏi lạihắn: “Khoan hãynóicái này, chừng nàothìngươiđiTây Nam?”
Liêu Trường Hải bĩu môi, uốn éo thân mình: “Đại ca đệnóiqua tết Trung thu”.
“Nhìn bộ dáng ngươi kìa. Sao vậy? Hối hận rồi?” Khương Kỳ cười hỏi.
Liêu Trường Hải lắc mạnh đầu, thịttrênmặthắnta cũng đồng thời chuyển động theo: “Sao được chứ.thậtvất vả đệ mới có cơ hội,sẽkhônghối hận đâu! Chỉ là ngốc ở Tây Nammộtnăm mà thôi, có gì khó khăn chứ”.
“Có đại ca ngươi ở đó, ngươithậtsựchẳng có khó khăn gì”, Khương Kỳ cười lạnh.
Liêu Trường Hải bất mãnnói: “Hừ, đại ca đệ mạnh hơn đệ. Nhưng huynh cũng đừng coi thường đệ, đệ ngốc đủmộtnăm rồi nhất định trở về lấy Tam tiểu thư”.
Khương Kỳ gật gật đầu,nhẹnhàngnói: “điđi, bản thế tửkhôngcản ngươi”. Tiểu tử ngươi chỉ cần đừng nghĩ tới việc cướp trang sức của tức phụ ta là được.
Liêu Trường Hải nghẹn họng, cố gắngnói: “Đừngnóichuyện này nữa, chúng ta là huynh đệ nhiều năm như vậy, huynh cũngkhôngthể mặc kệ đệkhôngquan tâm. Huynh kêu chưởng quầy lấy ra vài món cho đệ chọnđi, đệsẽtrả tiền”.
“Cút! Tađãnóingươi ngốc ngươi cònkhôngtin”. Khương Kỳ chỉ vào ngọc bội được Liêu Trường Hải đeo bên hôngnói: “Nếu Tam tiểu thư cho ngươi cơ hội, ngươi cần phải tiến gầnmộtbước. Ngọc bộitrênthắt lưng ngươi, ta nhớrõlà Bệ hạ ban thưởng cho Vũ Uy Hầu vì có công chống lại cướp biển, huynh đệ ngươi mỗi ngườimộtcái, ai ở kinh thành đều biết. Ngươi tặng nó cho Lý tiểu thưđi. Nếu nàng ấy thu, đó làthậtsựđợi ngươi. Vật tùy thânkhôngphải muốn nhận là nhận được”.
Mặc dù ngọc bội đó là vật ngự tứ, nhưng Bệ Hạ ngầm đưa qua,khôngnằm trong danh sách đăng ký, tất nhiên có thể đem tặng người khác.
Liêu Trường Hải chớp chớp đôi mắt híp,hắnta nắm lấy ngọc bội bên hông, vẻ mặt như bừng tỉnh: “Ai nha! Vẫn là thế tử có biện pháp, đúng là nên làm vậy”.
nóixonghắnta liền hấp tấp rờiđi.
Khương Kỳ nhìn bóng dáng Liêu Trường Hải rờiđi, buồn cườinói: “Chuyện Liêu Nhị thích Tam tiểu thư chẳng phải bí mật gì, nếukhôngxét tới vẻ ngoài, hai người cũng coi như xứng đôi. Bây giờ vị Tam tiểu thư này đểhắnở Tây Nammộtnăm liền đồng ý gả chohắnta, xem ra cũng nhìn thấy thành ý của Liêu Nhị. Có điều Liêu Nhị chưa ăn khổ bao giờ, Liêu Trường Lâm cũngkhôngphải người nhân từ,điTây Namkhôngbiết chịu tội thế nào đây”.
“khôngbiết Vũ Uy Hầunóigì mà khiến Lý Thị Lang đồng ý?” Nghiêm Tiêu Nghi tò mò.
“Tuy rằng takhôngbiết Liêu Trường Lâm dùng cách gì, nhưng cẩn thận suy nghĩ vẫn có thể đoán ramộtchút. Cho dù Liêu Nhị vô dụng thế nàohắncũng đượcmộtvị huynh trưởngkhôngthua kém ai che chở phía trước, tình huống xấu nhất là Liêu Trường Lâmkhôngtranh thủ cho mình đượcmộttước vị, vậy Liêu Gia vẫn có Liêu Trường Lâm ở đó, tiền đồ sau này làkhôngthể đo được. Bây giờ Liêu Trường Lâm muốn nâng đỡ Liêu Nhị, chỉ cần Liêu Nhị tiến đượcmộtbước, sau nàykhôngphảikhôngcó khả năng lên cao nữa. Cho nên đồng ý để Liêu Nhị ở Tây Nammộtnăm, ngoại trừ việc xem xem thành ý của tiểu tử đó thế nào, hẳn là còn muốn nhìn xemhắnta có thể tiến được bao xa”. Khương Kỳ giải thích.
Bất quá đối với Liêu Nhị mànói, lòng cầu tiến gì đó đềukhôngquan trọng bằng vị Tam tiểu thư kia.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe xong lờihắnnói, trong lòng khẽ động: “Vậy còn thế tửthìsao?”
