“Chim non?” Đại Trưởng Công Chúakhônghiểu hỏi lại.
Khương Văn Chính dường như hiểu ý đại phu: “Ý của Trần thái y là?”
“Lúc chim non phá vỏ chào đời, chúngsẽsợ hãi vì cảnh vật xa lạ xung quanh, đồng thờisẽđem thứ đầu tiên chúng nhìn thấy cho rằng đó là mẫu thân của mình. Giống như vậy, lúc thế tử ngã ngựa bị thương, hoàn cảnh hẳn là vô cùng hung hiểm. Mặc dù thế tử hôn mê hơn nửa năm,sựsợ hãi đó cũngkhôngvì vậy mà mấtđi. Hạ quan cho rằng, sau khi thế tử tỉnh lại, người đầu tiên nhìn thấy là phu nhân, cómộtsựỷ lại nhất định, sau đó lại biết được là sau khi thành thân với phu nhân, bản thân liền tỉnh lại, cho nên… Cho dù có thể chỉ là trùng hợp, nhưng đối với thế tử lại giống nhưmộtloại duyên phận, vì thế mới càng thêm ỷ lại vào phu nhân”. Trần thái y chậm rãinói.
Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công Chúa nghe xongkhôngkhỏi nhìn nhaumộtlúc. Trong giây phút sinh tử, người tasẽđối với người cứu mình sinh ramộtcảm giác thân thiếtkhôngtầm thường, việc này bọn họ cũng biết. Nhưngkhôngnghĩ tới,mộtngười tỉnh dậy sau hôn mê, cũngsẽsinh ra tình cảm sâu đậm đối với người đầu tiên mình nhìn thấy như vậy.
Đại Trưởng Công Chúa lau nước mắt, có chút hối hậnnói: “Sớm biết vậy, lúc đó ta nên ở bên cạnh Kỳ nhi”.
Khương Văn Chính chỉ có thể an ủi bàmộtchút. Nhưng trong lòng lại thầm nghĩ, lúc đó là đêm động phòng hoa chúc, bà làm mẫu thân lưu lại đó là tính làm gì chứ hả!
Trần thái y quay đầu nhìn hướng khác, ho khanmộttiếng.
Khương Văn Chính ngại ngùng cười, buông Đại Trưởng Công Chúa ra. Còn Đại Trưởng Công Chúa lại tức giận trừng mắt nhìn Trần thái y.
Trần thái y cười gượngnói: “Thời gian cũng tới rồi, hạ quanđirút châm”.nóixong, ông liền xoay ngườiđivào trong phòng.
mộtlão góa vợ như ông ta đứng ở chỗ này, sợ rằng mắt cũng hỏng luôn rồi.
Nghiêm Tiêu Nghi ngồi ở bên giườngkhôngphải làkhôngmuốnđinghe xem Trần thái ynóigì ở ngoài phòng, nhưng từ khi bắt đầu châm, Khương Kỳ liền cầm tay nàngkhôngbuông, nàng cũngkhôngthể bỏ tayhắnra đểđira ngoài được.
Bây giờ Nghiêm Tiêu Nghi thấy Trần thái y quay về, nàng muốn hỏi chuyện, liền thấy ông cười bảo: “Yên tâm, thân thể thế tửkhôngcó gì đáng lo. Nhưng nếu muốn khôi phục lại như người bình thường, vậy luyện tập và xoa bóp hàng ngày tuyệt đốikhôngthể gián đoạn”.
Nghiêm Tiêu Nghi vội vàng gật đầu.
“Lát nữa lão phu rút châm ra rồi, thỉnh phu nhân ởmộtbên quan sát thủ pháp xoa bóp của ta cho kĩ, ngài cần phải nhớrõràng mới được”. Trần thái ynói.
Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu, kêu Cát Nhi ởmộtbên ghi chép, còn nàng lại chăm chú nhìn thủ pháp của Trần thái y. Trần thái y thấy bộ dáng nghiêm túc của nàng, hài lòng gật đầu.
