Tuy rằng người bên ngoài đều biết Khương Kỳđãtỉnh, nhưng tình huống cụ thể thế nàothìchẳng ai biết.
Gần đây,khôngít người có tâm phái người tới trước cửa Phủ Quốc Công tìm hiểu, nhìn thấy Khương Kỳ xuấthiệnliền báo cáo chủ nhân của mình, trong này đồng thời cũng có người Nghiêm gia.
Ôn thị rất có tự tin vào nữ nhi của mình. Phải biết cho dù Khương Kỳ là người danh tiếngkhôngtốt, nhưng Phủ Ninh Quốc Công to lớn, bao nhiêu quan to hiển quý đều muốn đem nữ nhi đưa qua làm Thế tử Phu nhân. Kết quả, Khương Kỳ liếc mắt liền nhìn trúng nữ nhi bà ta, để Phủ Quốc Công tới đây cầu thân. Cũng chính vì chuyện này, người trong kinh thành mới biết Nghiêm Gia còn cómộtNhị phòng, cũng khiến bà ta có thể ngẩng đầu trước mặt Dương Thị.
Tuynóibộ dáng Nghiêm Tiêu Nghi xinh đẹpkhôngkém, nhưng so ra vẫn kém hơn dung mạo xinh đẹp tuyệt trần của Nguyệt nhi nhà bà ta, Nguyệt nhi lại còn dịu dàng động lòng người. Cho nên, Ôn thị cảm thấy Khương Kỳ bất chấp thân thể chưa khỏe hẳn cùng Nghiêm Tiêu Nghi tới đây, nhất địnhkhôngphải là vì tình nghĩa phu thê gì cả đâu!
“Chờ Khương Kỳ tới, tất nhiên là muốn gặp mặt chúng ta, ngược lại lúc đó… Hừ! Nghiêm Tiêu Nghi nàng ta là Thế tử Phu nhânthìsao, trong lòng trượng phu nhớ thương người khác, cuộc sống của nàng ta có thể tốt được sao?”
Nghiêm Bồi Luân nhìn bộ dáng tự đắc của Ôn thị, mặc dùtrênmặt tỏ vẻkhôngcho là đúng, nhưng trong lòng lại có chút đồng ý. Bộ dáng Nghiêm Tiêu Nghikhônggiống Nghiêm Gia, cũngkhônggiống Dương thị, ngược lại giống cữu cữu nàng ta Dương Hàm, sinh rađãlà mày rậm mắt to mũi thẳng, vóc người cũng cao hơn nữ tử bình thường nhiều. Triều đại này lấy nữ tử nhu mìnhỏnhắn làm chuẩn cho cái đẹp, lúc Đại ca còn sống, Nhị phòng bọn họ ở kinh thành cũngkhôngđượcyêuthích, đợi tới khi ông ta thừa kế tước vị, Ôn thị mang theo Nguyệt nhi ra ngoài dự tiệc vài lần, cho dù là tài học hay dung mạo, ở trong đám quý nữ nàng đều nổi bật, đây cũng là lý do vì sao Lư Gia nguyện ý đổi người.
Tuy rằng Lư Bản Tráckhôngphải trưởng tử Lư Gia, nhưng cũng là người có tài học. Đợi năm nayhắnta thi đậu Tiến sĩ kỳ thi Hương, dựa vào năng lực của Lư Gia, tiền đồ sau này nhất định là vô lượng, so với Khương Kỳ của Phủ Ninh Quốc Công chỉ biết ăn uống vui đùakhôngbiết tốt hơn bao nhiêu lần. Có điều, cho dù Khương Kỳ làmộtphế vật, thế lực Phủ Ninh Quốc Công cũngkhôngthể bỏ qua được, nếuthậttrong lòng Khương Kỳ còn thương nhớ Nguyệt nhi, vậy cũng có thể lợi dụng.