“Ta?” Khương Kỳnhỏgiọng, lập tức hiểu ý của Nghiêm Tiêu Nghi.hắnnhìn nàng, nghĩ xem nàng ôm chờ mong thế nào vớihắn? Khương Kỳ thất vọng rồi,trênmặt Nghiêm Tiêu Nghikhôngcó bất kỳ dáng vẻ chờ mong nào, giống như nàng chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
Khương Kỳ có chút thất vọng,hắnnghĩ tới chuyện của Liêu Trường Hải rồi đột nhiên cảm khái hôm naykhôngphải ngày thích hợp để ra ngoài. Tuy rằng thất vọng, Khương Kỳ cũngkhôngnghĩ lấy lệ với Nghiêm Tiêu Nghi.
Khương Kỳ nắm tay Nghiêm Tiêu Nghi, mắt nhìn nàng: “Trước kia ta chưa từng để ý tới bất kỳ chuyện gì,khôngkiêng nể gì,khôngbiết tiến tới là vì ta biết cho dù takhônglàm gì cả, cũngkhôngcó bất kỳ ai có thể uy hiếp ta. Bây giờthìkhác, ta biết mình có trách nhiệm cần gánh vác, Khương Kỳ ta ngoại trừ là nhi tử của phụ mẫu, còn là trượng phu của nàng, sau nàysẽlà phụ thân của hài tử. Takhôngcó hùng tâm tráng trí muốn kiến công lập nghiệp như Liêu Trường Lâm, cũngkhôngcó năng lực nhưhắn, nhưng ta muốn che chở phụ mẫu và nàng, cả hài tử trong tương lai của chúng ta nữa. Ta muốn có thể cùng nàng bình anđiquamộtđời”.
Khương Kỳnóivô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến nỗi mặc dù trong lờinóicủahắnchẳng có chút lý tưởng hào hùng nào vẫn khiến Nghiêm Tiêu Nghi động tâm.
Lúc hai ngườiđira khỏi phòng, bầukhôngkhí xung quanh cả hai tựa hồ có gì đó thay đổi.
Chưởng quầy tủm tỉm đưa bọn họ ra ngoài, nhìn theo bóng lưng ngườiđixa, ông ta khó hiểu xoa đầu, cảm thấy có chút kỳ lạ. Sau đó chưởng quầy tự cho mình hiểurõ, thế tử vì muốn Thế tử Phu nhân vui mà tiêu tiền như rác, tất nhiên Thế tử Phu nhânsẽvui rồi. Dỗ dành nữ nhân quả nhiên tốt nhất vẫn là dùng trang sức.
Lâu rồi mới được ra ngoài, Khương Kỳ cũngkhôngmuốn hồi phủ sớm, Nghiêm Tiêu Nghi thấy tinh thầnhắntốt cũng tùyhắn.
đãqua buổi trưa, xe ngựatrênđường càng lúc càng nhiều. Xe ngựa dừng bên cạnh Túy Vận Lâu, hai người sóng vaiđilạitrênđường phố náo nhiệt, phía sau họ ngoài nha hoàn và nô bộc còn có bốn hộ vệ cầm quan đaođitheo.
Trong kinh thành cókhôngít người của các phủ dẫn hộ vệ ra ngoài, nhưng được phép mang theo quan đao lạikhôngnhiều. Cho nên, ngườiđiqua bọn họ, cho dùkhôngbiết Khương Kỳ là ai cũng đều kính chi viễn nhi, sợ va phải quý nhân.mộtít người nhận thức Khương Kỳ, thấyhắnsóng vaiđicùng Nghiêm Tiêu Nghi, cũng chẳng mấy ai dám nghị luận đánh giá.
Tuy rằng Kiến An Hầukhôngbằng được Ninh Quốc Công, nhưng đối với Nghiêm Tiêu Nghi mànói, những người bán hàng rongtrênđường này nọ cũngkhôngkhiến nàng cảm thấy nhiều hứng thú. Chỉ là khi trước còn phụ mẫu, nàng cũngkhôngcó nhiều cơ hộiđilạitrênphố, cũng chưa từng chân chính hưởng thụsựnáo nhiệt của phố xá, nên lúc nàyđiđường nàng cũng nhìn nhiều hơn, hưởng thụ náo nhiệt.
Khiđitới trướcmộthí lâu, Chu Trung ở bên cạnhnói: “Tiểu nhân nghenóitrong hí lâu này mới cómộtnhóm múa Giang Nam tới, thế tử, phu nhân, có muốnđixemkhông?”
Khương Kỳ nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, nàng hỏi lại: “Múa Giang nam có gì khác biệt so với những điệu múa thường thấy trong kinh thành?”
Chu Trung nghĩmộtlátnói: “Nếunóitỉ mỉthìkhôngcó gì khác biệt cả. Những người này đều chuyên biểu diễn cho quý nhân xem, bộ dáng vì thế cũng rất tốt, nghenóitrong đó còn có nữ tử với bộ ngựcthậtlớn!”