Từ sau khi tỉnh lại, Khương Kỳ ở trước mặt Nghiêm Tiêu Nghi căn bản chẳng coi trọng mặt mũi nữa, theohắnnghĩ, Nghiêm Tiêu Nghiđãnhìn thấy bộ dángkhôngkhống chế củahắnnhư vậy vẫn chẳng ghét bỏ, còn giúphắnthu dọn, bộ dáng mất mặt nào củahắnmà nàng chưa từng nhìn qua chứ?
“Nghi nhi,thậtsựrất đau. Những chỗ Trần thái y ấn đều đau”. Khương Kỳ dùng taykhôngbị ấn nắm lấy tay Nghiêm Tiêu Nghi,mộtgiọt lệ theo khóe mắthắntrượt xuống, lăn xuống gối đầu.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe Khương Kỳ kêu đau liềnnóivới Trần thái yđangbận rộn: “Thái y, có thểnhẹtaymộtchútkhông?”
Nhìn thấy Khương Kỳ đau tới chảy nước mắt, nàngthậtsựvô cùng lo lắng. Vì thế cũngkhôngthấy Khương Kỳ lặng lẽ nháy mắt với Trần thái y.
Thượng bất chính hạ tắc loạn, bên kia Đại Trưởng Công Chúa khóc lóc, Quốc Công Gia liền an ủi; bên này nhi tử ông ta giả khóc, cầu phu nhân an ủi;mộtnhà các người chuyên môn chèn ép lão góa vợ ông đây. Trần thái y hừ lạnhmộttiếng, chòm râu hoa râm lay động, động táctrêntay lại dùng thêm vài phần lực.
“A đau ~~!” Khương Kỳ kêu lênmộttiếng sợ hãi, suýt nữa nhảy dựng lên.
hắnvừa kêu liền khiến Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công Chúa ở phòng ngoài chú ý.
trênmặt Trần thái ykhôngcó chút dáng vẻ chột dạ, ôngnóivới Nghiêm Tiêu Nghi:” Lúc xoa bóp nhất định phải dùng sức,khôngthểnhẹ, nếukhôngchính là uổng phí công sức. Đây cũng là lý do tại sao lão phu muốn phu nhân tự mình làm, nếu để hạ nhân làm sợ rằngkhôngdám dùng hết sức. Vì để chân thế tử có thể sớm ngày khôi phục, phu nhân đừng nên mềm lòng”.
Đại Trưởng Công Chúa đứngmộtbên nghe thái ynóinhư vậy, liền hỏi: “Sức lực của nữ tử có lẽkhôngđủ,khôngbằng để Quốc Công Gia tới họcđi!”
Khương Kỳđangbị Trần thái y làm khó dễ nghe vậy mặt liền trắng bệch. Để phụ thânhắntới? Vậyhắnliềnđiluôn nửa cái mạng.
“Quốc Công Gia bình thường bận rộn công vụ, hạ quan lo lắngsẽlàm chậm trễ thế tử hồi phục. Huống gì thủ pháp vừa rồi chỉ cần làm đúng, cho dù là nữ tử làm cũngsẽcó hiệu quả như nhau, điện hạ đừng lo lắng”. Tuy rằng ông muốn làm Khương Kỳ khó xử, nhưng thân làmộtđại phu, ôngsẽkhôngthậtsựlấy bệnh tình của bệnh nhân ra chơi đùa. Uống thuốc, thi châm, rèn luyện, xoa bóp, tất cả đều có canh giờ, Quốc Công Giathậtsựkhôngthích hợp.
Đại Trưởng Công Chúa nhìn nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, tuynóivóc người có chút cao, nhưng sợ rằngkhôngso được với người luyện võ là bà.
