Tin tức thế tử Phủ Ninh Quốc Công tỉnh dậyđãsớm lan truyền trong cùng ngày hôm đó, những người trong kinh thành chỉ cần chú ý đến Phủ Ninh Quốc Công đều biết. Đám con em thế gia vốn chơi cùng Khương Kỳ muốn tìm cơ hội tới bái kiếnmộtchút, tất cả đều bị ăn canh bế môn.
“Thế tửthậtsựkhôngcần ra gặp bọn họ sao?” Nghiêm Tiêu Nghiđangở trong lương đình hóng mát, nàng nghe quảnsựtới báo xong liền hỏihắn.
Khương Kỳ ngồi bên cạnh lắc đầu,hắnân cần đưamộtquả vảiđãbóc vỏ cho Nghiêm Tiêu Nghi,nói: “Lúc bản thế tử chưa tỉnhkhôngthấy bọn họ tới thăm, bây giờ lại chạy tới lấy lòng, bản thể tử cũngkhôngcần để ý tới bọn họ!”.
Nghiêm Tiêu Nghi liếc mắt nhìn quả vải mập mạp trước mặt, lại nhìn nha hoàn đứng hai bênđanglàm ra dáng vẻ tượng gỗ, gương mặtnhỏnhắn đỏ ửng ngậm lấy quả vảihắnmới đưa qua. Lúc nàng dùng khăn lụa muốn che miệng để nhổ hạt ra, Khương Kỳ cười tủm tỉm giơ tay ra trước mặt nàng như muốn hứng lấy.
Nghiêm Tiêu Nghi tức giận đẩy tayhắnra, nhổ hạt vải ra: “Nếuđãvậy sao chàngkhôngthông báo ra ngoài, cũng đỡ cho bọn họđikhôngmộtchuyến”.
“khôngcần thiết, hai ngày nay cũng đủ để bọn họ hiểu rồi”. Khương Kỳ tiếc nuối nhìn tayhắnbị nàng đẩy ra,nóithêm: “Hơn nữa cũng chỉ là làm bộ mà thôi,khôngđể bọn họ trở về taykhôngmộtchuyến, sao có thể bày ra vẻ ân cần của bọn họ chứ?”
Khương Kỳ vốnkhôngđể những người đó vào lòng, chẳng qua chỉ là những người giúphắntiêu khiển mà thôi, cũngkhôngđược coi là bằng hữu. Nếu là khi trướchắncó lẽ còn để cho bọn họ chút mặt mũi, nhưnghiệntại Khương Kỳkhôngmuốn,hắnkhôngmuốn lãng phí thời gian với bọn họ.
Bây giờ Khương Kỳ chỉ muốn bồi dưỡng tình cảm với Nghiêm Tiêu Nghi cho tốt, khiến nàng thíchhắn, thêm nữasẽkhôngchết nghẹn khuất giống như trong mộng vậy. Chỉ làhắnlàm sao đểkhônggặp lại hoàn cảnh giống như trong mộng? Làm sao ngăn cản phụ mẫu qua đời? Trong chốc lát Khương Kỳ cũngkhôngbiết phải làm thế nào.
Nếuđãkhôngcó chủ ý gì, Khương Kỳ quyết định vẫn nên tranh thủ hồi phục cơ thể, rồi bồi dưỡng tình cảm với phu nhânhắncho tốt.
Từ lần nếm được vị ngọt, những khi hai người ở chung, Khương Kỳ càng thêmkhôngkiêng kỵ gì cả. Dù sao cũng là tức phụ củahắn, tạm thờikhôngăn được nhưng cũngkhôngthể khiến bản thân chịu thiệt được. Nghiêm Tiêu Nghi bịhắnđùa giỡn mấy lần, Khương Kỳ cũng trộm đượckhôngít đậu hủ, đối vớihắnthế là đủ ngọt ngào rồi.
Bị tức phụ của mình đánhmộtcái, nhéomộtcáithìcó sao chứ?