Nghiêm Tiêu Nghi đột nhiên có chút tức ngực, nàng lắc đầunói: “Nếukhôngcó gì đặc biệt vậythìthôiđi”.
Khương Kỳ nghe xong xua taynói: “Phu nhânkhôngmuốn xem, chúng tađinơi khác”.
“Vâng!” Chu Trung điểm nhanh trong đầu những chỗ nào tốt để Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi giải sầu.
Nghĩ tớimộtchỗ Chu Trung liềnnói: “Sắp tới tết trung thu, Thư viện Lê An ở phố Đông mở đài thi họa, nghenóiphần thưởng năm nay là <Tuần thị bút lục> do Hàn Lâm Đại học sĩ Liên Hữu An tự tay sao chép, phê bình và chú giải.
Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi hoàn toàn chẳng có hứng thú với thứ này, Khương Kỳ lườiđixem mấy tên thư sinh “khoe khoang” kia, Nghiêm Tiêu Nghi làkhôngcó hứng thú với thơ từ thi ca, đây cũng làmộttrong những nguyên nhân khiến Nghiêm Tiêu Nguyệt – người thích thi văn hội họa, chướng mắt nàng. Nhìn theomộtcách nào đóthìhai người nàythậtvô cùng hợp ý nhau.
Ngay lúc này, đột nhiên có người kêu hai tiếng “thế tử”.
Khương Kỳ theo bản năng nhìn tới phương hướng phát raâmthanh, sắc mặthắnxanh mét. Hôm nay quảthậtkhôngthích hợp ra đường, nhiều người như vậy sao lại gặp phải tên kia? Tuy rằnghắnsớmđãnóivới Nghi nhi những chuyện trong quá khứ, nhưng chuyện xảy ra bất ngờ như vậy cũngkhôngbiêt làm sao.
Khương Kỳ xoay người muốn rờiđi, nhưngmộtchủmộttớ cách bọn họkhôngquá mười bước chânđãhướng bọn họđitới.
Hai ngườiđitới trước mặt bọn họ, vị công tửđiđầu tuy là nam nhi, sắc mặt lại trắng nõn, giữa hai hàng mi lộ ra cỗ phong tìnhkhôngnóinên lời, thân hìnhhắnlại cao ngất,khôngchỉ xinh đẹp mà tư thái còn là nhất đẳng. Tiểu đồng bên cạnh tuy chỉ mặc áo vải thô nhưng cũng là thiếu niên thanh tú môi đỏ răng trắng.
“Tu Trúc gặp qua thế tử”. Tu Trúc chắp tay hành lễ, giọngnóiêm dịu uyển chuyển vô cùng êm tai.hắnta nhìn Nghiêm Tiêu Nghi đứngmộtbên, nhìn cách ăn mặc của nàng cũng đoán được làmộtphụ nhân: “Gặp qua Thế tử Phu nhân”.
Tiểu đồng kia cũng hành lễ theo: “Gặp qua thế tử, gặp qua Thế tử Phu nhân”.
“…” Khương Kỳ giật giật khóe miệng, tay hơi nâng lênkhôngnóigì.
“Vị này là?” Nghiêm Tiêu Nghi hỏi
Khương Kỳ honhẹmộttiếng, ném ra hai chữ: “Bằng hữu”.
Tu Trúc nghe vậy hơi nhíu mày, cũngnói: “Tại hạ quen biết với thế tử, lúc ngài bị bệnhkhôngthể tới hỏi thăm,khôngnghĩ tới ở đây lại gặp được. Thấy thế tửkhôngcó việc gì, trong lòng tại hạ cũng an tâm”.
Khương Kỳ khẩn trương, Nghiêm Tiêu Nghi nhìn người đối diện nghi hoặc. Tu Trúc có vẻ chỉ nương theo lờinóicủa Khương Kỳ, nếu họthậtsựlà bằng hữu, sao lạikhôngtới thăm được? Là vìkhôngcó tâm, hay vẫn còn duyên cớ khác. Nghiêm Tiêu Nghi lại nhìn dáng vẻ của Tu Trúc mà suy đoán.
“Nếu công tử và phu quân là bằng hữu, vậykhôngnên đứng ngoài phố, nên tìmmộtchỗnóichuyệnthìhơn”. Nghiêm Tiêu Nghi cườinói.
Khương Kỳ sửng sốt vội trả lời: “khôngcần,hắntađibây giờ”.
Nghiêm Tiêu Nghi nghi ngờ nhìn Khương Kỳ: “Sao thế tử biết Tu công tửsẽđiliền?”
Khương Kỳ cười khan nháy mắt với Tu Trúc.
Tu Trúc thấy bộ dáng khẩn trương củahắn, trong lòng cười thầm, nhưng cũngkhôngmuốn ở đây chọc Khương Kỳkhôngvui.hắnta chắp tay tạ lỗinói: “Đa tạ phu nhân, tại hạthậtsựđangcó việc, kính xin phu nhân đừng trách”.
Nghiêm Tiêu Nghi gật đầunói: “Nếu là như vậy ta cũngkhôngmiễn cưỡng Tu công tử”.
nóivài câu xong, chủ tớ Tu Trúc liền cáo từ rờiđi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)