“Nghi nhi, được rồi,đãtốt rồi”. Khương Kỳ có chútkhôngđược tự nhiên muốn dùng vạt áo dài cheđichỗ xấu hổ nào đó.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngrõngẩng đầu nhìn Khương Kỳ: “Thế tử đừng lộn xộn, còn chưa đủ canh giờ”.
“đãtốt hơn rồi”. Khương Kỳ cười khan đẩy tay Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghikhôngbiết Khương Kỳđangxấu hổ nàng rút tay vềnói: “Trần thái y sớmđãdặn, việc xoa bóp này phải làm đủ canh giờ, nếukhôngsẽchậm trễ việc phục hồi”.
Khương Kỳ thấy tay Nghiêm Tiêu Nghi lại đặt lên chân mình, mặthắnnóng lên, muốn nắm tay nàng bỏ ra. Có điều hành động của Khương Kỳthậtsựcó chút đột ngột, khiến Nghiêm Tiêu Nghi giật mình.
Từ khi bọn họ thành thân tới giờ, đây là lần đầu tiên Khương Kỳ cự tuyệt Nghiêm Tiêu Nghi. Nếukhôngphải nàngđãquen với việchắnỷ lại vào mình, nàngsẽcho rằnghắnchán ghét nàng.
“Thế tử…” Nghiêm Tiêu Nghi đứngmộtbên, sắc mặtkhôngtốt chút nào. Dù nàng biết có thể Khương Kỳđangcáu kỉnh chuyện gì đó, nhưng lần đầu tiên bị cự tuyệt và bài xích như vậy, khiến Nghiêm Tiêu Nghi khó có thể chấp nhận. “Nếu thế tửkhôngmuốn để thiếp hầu hạ, vậy thiếp liền kêu ngườiđithỉnh Trần thái y. Nhưng mà thân thể thế tửkhôngthể chậm trễ được, mấy ngay nay Cát Nhi vẫn theo thiếp học xoa bóp, thủ pháp nàng ấy cũng biết, có thể để nàng ấy tạm thời tới hầu hạ thế tử thay thiếp đượckhông?”
Nghiêm Tiêu Nghi thầm mắng bản thân ngu xuẩn,rõràng lúc nàng bước vào Phủ Quốc Công cũngđãcó chuẩn bị, chỉ mới yên ổn vài ngày vậy màđãquên? Còn tưởng rằng Khương Kỳthậtsựđể ý tới nàng sao?
Khương Kỳ vốn định gật đầu,hắnngẩng đầu nhìn sắc mặt Nghiêm Tiêu Nghi, trong lòng thầm biết sợ rằng bản thânđãchọc nàng mất hứng rồi. Khương Kỳ cố gắng kiếm cớnói: “khôngcần đâu Nghi nhi, ta chỉ là thấy nàng mệt mỏi, muốn để nàng nghỉ ngơimộtchút”.
Cái cớ sứt sẹo như vậy sao Nghiêm Tiêu Nghi có thể tin được. Nàng cầm lấy khăn để ởmộtbên, lau mồ hôitrênmặt,nói: “Đa tạ thế tử quan tâm, nếu thế tửthậtsựđau lòng cho thiếp, vậy sớm nên dưỡng thân thể cho tốt mới đúng”.
nóixong, Nghiêm Tiêu Nghi liền đứng dậyđira sau tấm bình phong, nàng tính thay xiêm y đẫm mồ hôitrênngười ra. Khương Kỳ thấy thế liền biếtkhôngtốt, vài ngày quahắncũng nắm bắt được chút tính tình của nàng.
Mẫu thânhắnmộtkhi nổi giận liền giống như lửa cháy hừng hực thiêu đốt trăm dặm, nhưng cơn giận nhanh tới cũng nhanhđi. Nhưng Nghiêm Tiêu Nghi lạikhônggiống như vậy, nàngsẽkhôngtỏ vẻ mìnhkhôngvui, sau đó liềnkhôngphản ứng lại với ngươi. Nàngsẽdùng ánh mắtthậtlạnh giống như chẳng có chút tình cảm nào nhìn ngươi, khiến trong lòng ngươi cũng cảm thấy lạnh giá.