So với bộ dáng khách khí cung kính, Khương Kỳ càng thích Nghiêm Tiêu Nghi lúc này hơn, những hành động tùy ý nhonhỏcủa nàng khiếnhắncảm giác được nàngthậtsựthân cận vớihắn, tín nhiệmhắn. Chung quy Nghiêm Tiêu Nghi gả vào Phủ Ninh Quốc Côngkhôngphải do nàng tự nguyện, nên Khương Kỳ hiểurõ, Phủ Quốc Công cũng chẳng phải nhà chồng mà nàng chờ mong. Vì thế,hắnmuốn có được tín nhiệm của nàng, khiếnhắntrở thành người mà nàngkhôngcần phải che giấu tâm tư, khiến nàngkhôngphải lo được lo mất, có thể an tâm giao phó bản thân nàng chohắn.
Nghĩ vậy, Khương Kỳ lại lộtmộtquả vải đưa cho Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi ngại ngùng vô cùng, lúc nàngđangmuốn nhận lấy quả vải trong tayhắn, bỗng nhiên hộ vệ trong phủ dẫn đường chomộtngườiđitới lương đình bên này.
Khương Kỳ cũng thấy được, tuy rằnghắnbất mãn có người quấy rối Nghiêm Tiêu Nghi vàhắnở chung, nhưng nếukhôngcó việc gì hộ vệ cũngsẽkhôngdẫn người vào trong viện. Khương Kỳ nhìn chằm chằm thân ảnh đằng xa xa kia, lại pháthiệnđó đúng là cómộtcái ngoài ý muốn.
“Rốt cuộc cũng nhìn thấy ngươi rồi, huynh đệ!”mộtnam tử béo tròn lúc nhìnrõngười trong lương đìnhthìkhôngthèm quan tâm tới bộ dáng chật vật của mình lúc này, vừa khóc vừa la chạy tới chỗ Khương Kỳ.
Khương Kỳ mở to hai mắt, chỉ vào ngườiđangtới gần, la lên: “Mau cảnhắnlại”.
Liêu Trường Hải vừa đạpmộtchân lên bậc thang, lập tức liền bị hộ vệ Phủ Quốc Công ở phía sau ngăn cản.
Mặt béo củahắnta nhăn lại, gào lên: “Thế tử a~ rốt cục Liêu Trường Hải ta cũng gặp được ngươi, huynh đệ tathậtsựkhôngchết! Ông trờithậtlà có mắt mà!”.
Khương Kỳ liếc mắt nhìn, hoàn toànkhôngmuốn đáp lại lờihắn.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn người trước mặt cũng nhịnkhôngđược mà giật mình. Người này trước kia nàngđãtừng gặp, là đích thứ tử của Vũ Uy Hầu, so với huynh trưởng Liêu Trường Lâm ra trận từ sớm,hắnta quảthậtthuộc dạng người hết ăn lại nằm,khônghọc vấnkhôngnghề nghiệp.hắnthảm thiết như vậy, sợ là cũng cùng Khương Kỳ. Chính là…
“khôngphảiđãbảo takhôngđồng ý cho người tới thăm bệnh sao? Tiểu tử ngươi vào bằng cách nào?” Khương Kỳ hỏi.
Liêu Trường Hải mặc dùđangbị thị vệ ngăn cản vẫn cố trưng ra gương mặt béo, đắc ýnói: “Ta trèo tường vào đấy. Bởi vì ngươi xảy ra chuyện, phụ thân ta liền nhốt ta trong phủ,nóikhi nào ngươi tỉnh dậy mới thả ta ra. Hôm nay ta đến, mấy người gác cửa lạikhôngcho ta vào, ta lo lắng cho ngươi, chỉ có thể trèo tường vào.
Khương Kỳ nhìn hai người thị vệ như muốn xác nhận, bọn họ liền gật đầu khẳng định. Khóe miệng Khương Kỳkhôngtự nhiên méo mó,hắnvẫy tay để thị vệ buông Liêu Trường Hải ra.
khôngnghĩ tới Liêu Trường Hải vừa được tự do liền to miệng vọt tới bên chỗ Khương Kỳ: “Thế tử à! Cuối cùng ta cũng nhìn thấy ngươi rồi!”
