Dương Hàm ngồi ở chủ vị, Khương Kỳ cùng Nghiêm Tiêu Nghi tiến lên chính thức làm lễ vấn an trưởng bối. Đợi sau khi ngồi vào chỗ, Khương Kỳ đem lễ vậtđãđược chuẩn bị tốt dâng lên.
Đó làmộtquyển sách cổ, vốn làmộttrong những lễ vật người ta đưa tới lấy lòng Khương Văn Chính, chỉ tiếc Phủ Ninh Quốc Công chẳng ai có hứng thú. Hôm quahắnnghe Nghiêm Tiêu Nghinóitới sở thích của Dương Hàm liền nghĩ tới những vật bài trí trân quý trong thư phòng Khương Văn Chính.
Tuy Dương Hàmđãtòng quân, nhưng xuất thân vẫn là văn nhân, thấy được sách cổ ông nào lạikhôngđộng tâm. Dương Hàm cẩn thận nhìn quyển sách cổ trong tay, ánh mắt phát sáng.
Khương Kỳ hướng Nghiêm Tiêu Nghi làm cái nháy mắt. Nàng xem! Vi phu lựa đồ đúng chưa! Cái này gọi là chọn theo sở thích là tốt nhất (投其所好 – đầu kì sở hảo - là hùa theo sở thích của người khác)
Nghiêm Tiêu Nghi khóe môi cong lên,khôngthèm liếc mắt nhìnhắn.
Sách cổ vốn là vật quý hiếm, cho dù có tiền cũng khó mà mua được, bản Khương Kỳ đưa tới lại càng là hiếm của hiếm, ngàn vàng khó mua.
Ninh Quốc Công chấp chưởng 40 vạn đại quân ở kinh thành và ngoại ô, cũng cókhôngít giao hảo với tướng lãnh đóng ở các châu quận, có những người trước đây còn là cấp dưới của ông. Cho nên, Khương Kỳ là thế tử Phủ Ninh Quốc Công, hoàn toànkhôngcần lấy lòng người đóng quân ở xa tận Tây Nam thế này. Khương Kỳ cố ý lấy lòng Dương Hàm, chẳng qua bởi vì ông là cữu cữu của Nghiêm Tiêu Nghi mà thôi.
Nghĩ vậy, gương mặt vốn lạnh như băng của Dương Hàm rốt cuộc lộ ra nụ cười.
Khương Kỳnhẹnhàng thở ramộthơi, tính cả những năm ở trong mộng, trừ bỏ bên ngoại của Nghiêm Tiêu Nghi,hắncũngsẽkhôngtận lựcđilấy lòng người khác. Địa vị của Vân Huy Tướng quân trong lòng Nghiêm Tiêu Nghihắnhiểu rấtrõ, cho nên mặc dù trong lòng bất mãn nàng để ýmộtngười khác hơnhắn, nhưng Khương Kỳ vẫn muốn khiến Nghiêm Tiêu Nghi vui vẻ. Huống gì Dương Hàmthậtsựquan tâm nàng, người đối xử tốt với Nghiêm Tiêu Nghi,hắntất nhiênsẽkhôngkeo kiệt.
mộtngườikhôngcố ý làm khó,mộtkẻ muốn lấy lòng, có qua có lại,khôngkhí cũng dần trở nên hòa hợp. Dương Hàm tinh thông cả văn lẫn võ còn Khương Kỳ từnhỏlại ở trong cung cùng các hoàng tử học tập nho giáo, cho dùhắnbất cần đời cũngkhôngphải kẻ dốt nát kém cỏi như trong lời đồn, thêm nữa Khương Kỳ xuất thân nhà võ, mưa dầm thấm đất, đối với quân vụ cũng vô cùng quen thuộc.