Ở trong mộng, bởi vìhắnlàmộtphế vật, Nghiêm Tiêu Nghi luônkhônggiậnhắnbao giờ, cho dù gặp chuyện gì nàngsẽđều rất kiên nhẫn Nhưng bây giờkhônggiống như vậy, Nghiêm Tiêu Nghikhôngcần đối đãi khoan dung vớihắnnhư với người bệnh trong mộng, bởi vìhắnbây giờkhôngphảimộtphế vật chuyện gì cũng cần người hầu hạ. Cho dù trong lòng Khương Kỳđãsớm chuẩn bị, nhưng thấy nàng tức giận như vậy, trong lònghắnvẫn hoảng hốt.
Quá mức xa lạ và mới mẻ, vì có ký ức trong mộng tồn tại, Khương Kỳ cũng biếtrõ, Nghiêm Tiêu Nghi khiếnhắnkhôngthể dứt bỏ vừa ôn nhu dịu dàng, lại cũng cósựkiên định lạnh lùng như đá. Cho nên, Khương Kỳ hưởng thụ việc tâm tình Nghiêm Tiêu Nghi thay đổi vìhắn, đồng thời cũng lo sợ bản thân chọc giận nàng, khiến nàng trở về làm người xa lạ ở trong mộng kia.
Khương Kỳ nóng lòng muốn giải thích,hắnsợ Nghiêm Tiêu Nghi trốn tránh hờn dỗi, cho nênhắnmặc kệ cáisựxấu hổ kia, thất tha thất thiểu xuống giường muốn đuổi theo nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe thấy tiếng động sau lưng, nàng vội vàng quay đầu nhìn lại liền thấy Khương Kỳ lung lay chạy tới, suýt nữa còn đụng vào bàn con để bên giường. Trong lòng nàng cả kinh, vội vàngđilên đỡ lấyhắn. Khương Kỳ thấy Nghiêm Tiêu Nghiđilại phía mình, môihắncong lên thànhmộtnụ cười, nhào vào trong lòng nàng, ôm chặt lấy nàng.
“Thế tử, sao người lại xuống giường?” Nghiêm Tiêu Nghi bị Khương Kỳ ôm chặt lấy, hai tay nàng theo bản năng ôm lấy vòng eo gầy com củahắn.
Nhưng lúc này, Khương Kỳ bị mùi hương nhàn nhạt của nữ tử trong lòng quyến rũ, cảm giác xấu hổ bị bỏ quên kia lại bừng lên lần nữa. Tayhắnsiết chặt lấy người nàng, đầu tựa vào sau gáy nàng, chóp mũi hơi lạnh đụng vào cần cổ thon dài, hô hấp dần trở nên gấp gáp.
“Nghi nhi…” GiọngnóiKhương Kỳ lúc này trở nên có chút khàn khàn.
Thân mình Nghiêm Tiêu Nghi cứng đờ, trong đầumộttrận trống rỗng. Nữ tử nhà khác trước khi xuất giá đều được nữ trưởng bối trong nhà, vào trước ngày gảđimộtngày, đưa tới xuân cung đồ, để nương tử biết chuyệnsẽxảy ra trong đêm tân hôn. Nhưng mẫu thân Nghiêm Tiêu Nghi mất sớm, Ôn thị sao lại lo mấy thứ này chứ, nên nàng chỉ biết sau khi thành thân phu thêsẽngủ cùng nhau, còn chuyện cụ thể thế nào nàng hoàn toànkhôngrõ.
Nghiêm Tiêu Nghi có chút sợ hãi, bàn tay vốnđangôm lấy Khương Kỳ cũng lỏngđi, khẽ run rẩy muốn đẩyhắnra. Nhưng nàng quá mức khẩn trương, vì thếtrêntay hoàn toàn chẳng còn chút sức lực nào.