Liêu Trường Hải mặc kệ người xung quanh, ở bên cạnh xe bốn bánh quay vòng quanh vòng quanh,hắnnhìn Khương Kỳ từtrênxuống dưới, hỏi: “Huynh đệ, sao ngươi lại gầy như vậy? Ta còn tưởng tađãgầyđikhôngít,khôngnghĩ tới ngươi lại gầy tới chỉ còn xương”.
nóixong Liêu Trường Hải liền dùng hai tay mập ú củahắnôm lấy Khương Kỳ, tiếp tục lớn giọngnói: “Huynh đệ của ta ~ Khổ ngươi rồi!”
Khương Kỳ bịhắnxoay có chút choáng đầu, Nghiêm Tiêu Nghi và thị vệ còn chưa rờiđivội vàng kéo Liêu Trường Hải ra. Khiến nàng bất ngờ là hai người thị vệkhôngthể kéo Liêu Trường Hải đầy thịt ra khỏi Khương Kỳ.
Khương Kỳ bị Liêu Trường Hải làm tức giậnnói: “Tên mập mạp nhà ngươi nhanh chóng buông ta ra”.
Hẳn là Liêu Trường Hải cảm nhận được Khương Kỳ tức giận,hắnta lập tức buông tay ra, thấy xiêm y của Khương Kỳ dính bùn đất từ ngườihắnta qua, Liêu Trường Hải liền bày ra vẻ mặt xin lỗi, duỗi tay muốn lau sạch cho Khương Kỳ. Ai ngờ tay Liêu Trường Hải cũngkhôngsạchsẽ, khiến xiêm y Khương Kỳ trở nên càng lau càng bẩn.
Nghiêm Tiêu Nghi trợn mắt há mồm, tuy rằng Khương Kỳ cũng mang vẻ mặtkhôngngờ được, nhưng lại có chút giống nhưđãquen như vậy.hắnvẫy tay kêu bọn thị vệ rờiđirồinóivới Nghiêm Tiêu Nghi: “Phu nhân, nàng kêu ngườiđitiệm may mua đồ may sẵn đểhắnta thay bộ xiêm y bẩn này rađi”.
Nghiêm Tiêu Nghi còn chưa kịp đáp lễhắn, Khương Kỳđãdùngmộttay vỗ lên lưng Liêu Trường Hảinói: “Đừng lạm loạn ở chỗ bản thế tử, gọi thế tử phu nhân”.
Liêu Trường Hải mặc kệ,hắnnói: “Ta là huynh đệ của ngươi, tất nhiên muốn gọi phu nhân ngươi là đại tẩu phu nhân. Nếukhôngngười tasẽbảo tiểu đệ takhônghiểu cấp bậc lễ nghĩa”
“Ngươi nhìn lại vẻ mặt chật vật của mìnhđi, cònkhôngbiết xấu hổ mànóitới cấp bậc lễ nghĩa?” Khương Kỳ nhìn quanhmộtchút rồi hỏi: “Nếu tới thăm ta, chẳng lẽ cònkhôngbiết mang lễ theo?”
Liêu Trường Hải cười khà khànói: “Phủ Ninh Quốc Công cái gì chẳng có? Còn thiếumộtphần lễ của đệ sao?”
“thậtcòn thiếu”. Khương Kỳkhôngvuinói: “thậtđúng là mất mặt, ngươiđira đường đừngnóilà huynh đệ của ta đó”.
Tuy Nghiêm Tiêu Nghikhôngbiết quan hệ của hai người thế nào, nhưng nàng nghĩ mình vẫn nên lui xuốngthìđúng hơn. Lúc nàng định cáo từ, Khương Kỳ ngăn lại.
“khôngcần tránhđi, Liêu nhịkhôngcoi là người ngoài”. Trong mộng, hai mươi năm phế nhân củahắn, chỉ có mập mạp này là thường tới thămhắnmà thôi.
Liêu Trường Hải nghe vậy, gương mặt vốnđangcười tủm tỉm giờ cười càng thêm tươi: “Đúng, đúng! Thế tử là ân nhân cứu mạng của đệ, cho nênkhôngcoi là người ngoài”.