Trong lòng Nghiêm Bồi Luân nghĩ nghĩ lại càng thêm đồng tình với lờinóicủa Ôn thị. Nhưng dù lòng nghĩ chuyện xấu, ông ta cũng muốn giữ mặt mũi của nhất gia chi chủ,khôngthể hoàn toàn biểuhiệnra ngoài được.
“Nghi nhi gả vào Phủ Ninh Quốc Công, chúng ta làm trưởng bối nên mong nàng và thế tử có những ngày tốt đẹp, ngươi thân là thẩm mẫu sao có thểnóira những lời này được?” Nghiêm Bồi Luân quát lớn.
Nghiêm Bồi Luân là dạng người gì, Ôn thị là người bên gối sao lạikhônghiểu. Trong lòng bà ta cười nhạo Nghiêm Bồi Luân dối trá, nhưngtrênmặt lại tỏ ra bộ dáng biết sai “Hầu gianóiđúng. Thiếp cũng là vì lo lắng Nghi nhi ở Phủ Ninh Quốc Công bị bắt nạt, hôm nay Nghi nhi trở về, quý phủ chúng ta cũng phải chuẩn bị tốtmộtchút. Chung quy huynh trưởng và đại tẩu đềukhôngcòn, thân thể lão phu nhân lạikhôngtốt, chúng ta là trưởng bối cần phải chiêu đãicôgiathậttốt mới đúng”.
Nghiêm Bồi Luân nghe xong gật gật đầu: “Phu nhânnóiphải”.
Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ cũngkhôngbiết Nghiêm Gia tính kế thế nào, họđangngồitrênxe ngựa chậm rãiđivề phía Nghiêm Gia.
“Trần thái ynóigiờ Mùisẽtới phủ, cho nên hôm nay vẫnkhôngnênđiTây Sơnthìhơn”. Nghiêm Tiêu Nghinói.
Khương Kỳ lạinói: “khôngổn, hôm nay là ngày lại mặt, nếukhôngđibái tể nhạc phụ nhạc mẫu, ta chính là làm con rể bất hiếu. Huống gì chỗ bên Tây Sơnđãchuẩn bị tốt,đivề cũng chỉ mấtmộtcanh giờ, nếu chúng ta về trễ, chỉ cần phái người về phủ báo trước, thỉnh Trần thái y đợimộtchút là được”.
“Cái này như vậy có đượckhông?” Linh vị của phụ mẫu sắp phải mang về tổ trạch, nên lúc Khương Kỳnóimuốnđibái tế bài vị họ, Nghiêm Tiêu Nghi vui mừng vô cùng. Có điều thời gian gấp gáp, lên đường gấp rút, nàng vẫn lo lắng thân thể Khương Kỳkhôngchịu được.
“Có gìkhôngđược?” Chỗ của Trần thái y cũng chỉ cách phủ chúng tamộtcái đầu đường, ngay chỗ rẽ là tới. Nếu chúng tathậtsựvề trễ liền trực tiếp tới phủ Trần thái y cũng được”.
Nghiêm Tiêu Nghi thấy thế cũng chỉ có thể đồng ý. Có điều nàng cũng vốnkhôngđịnh ở lại Nghiêm Gia lâu quá, thăm tổ mẫu xong, bọn họ liềnđiTây Sơn là được.
Xe ngựađiqua chỗ phố xá sầm uất, Khương Kỳ vén rèm xe lên, nhìn náo nhiệt bên ngoài, trong lòng thầm cảm thán.hắnchẳng qua là nằm nửa năm, nhưng ký ức trong mộng lại khắcthậtsâu, khiếnhắncảm giác nhưđãtrải qua mấy đời vậy.hắnbệnh hai mươi năm,thậtsựmộtbước cũngkhôngra khỏi phủ.
Có thể tỉnh lại từ trong mộng,thậttốt!