Lăn lộnmộthồi, Dương Hàm đối với Khương Kỳ lại có chút hảo cảm.nóiđến những kiến giải độc đáo của Khương Kỳ, tuykhôngcó gì đáng kinh ngạc nhưng bất luận là văn hay võ, đều có thể cảm nhận được căn cơ vững chắc từ trong lờinóicủa Khương Kỳ. Tuykhôngphải làmộtngười xuất chúng hơn người, nhưng so với những lời đồn đãi, người này cũngkhôngphải tệ đến vậy.
“Lạinóitiểu nhi tử của Thành An Tướng quân bị ngươi đánh gãy chân, mớimộtnămhiệncũngđãlà Chính ngũ phẩm Đô Úy”. Dương Hàm cảm khái.
Khương Kỳ thuận miệngnói: “Chân tiểu tử kia tốt rồi sao?”
Nhưng vừanóixong Khương Kỳ liền ngậm miệng,hắncó chút chột dạ nhìn Dương Hàm, bản thân đúng là rảnh rỗi sinh chuyện,thậtvất vả mới dỗ cữu cữu vui vẻ, giờ coi như xong rồi. Khương Kỳđangmuốn hướng Nghiêm Tiêu Nghi cầu cứu, liền nghe Dương Hàmnói: “Tiểu tử kia của Thành An tướng quân võ nghệkhôngtồi. Ta nhớrõhắnlớn hơn thế tử hai tuổi phảikhông?”
Khương Kỳ cười gượng gật đầu: “Đúng là như vậy”.
“Nếunóinhư thế, thế tử có thể đánh gãy chân người lớn hơn mình hai tuổi, võ nghệ hẳn cũngkhôngtồi”. Dương Hàmnóinhưđangkhẳng định.
Nụ cườitrênmặt Khương Kỳ gượng gạo vô cùng. Cái gì màkhôngtồi chứ? Nếukhôngphải năm đóhắnđitheo phụ thân xin cơm học được vài chiêu, kết quả kia chưa thểnóichính xác được. Những thủ đoạn kia đánh nhautrênchiến trườngthìcó thể dùng, nhưng ở ngày thườngthìkhônglên được mặt bàn.
Khương Kỳ lạikhôngbiết rằng, Dương Hàm xuất thân là văn nhân, võ nghệ của ông ngoại trừmộtchút cơ bản học qua để thân thể khỏe mạnh, những thứ khác đều là ởtrênchiến trường học được từ các cựu binh lão luyện, chiêu số cũng chẳng tốt hơn Khương Văn Chính là bao. Lúc đầu Dương Hàm còn mang theo tư thế văn nhân, cảm thấy những thủ đoạn kia bỉ ổi, nhưngtrênchiến trường, có thể sống được mới là trọng yếu.
Dương Hàm nhìn biểu cảm mất tự nhiên của Khương Kỳ liền hiểurõ. Nhưng cũng có sao đâu? Ởtrênchiến trường, thắng bại là quan trọng nhất, Khương Kỳ chẳng qua cũng chỉ là chỉ dạy trước cho đối phương quy củ này mà thôi.
Mắt thấy cũng sắp đến giờ Ngọ, thân vệ trước đó mang lão quản gia rờiđitiến vào bẩm báo,nóingọ thiệnđãchuẩn bị tốt. Mọi người cùng nhau tới tiền thính, Nghiêm Tiêu Nghi pháthiệntất cả thức ăntrênbàn đều là món nàng thích.
“Lão nhân ở trù phòng trước đây đềuđãhầu hạ mẫu thân con, có lẽ khẩu vị này cũng hợp với con”. Dương Hàmnói.
Nghiêm Tiêu Nghi thở dài: “Sau khi mẫu thân qua đời, phòng bếp Nghiêm phủ cũng đổi người, conthậtsựvô cùng hoài niệm”.
Khương Kỳ nghe Nghiêm Tiêu Nghinóivậy liềnnói: “Nếu nàng thích, vậy để Lý ma ma tới chỗ sư phó phòng bếp chỗ cữu cữu học cũng được”.