Khương Kỳ thấy Đại Trưởng Công Chúa muốn tự mình tiến cử liền vộinói: “Nương, bình thường phụ thân bộn bề công vụ, ngài lại phải quản lýtrêndưới trong phủ, việc này vẫn nên giao cho Nghi nhi làmđi!”
Khương Văn Chính cũng khuyên nhủ bà: “Việc xoa bóp nàymộtchốc cũngkhônghọc được, nàng vẫnkhôngnên ở trong này làm loạn thêm”.
nóixong ông liền dẫn Đại Trưởng Công Chúa rờiđi, còn lưu lại cho Khương Kỳmộtánh mắt, bảohắntự mình giải quyết tốt.
Khương Kỳ chột dạ nhìn lướt qua, muốn làm nũng với Nghiêm Tiêu Nghi, lại thấy nàng nghiêm mặtnói: “Thế tử, những lời Trần thái ynóichàng cũng nghe được, hai ngày nay thiếpsẽtheo Trần thái y cùng học thủ pháp xoa bóp. Nếu thế tử thấy đau, cũng kính xin chịu đựngmộtchút”.
Được rồi! Xem rahắngiả đáng thương cũngkhôngđược thương, sau này cho dù đau cũng phải nhịn,khôngthìsợ là Nghi nhi khó qua rồi.
Khương Văn Chính và Đại Trưởng Công Chúa về phòng ngủ, để hạ nhân lui xuống, ông hỏi: “Để phu thê Kỳ nhi thân mậtmộtchútkhôngtốt sao? Nàng làm mẫu thân ở giữa làm rối cái gì?”
Đại Trưởng Công Chúa có chút ủy khuấtnói: “Nhi tử nuôi mười mấy năm,mộtlần ra ngoài có chuyện liền đối với nữ nhân vừa vào cửa vài ngày còn để ý hơn cả mẫu thân nó, tâm tình thiếp có thể tốt được sao?”
“Chẳng lẽ nàng muốn để Kỳ nhi ghét bỏ Nghiêm Tiêu Nghi mới đúng?” Khương Văn Chính hỏi lại. Tính tình Đại Trưởng Công Chúa thế nào ông là trượng phu tất nhiên hiểurõ.nóira, tính tình của Kỳ Nhi cũng là giống mẫu thânhắn.
Đại Trưởng Công Chúakhôngđược tự nhiênnói: “Chỉ là trong lòng takhôngthoải mái thôi! Chàng xuyên tạc cái gì chứ? Hơn nữa so với Nghiêm Tiêu Nguyệt liễu yếu đào tơ gió thổi liền ngã kia, bản công chúa ngược lại thích Nghiêm Tiêu Nghi hơn”.
“Vậy được rồi”. Khương Văn Chính ngồi trước mặt Đại Trưởng Công Chúa, an ủi bà: “Chỉ cần bọn họ sống tốt, hai người chúng takhôngcần chen chân vào, khiến tất cả mọi người đềukhôngthoải mái!”
Khương Văn Chính dẫn dắt từng bước, Đại Trưởng Công Chúa tức giận trừng mắt nhìn ôngnói: “Quốc Công Gianóimấy lời này như thể bản công chúa là bà bàkhôngcó lí lẽ chuyện gì cũng có thể làm ầm ĩ ba phần vậy”.
TuynóiKhương Văn Chính mồ côi, Đại Trưởng Công Chúakhôngbị bà bà quản thúc, nhưng mẫu thân phò mã trước của bàkhôngphải người dễ sống chung. Bà bà đó bất mãn vì thân phận cao quý của Đại Trưởng Công Chúa, trở ngại chuyện nạp thiếp của nhi tử bà ta.khôngcó việc gì cũng có thể tìm Đại Trưởng Công Chúa gây phiền toái, kiếm chút mặt mũi cho bản thân.