Khương Kỳ chìm đắm trong mùi hương khiếnhắnmê mụi, thân mật cọ xát. Hô hấp dày đặc phả vào bên tai Nghiêm Tiêu Nghi khiến nàng rùng mình. Khương Kỳ khẽ cườimộttiếng, đôi môi dọc theo cái gáy trơn mịn, chậm rãi di chuyển tới vành tai đỏ rực của nàng.
Khương Kỳnhẹnhàng hôn lên vành tai nàng, giọng khàn khàn an ủi: “Nghi nhi, đừng sợ! Ta chỉ muốn ôm nàng thôi, đừng sợ!”
Mặc dù Khương Kỳ có lòng nhưng bộ dánghiệntại củahắnchỉ e rằng hữu tâm vô lực. Nhưnghắnluyến tiếckhôngmuốn buông nàng ra, nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực khiếnhắnkhó lòng bỏ được. Khương Kỳ hậnkhôngthể đem nàng tiến nhập, ăn hếtkhôngcòn xương.
Khương Kỳ đưa lưỡi ngậm lấy vành tai ửng hồng của Nghiêm Tiêu Nghi, cảm nhận người trong lòng run rẩy khiếnhắncảm thấy có chút thỏa mãn, rồi lại có chút tức giận, tức giận thân thể vô dụnghiệntại!
khôngđủ...
Khương Kỳ ngẩng đầu, dùng đôi mắt vì áp chế dục vọng mà đỏ ửng, chăm chú nhìn Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi có chút hoảng hốt, tầm mắtkhôngbiết phải nhìnđiđâu cho đúng. Tuy rằng nàng nghĩđãkết thúc, nhưng miệng vừa hé mở, đôi môiđãbị Khương Kỳ ngậm lấy.
Nghiêm Tiêu Nghi trợn tròn mắt, hai tay ấn vào lồng ngực Khương Kỳ, muốn đẩyhắnra.
Khương Kỳ ăn được ngon ngọt nào để nàng được như ý, bàn tay to củahắngiam giữ nàng, vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của nàng.
khôngđủ…
mộttay Khương Kỳ giữ lấy đầu Nghiêm Tiêu Nghi,khôngđể nàng phản kháng,hắnlại nhân lúc nàng vì kinh ngạc mà chưa khép môi, chiếm lấy tất cả mùi vị của nàng.
mộttay còn lại trượt dọc theo lưng nàng, lại sử dụng chút lực, ép nàng càng dán sát vào ngườihắn.
Nghiêm Tiêu Nghi bị hôn tới chân nhũn ra, động tác đột ngột của Khương Kỳ làm nàng cảm nhậnrõcó gì đó đâm vào mình, theo bản năng, nàng cảm thấy nguy hiểm.
Nghiêm Tiêu Nghi có chút hoảng hốt, muốn giãy giụa, nhưng đối phương càng thêm dùng sức ôm lấy nàng như thể muốn nghiền nát xương cốt nàng.
“Đừng nhúc nhích, Nghi nhi, đừng lộn xộn”. Khương Kỳ buông Nghiêm Tiêu Nghi ra, hô hấp hỗn loạn.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn chằm chằm Khương Kỳ, thấy đôi mắt đào hoa củahắnánh lên chút nguy hiểm khiến nàngkhôngdám giãy giụa. Nàng cụp mắt, giọngnóiyếu ớt: “thế tử, chàng buông thiếp ra…”
“khôngbuông”. GiọngnóiKhương Kỳ mang theo vẻẩnnhẫn, và chút cảm xúc như đứanhỏbị bắt nạt: “Nghi nhi, để vi phu ôm nàngmộtcái, ômmộtchút liền tốt rồi”.
Nghiêm Tiêu Nghi muốnnóinếu chỉ muốn ômmộtchút sao lại hôn nàng chứ? Tựhắnnóisẽkhônglàm gì hết còn bày ra dáng vẻ bị ăn hiếp với nàng.