Dương Hàm tiếp lời: “Cũng vừa vặn, tuy đều là món ăn gia đình, nhưng cũng cần phái người thông minh, học nhanhmộtchút”.
“Vâng!” Khương Kỳ gật đầu: “Chờ về phủ con liền lập tức phái người qua đây”.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìnhắn, bật cườinói: “khôngcần vội”.
“Sao lạikhôngvội?” Khương Kỳ nghiêm túcnói: “Lỡ phu nhân đột nhiên muốn ănthìsao, chúng ta cũngkhôngthể chạy tới quý phủ cữu cữu được!”
Nghiêm Tiêu Nghi ngại ngùng nhìn Dương Hàm, Dương Hàm lại vẫy tay cười. Ông nhìn ra Khương Kỳ đối tốt với Nghiêm Tiêu Nghikhôngphải chỉ để người ngoài nhìn,hắnthời thời khắc khắc đều quan tâm, để ý tới Nghiêm Tiêu Nghi. Như vậy về sau ông cũng yên tâm.
Lúc Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi rờiđicũngđãlà giờ thân. Dương Hàm tiễn hai ngườiđirồi liền tới từ đường trong phủ. Từ đường ngoại trừ bài vị phụ mẫu Dương Hàm còn có bài vị của Dương thị.
Theo quy củ thông thường, nữ nhiđãxuất giá, sau khi qua đờikhôngthể tự tiện lập bài vị ở nhà mẹ đẻ, trừ phi nữ nhi nàyđãhòa ly, hoặc nhà phu quânđãmất, có điều Dương Hàm hoàn toànkhôngquan tâm tới quy củ này.
Dương Hàm cắm hương vào lư hương xong liền ngồi chồm hỗmtrênbồ đoàn, nhìn bài vị trước mặt, chậm rãinói: “Trước khi tỷ rờiđiđãkhôngngừng dặn dò đệ chăm sóc tốt cho Nghi nhi, là đệ vô dụng, cũng xem thườngsựvô sỉ của người Nghiêm Gia, khiến Nghi nhi nhà ta bị ủy khuất. Cũng nhờ ông trời thương xót, bây giờ Nghi nhi sống rất tốt, vị Khương Gia kia tuykhôngđược coi là hiền tế nhưng cũng đối xử với nàngthậtlòngthậtdạ. Tỷ tỷ ở dưới có biết, cũng có thể an tâm được rồi!”
nóixong, Dương Hàm lạy ba lạy, đứng dậy mở cửa. Chân ông còn chưa ra khỏi bậc thềm,đãthấy lão quản gia đứng trước cửa, miệng nghẹn lại, gương mặt oán hận.
Dương Hàm kỳ quái hỏi: “Toàn bá sao vậy?”
Toàn bá nhìn từ đườngmộtlát rồinói: “Biểu tiểu thư giờ cũngđãthành hôn, tướng quân cũng nên suy nghĩmộtchút cho hôn nhân đạisựcủa mình”.
Được rồi, lão nhân gia lại mơ hồ rồi.
Dương Hàm cười khổnói: “Toàn bá,hiệngiờ ta thường chinh chiến bên ngoài, nào có thời gian…”
“Đừng cho là lão già mànóinày nọ, trước khi lão gia rađi, lão nôđãđồng ý, phải chăm sóc tốt cho tướng quân. Tướng quân vứt văn theo võ, lão nôkhôngxen vào, nhưng lão nôkhôngthể trơ mắt nhìn Dương giakhôngcó người nối dõi”. Toàn bá nhất thời cảm khái rồi rơi lệ.
*** *** ***
Ngọc Thanh Viện.
“Cữu cữu có nhiều đất như vậy?” Khương Kỳ nhìn khế đất trong tay Nghiêm Tiêu Nghi, còn cómộtchút ngân phiếu và sổ sách.hắnđira trước nhìn, mặt như sắp dán lên mặt Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi hơi nghiêng đầu ra ngoài, buông khế đất trong tay xuống rồinói“Ba cửa hiệu mặt tiền này đều là đồ cưới của nương, nươngđirồi, cữu cữu liền thay thiếp quản lý.