Bản thế tử cứu ngươi, ngươi liềnkhôngphải người ngoài sao?hắnsớmđãquen mập mạp nàynóihươunóivượn, cũng lười uốn nắn.
Nghiêm Tiêu Nghi nghe vậy nhịnkhôngđược bật cười. Tính tình của vị Liêu nhị công tử này thú vị hơn so với lời đồn nhiều, nàng nhìn bộ dángkhôngsạchsẽcủahắn, ít nhất cho thấyhắnthậttâm lo lắng cho Khương Kỳ, nếukhôngcũngsẽkhôngtrèo tường mà vào, dù sao tường viện Phủ Quốc Công cũngkhôngthấp tí nào. Nàng nhìn Khương Kỳ,hắncó lẽ cũng vui vẻ vì người này tới.
“Trời nóng, Liêu công tử uống nướcđi”. Nghiêm Tiêu Nghi kêu Tiêm Xảo bưng tách trà tới, đặttrênbàn trong đình.
“Cảm ơn đại tẩu phu nhân”. Liêu Trường Hải đầu đầy mò hôi chắp taynóicảm ơn, vui tươi hớn hở ngồimộtbên, bưng tách trà lên uốngmộthơi.
Sau khihắnbuông tách xuống, lại dùng hai tayđãbẩn muốn lau lau. “Lần đầu tiên gặp đại tẩu phu nhân,trênngười tiểu đệkhôngcó gì tốt. Miếng Ngọc Thiền (con ve bằng ngọc) này xin đại tẩu nhận lấy, coi như là lễ gặp mặt”.
nóixong Liêu Trường Hải liền lấy từ trong tay áo ra miếng ngọc trong suốt, hai tay cầm lấy đưa cho Tiêm Xảo, Tiêm Xảo khom người nhận lấy, đem con ve ngọc đưa sang cho Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Tiêu Nghi nhìn thoáng qua Khương Kỳ, nàng thấyhắncười nhạtkhôngnóimới nhận lấy, cẩn thận đánh giá. Con ve làm cực kỳ tinh xảo, thân mình lớn chừng ngón cái làm bằng ngọc dương chi, hoa văntrênngười cũng được điêu khắc tinh tế.
“Đa tạ Liêu công tử”. Nếu Khương Kỳkhôngtỏ vẻ gì, Nghiêm Tiêu Nghikhôngtừ chối mà cười nhận lấy.
Thấy Nghiêm Tiêu Nghi nhận lễ, Liêu Trường Hải dùng vẻ mặt tranh côngnóivới Khương Kỳ: “Thế tử, đệ đệ ta cũngkhôngphải taykhôngmà tới, con ve này là hôm qua ta nhìn thấy, cánh ve điêu khắc rất đẹp, là đồ hiếm có đó. Ngươi xem, đại tẩu phu nhân thích đó!”
“…”khôngcó việc gì lạiđiân cần với tức phụ ta làm gì hả? Khương Kỳthậtmuốn đuổi tên mập mạp nàyđi: “Lần này ngươi tới chỉ là vì muốn thăm tađi?”
Liêu Trường Hải vội vàng lắc đầunói: “Đương nhiên là tới thăm huynh, hơn nửa năm nay ta bị phụ thân nhốt trong phủ, huynh xem, ta lo lắng cho huynh tới người cũng gầymộtvòng rồi”.
Liêu Trường Hải giơ tay ra, làm ra bộ dáng ngươi nhìn đây này.
“Ai biết có phải là vì ngươi nghĩ tới mấycôhoa khôi haykhông?” Mập mạp này đúng là gầyđikhôngít.
“Huynh cũng đừngnóixấu đệ như vậy!” Liêu Trường Hải bĩu môi: “Nếukhôngphải lúc ngươi sợ ngựa đạp phải ta,thìcũngkhôngngã đụng đầu…”
“Ngươi mới ngã đụng đầu!” Khương Kỳ phản bác.
Nghiêm Tiêu Nghi chớp mắt mấy cái. Chẳng lẽkhôngphải ngã đụng đầu sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