Bà thân là Đại Trưởng Công Chúa còn có thể bị bà bà làm khó xử, những nữ nhân khác sợ càng thêm khó sống. Cho nên bà cũngkhôngmuốn cố ý khó dễ Nghiêm Tiêu Nghi.
“Đúng đúng, là điện hạ rộng lượng, ngài là đại nhân, là bà bà mẫu mực. Khương Văn Chính có thể may mắn lấy Điện hạ làm thê tử, quả là phúc đức ba đời”. Khương Văn Chính ôm Đại Trưởng Công Chúa cườinói.
Đại Trưởng Công Chúa vỗ vỗ ngực ông, dáng vẻ vừa hờn dỗi lại vừa đắc ý: “Coi như chàng biết ănnói”.
Mấy ngày sau Nghiêm Tiêu Nghithậtsựnghiêm túc theo Trần thái y học xoa bóp. Sau khi Trần thái y thi châm xong, ông nhìn Nghiêm Tiêu Nghi xoa bóp cho Khương Kỳ, rồi gật đầu hài lòng.
“Sau này, thế tửkhôngcần châm kim, thuốc cũng có thể ngừng, nhưng xoa bóp còn cầnmộtthời gian nữa”. Trần thái y vuốt vuốt chòm râu, chậm rãinói: “Thủ pháp của phu nhânđãthuần thục, lực đạo cũng tốt, lão phu có thể an tâm rồi”.
“Đa tạ Trần thái y”. Nghiêm Tiêu Nghi cúi ngườinóicảm ơn.
Khương Kỳ còn nhớ kỹ việc Trần thái y khiếnhắnxấu mặt, nhắm mắt chớp chớp.
Nghiêm Tiêu Nghi chỉ có thể tạ lỗi thayhắn, lông mày Trần thái y giật giật cũngkhôngthèm để ý. Xem ra, tính tình của Khương Kỳ bây giờđãtốt hơn trước nhiều rồi.
Khương Kỳ trải qua mấy ngày trị liệu và luyện tập, dướisựgiúp đỡ của hạ nhân cũng có thểđilạimộtchút. Nhưng Trần thái y từng dặn dò,khôngthểmộtlần liền xong. Cho nên, những ngày này Khương Kỳ thường ở trong việnđilại hai vòng. Thân thể dần dần khôi phục khiến Khương Kỳ vui mừng, nhưng quá trình này vẫn khiếnhắncảm thấy khó khăn. Mà nguyên nhân là bởi vì Nghiêm Tiêu Nghi.
Xoa bóp chomộtnam nhân trưởng thành là việc vất vả, Nghiêm Tiêu Nghi vì Khương Kỳ có thể khôi phục nhanhmộtchút, mỗi ngày đều dụng tâm xoa bóp. Saumộtcanh giờ xoa bóp,trênngười nàngđãđầm đìa mồ hôi.
Khương Kỳ nhìn thấy vô cùng đau lòng, cho dùtrênchânhắncảm thấythậtđau cũng cắn răngkhônglên tiếng, sợ Nghiêm Tiêu Nghi khó chịu. Dần dần, khi thân thểhắnbắt đầu bình phục, cơ thể đối với các loại cảm xúc đụng chạm càng thêm nhạy cảm, Khương Kỳ dần cảm thấy bản thân có chútkhôngđúng.
Nghe Nghiêm Tiêu Nghi thở dốc,hắncảm thấy ngứa tâm, ngón tay thon dài có quy luật nắn bóptrênngườihắn, cũng khiến hẳn nổi cả da gà, mà nơi nào đó cũng mờ hồ có xu hướng ngẩng lên.
Giống như lúc này, Khương Kỳ nhìn Nghiêm Tiêu Nghiđangchăm chú ấntrênđùihắn, nhìn giọt mồ hôi lướttrênthái dương nàng, theo chuyển động đó nhìn tới cổ áo nhấp nhô của nàng, yết hầu Khương Kỳkhôngtự chủ phát ra tiếng nuốtkhôngnhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)