Khương Kỳ nắm tay Nghiêm Tiêu Nghi, ôm nàng vào lònghắnrồi ngồi xuống, cằm để lên vai Nghiêm Tiêu Nghi, mặt dán lên mặt nàng mà cọ cọ: “Đều ở vị trí tốt, cũngkhôngtrách lợi nhuận lớn như vậy”
Nghiêm Tiêu Nghi đánh lên tay Khương Kỳđangđểtrênkhuy áo bên hông nàng, tức giậnnói: “Chàng nhanh buông tay”.
Khương Kỳ nắm tay nàngthậtchặt: “Mặt trời sắp lặn rồi,khôngphải ban ngày, phu thê tất nhiên nên thân mật chút”.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngnóigì được: “Lúc nào chàng cũng lấy cớ, ban ngày thiếp cũngkhôngthấy chàng thànhthật”.
“Ban ngày với bây giờkhônggiống nhau mà”. Khương Kỳ cúi đầu hít vào mùi hương của nàng, hô hấp càng thêm nặng nề.
“Thế tử, người vẫn nên nhanh buông thiếp ra, mấy thứ này còn phải ghi vào sổ sách”. Mỗi ngày Khương Kỳ đều như vậy,hiệngiờ Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngcòn quá e dè.
“Cái nàykhôngvội”. Khương Kỳ hoàn toànkhôngmuốn buông nàng ra. Thân thểhắnchưa hoàn toàn hồi phục, lúc tắm rửa cũng từng nghĩ tới Nghiêm Tiêu Nghi mà tự làm qua, kết quả lại càng khiếnhắnbuồn bực. Ngày thứ hai cánh taykhôngnhững ê ẩm mà canh giờ cũng ngắn.
hắnthậtsựkhôngmuốn mất mặt trước mặt nàng, nhưng ôn hương nhuyễn ngọc trước mắt,hắnkhôngchịu được.
“…” Nghiêm Tiêu Nghi cũng lười khuyên, chỉ có thể tùy Khương Kỳ ôm nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi cầm lấy sổ sách, cẩn thận lật xem.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngphản kháng, Khương Kỳ lại có chútkhôngthoải mái.hắnnghiêng đầu, thấp giọngthìthầm bên tai nàng: “Nghi nhi…”
Mặt Nghiêm Tiêu Nghi ửng hồngnói: “Thế tử, đừng lộn xộn”.
“..” Khương Kỳ sửng sốt, nàngkhôngđể ýhắnsao?hắnvô cùng ủy khuất, tức phụkhôngđể ý tớihắn, thân là nam nhân sao có thể nhịn.
Trong lòng Khương Kỳ bất mãn,hắncầm lấy sổ sách trong ty nàng, cũngkhôngđợi nàng có phản ứng liền đứng dậy kéo nàng vào trong phòng, đặt nàng lên giường, đè Nghiêm Tiêu Nghi xuốngkhôngcho nàng cơ hội ngồi dậy.
Toàn thân Khương Kỳ đều đặttrênngười nàng, suýt làm nàng hít thởkhôngthông.
“Thế tử, ngàiđanglàm gì?” mặc dù chuyện tới nước này, Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngcảm thấy sợ hãi, nàng rấtrõràng, Khương Kỳsẽkhônglàm tổn hại tới nàng.
Khương Kỳ chôn đầu ở cổ nàng, khó chịu lên tiếng: “Nghi nhi, nàng đừng đẩy ta ra, takhônglàm gì khác, để vi phu sờmộtchút là được”.
Khương Kỳ cảm thấyhắnthậtđáng thương, sờ tức phụ của mình còn phải xin. Khi nàothìhắnmới tốt hoàn toàn? Nghĩ nghĩmộthồi, Khương Kỳ cảm thấy mình ủy khuất thấu trời rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