Nhưng Khương Kỳkhôngcho nàng cơ hội, bởi vì nàng chỉ vừa hé miệng,hắnliền chiếm lấy môi nàng. Có điều lần nàykhôngcòn kịch liệt như vừa rồi.
Bàn tay to của Khương Kỳ từ eonhỏcủa nàng di chuyển xuống dưới, dùng lực khiến thân dưới của nàng càng thêm dán sát vào ngườihắn.hắnbiết mìnhkhôngthể kích động, nhưng người trong lòng quá quyến rũ, quá mức khiến người quyến luyến. Tiếng rên rỉ nhènhẹtrong miệng tràn ra, chầm chậm quấn lấy timhắn, khiếnhắnvừa mê luyến vừa thỏa mãn.
Khương Kỳ cảm thấy bản thân ở trong mộngkhôngchỉ làmộtphế vật mà còn là tên ngu đần,mộtyêutinh ở bên cạnh như vậy lại hoàn toànkhôngđể ý tới. Mà vài lần cùng giường ở trong mộng kia, làmhắnnhớrõnhất là nước mắt của Nghiêm Tiêu Nghi.
Cả người Nghiêm Tiêu Nghi nhũn ra, nàng theo bản năng ôm chặt lấy cổhắn, cả người nóng lên, trong đầu trống rỗngkhôngnghĩ được gì nữa. Giống như tất cả đềuđãrời xa, nàng chỉ có thể cảm giác được thân mình nóng rựcđangôm chặt lấy nàng thôi.
Giữa cơn mê man, Nghiêm Tiêu Nghi bị Khương Kỳ kéo tới bên gường. Nhưng thân thểhắnchỉđangtrong quá trình khôi phục, cả haiđitới giường,hắnliền hết sức mà ngã xuống giường. Khương Kỳkhôngvì thế mà buông nàng ra, nên Nghiêm Tiêu Nghi cũng theo đó ngã xuống, nằmtrênngườihắn.
Khương Kỳ thấy thế khẽ cười, thầm nghĩ giống như nàngyêuthương nhung nhớhắnvậy.
Nghiêm Tiêu Nghi ghé vàotrênngười Khương Kỳ, nàngkhôngbiết phải làm gì, nhưng vị trí thế này khiến nàng cảm nhậnrõthứđangđâm vào người nàng, cảm nhận được bản thân gặp nguy. Nàng muốn động thân mình rờiđi, lại bị Khương Kỳ kéo vào trong lòng.
“khôngsợ”. Khương Kỳ an ủi nàng: “Đừng sợ”.
Khương Kỳnhẹnhàng vỗ lưng Nghiêm Tiêu Nghi, an ủi nàng, cũng là để bản thân điều chỉnh tâm tình.hắnbiết nếu tiếp tục, sợ làsẽxảy ra chuyện. Khương Kỳkhôngmuốn Nghiêm Tiêu Nghi bị ấm ức,hắnmuốn đem thứ tốt nhất cho nàng, cho dù là bản thânhắncũng vậy,hắnkhôngmuốn đêm đầu tiên của nàng lại trải qua vớimộttên ốm yếu.
Nhưng Khương Kỳ hôm nay nếm được vị ngọt, sao có thể trở lại ăn chay như trước kia được.hắnhônnhẹlên đôi môi sưng đỏ của nàng,nóivới Nghiêm Tiêu Nghi: “Phu nhân đây chính là lý do vì sao vi phukhôngđể nàng tiếp tục xoa bóp”.
Nghiêm Tiêu Nghi nãy giờ còn chưa kịp bình tĩnh lại, vì lờinóicủahắnmà gương mặtnhỏlại ửng hồng.
“Sau này đành phiền Trần thái y hao tổn tâm tưmộtchút”. Hồi lâu sau Nghiêm Tiêu Nghi lên tiếng
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)