Khương Kỳ buông rèm xe xuống, thò tay kéo Nghiêm Tiêu Nghiđangngồi đối diện tới bên cạnh.hắnlại giống như ở trong mộng, tựa vào bở vai mảnh khảnh của Nghiêm Tiêu Nghi, nhắm mắtkhôngnóichuyện.
Nàng vốn tưởngđãquen với hành động thân mật của Khương Kỳ, nhưng lúc này ngoài xe ngựa người tới ngườiđi, hành động thân mật củahắnkhiến Nghiêm Tiêu Nghi có cảm giác như mìnhđãlàm chuyện gì xấu, khẩn trương lại ngượng ngùng.
Từ đầu tới cuối, Nghiêm Tiêu Nghikhôngnghĩ đẩy người này ra. Chỉ mới có mấy ngày ngắn ngủi nàngđãcó chút quen với việc Khương Kỳ ỷ lại vào nàng.trênngườihắntản ra mùi thuốc, ngón tay thon dài gầy gầy nắm chặt lấy tay nàng, bên tai là tiếng hít thở đều đặn, chầm chậm trêu chọc tâm tình vốn an ổn của nàng.
Đáy lòng có chút dao động của Nghiêm Tiêu Nghi khi nhìn thấy Nghiêm Tiêu Nguyệt ở cửa nháy mắt lại trở nên an ổn. Nàng sao có thể quên được, người lúc trước Khương Kỳ thích là ai chứ? Nàng bất quá cũng chỉ là người bị thay thế đưa tới Phủ Ninh Quốc Công xung hỉ mà thôi.
Ôn thị vốnkhôngthoải mái khi thấy Nghiêm Tiêu Nghimộtthân hoa phục lại có hạ nhân vây quanh, tới khi thấy sắc mặt Nghiêm Tiêu Nghi khi nhìn thấy nữ nhi mình, trong lòng bà ta rốt cuộc cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
“Nghi nhi…” Ôn thịđitới gần, vẻ mặt thân thiết muốn kéo tay nàng,khôngnghĩ tới lạikhôngbắt được.
Khương Kỳ ngồitrênxe đẩy híp mắt,hắnở trước mặt mọi người nắm tay Nghiêm Tiêu Nghi, hoàn toànkhôngchút cảm thấy ngượng ngùng. “Hầu Gia,khôngbiết lão phu nhân ở đâu? Kính nhờ ngài dẫn đường”.
Khương Kỳ căn bản chẳng có chút ý tứ muốn nhận thân thích, cũngkhôngmuốn để Nghiêm Tiêu Nghi hành lễ vãn bối ở trước cửa nhà. May mà Nghi nhi gả chohắn, nếu lúc trước nươngkhôngđồng ý việc này, cònkhôngbiết nàng bị Nghiêm Bồi Luân đưa tới chỗ nào nữa! Người như thế này,hắnkhôngmuốn nàng phải hành lễ với bọn họ!
Nghiêm Bồi Luân và Ôn thị tất nhiên phát giác ý đồ của Khương Kỳ, trong lòng cảm thấy có chút bất an. Ôn thị càng quan sát càng pháthiệnra, Khương Kỳ từ đầu tới giờkhôngliếc mắt nhìn Nguyệt nhi lấymộtcái.
Bà ta đứng ởmộtbên yên lặng nhìn Nghiêm Tiêu Nguyệt, mặc dùkhôngcómộtthân hoa phục như Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng dung mạo Nghiêm Tiêu Nghi sao có thể so được với Nguyệt nhi của bà ta chứ? Chẳng lẽ Khương Kỳ bệnh lần này bệnh tới đầu óc hỏng luôn rồi?
Khương Kỳkhôngmuốn lãng phí thời gian ở trước cửa, Nghiêm Bồi Luân chỉ có thể chắp tay làm tư thế thỉnh. Ngay sau đó, phủ binh Phủ Quốc Côngđitrướcmộtbước,đivào phủ, tay ấn lên trường đao bên hông, đứng ở hai bên đường dẫn từ cửa phủ tới tiền thính.
Mặt Nghiêm Bồi Luân biến sắc, chỉ vào những phù binh kia, bất mãnnói: “Thế tử, đây là chuyện gì?”
Chẳng lẽ Nghiêm Tiêu Nghi muốn mượn Phủ Quốc Công ra oai phủ đầu với bọn họ?
Khương Kỳ thấy Nghiêm Bồi Luân dùng vẻ mặt chỉ trích nhìn Nghiêm Tiêu Nghi, cười lạnhmộttiếng: “Bọn họ đều là phủ binh Phủ Ninh Quốc Công ta, là do Đại Trưởng Công Chúa đưa tới để bảo hộ an toàn của bản thế tử và thế tử phu nhân. Hầu Gia có gì bất mãn sao?”
Khương Kỳ mặc dù là thế tử Phủ Quốc Công, lạikhôngcó chức quan.hắnmang binh tự tiện xông vào phủ dinh của huân tước quý tộc, cho dù là Khương Văn Chính hay Đại Trưởng Công Chúa che chở thế nào cũngsẽbị Ngự Sử lên án. Nhưng Khương Kỳ lại treo cái danh Đại Trưởng Công Chúa muốn bảo vệhắn, điều này khiến Nghiêm Bồi Luân cho dù có tức giận thế nào cũng chỉ có thể chấp nhận.
Ai bảo Khương Kỳ mặc dù làmộtthế tửkhôngcó chức tước nhưng lại là hoàng thân quốc thích chứ. Đại Trưởng Công Chúa phái binh bảo vệ, đúng lý hợp tình. Huống gì những người này cũng chỉ đứng bên đường tới tiền thính, vẫn chưa làm ra hành động gì.
Khương Kỳ cũng mặc kệ sắc mặt Nghiêm Bồi Luânkhôngtốt thế nào, dẫn Nghiêm Tiêu Nghiđivào trong phủ.
Hỉ Nhi được lão phu nhân dặn dò sớmđãđợi ở Nhị môn. Nàng ta nghe người bên ngoài tới bẩm báo, trong lòngnhẹnhàng thở ra, xem ra vị thế tử này hẳn là coi trọng Đại tiểu thư.
Hành động của Khương Kỳ khiến phu thê Nghiêm Bồi Luânkhôngđoán được chuyện gì. Nhưng ngườiđãtới rồi, tuy rằngkhôngcó ý tốt, phu thê bọn họ cũngkhôngthể đắc tội được. Lòng bọn họ đặt hếttrênngười Khương Kỳ, ngược lạikhôngthèm để ý Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Bồi Luân và Ôn thị muốn Nghiêm Tiêu Nguyệt lấy cớđitới bên cạnh Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng Lâm ma ma cùng với những nha hoàn bà mụđitheo bà vây quanh Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ, căn bản chẳng cho nàng ta căn hội.
Từ lúc Nghiêm Bồi Luân thừa kế tước vị, lại định thân với Lư Gia, Nghiêm Tiêu Nguyệt liền được mọi người nâng trong tay, cho dù khi nàng ta ở cùng với những quan gia tiểu thư khác, cũng đều là người được người khác ngưỡng mộ. Nàng ta chưa bao giờ nghĩ tới hôm nay lại bị lờđinhư vậy, ngay cả những nha hoàn ba mụ bên cạnh Nghiêm Tiêu Nghi cũng giống như nhìn nàng ta với ánh mắt khinh thường.
Còn có Khương Kỳ, mặc dù nàng takhôngnguyện ý gả chohắn, càng bởi vì thoát khỏi hôn ước với Phủ Ninh Quốc Công mà cảm thấy may mắn. Nhưng người vốn có tâm với mình, đột nhiên lạikhôngthèm nhìn tới, còn bày ra bộ dáng trong mắt có người khác, khiến Nghiêm Tiêu Nguyệt tự xưng là thanh cao khó có thể chấp nhận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
