mộtlát sau, Nghiêm Tiêu Nghi được mời tới nhà chính, Khương Kỳ cũngkhôngngoài ý muốnđitheo nàng.
Đại Trưởng Công chúa vờ ra vẻ bất mãn,nóivới Khương Văn Chính: “Nhi tử của chàngthậtsựthích tức phụ này, nửa khắc cũngkhôngmuốn tách ra”.
Khương Văn Chính híp mắt, cườinói: “Sợ là Kỳ nhi giống ta…”
Đại Trưởng Công chúa oán trách đánhmộtcái vào lồng ngực rắn chắc của trượng phu, cũng mặc kệhắngiả vờ bị đau, bà quay người rời khỏi thư phòng.
Khương Văn Chính nhìn bóng lưng Đại Trưởng Công chúa rờiđi, bật cười rồi lắc đầu, bất đắc dĩ lại lộ vẻ dung túng.
“nóiđến, sớm mai hẳn là con phải về nhà lại mặt. Con có kế hoạch gì chưa?” Đại trưởng công chúanóingay vào điểm chính. “Bây giờ phụ mẫu conkhôngcòn, cho dùkhôngmuốn trở về, cũngkhôngsai. Cho nên conkhôngcần lo lắng người bên ngoàisẽnóigì, phủ Ninh Quốc Công cũngkhôngsợ những lời nhàn thoại này”.
Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, do dựmộtlát mới chậm rãinói: “Nhi tức cảm tạ mẫu thân lo lắng, Nghiêm gia vẫn còn tổ mẫu ở đó, hai ngày nữa lão nhân gia muốn hồi hương, nhi tức dù thế nào cũng muốn về đưa tiễn bà”.
Đại Trưởng Công chúa nghe xong gật đầunói: “mộtkhiđãvậy, lát nữa ta kêu Lâm ma ma chuẩn bị chút lễ vật, coi như tâm ý của Phủ Ninh Quốc Công”.
Nghiêm Tiêu Nghi đứng dậy, khẽ khom ngườinói: “Nhi tức cảm tạ mẫu thân”.
Đại Trưởng Công chúa lườm Khương Kỳđangngồi bên cạnh,nóivớihắn: “Ngày mai Kỳ nhi cũng muốnđicùng?”
Khương Kỳ gật đầunói: “Nghi nhi về lại mặt, nhi tử sao có thểkhôngđicùng chứ?”
nóixonghắnliền nhìn Nghiêm Tiêu Nghi mà cười ngây ngô. Cho dù có lý do gì, nữ tử lúc lại mặtkhôngcó trượng phuđicùng, nhất địnhsẽbị người ta bàn tán. Khương Kỳkhôngsợ cái này, nhưnghắnkhôngmuốn để Nghiêm Tiêu Nghi bị thua thiệt. Huống gì tính ra, trong mộng, ngoại trừ lúc dự tiệc,hắnvà Nghiêm Tiêu Nghi cũng chưa từng cùng nhauđira ngoài.hắnbiết nàng gả tới thế nào, cho nên nếu ngày mai toàn gia Nghiêm Bồi Luân kia khiến nàngkhôngthoải mái,hắnsẽcàng khiến bọn họkhôngthoải mái hơn.
“Ngày mai để Trình thúc mang theomộtđội người, cùng với Lâm ma mađichung. Thế tử phu nhân Phủ Quốc Công về thăm nhà, hình thức nếu làmnhỏsẽkhiến người ta xemnhẹ”. Đại Trưởng Công chúa an bài.
Khương Kỳ Nghe xong, vui vẻ tới cười lộ ra cả hàm răng trắng,hắncười hì hìnóilời cảm tạ với Đại Trưởng Công chúa: “Nhi tử cảm tạ mẫu thân”.
Trình thúc là thống lĩnh binh lính trong Phủ Ninh Quốc Công, cũng là thống lĩnh thân cận của Khương Văn Chính, Lâm ma ma là thân tính bên cạnh Đại Trưởng Công chúa. Chỉ dựa vào hai người này liền cho thấy thái độ của Phủ Ninh Quốc Công đối với Nghiêm Tiêu Nghi.
Đại Trưởng Công chúa nhìn bộ dáng ngốc nghếch của Khương Kỳ,khôngmuốn làm ra phản ứng gì.
nóixong hết rồi, Đại Trưởng Công chúa liền kêu tiểu phu thê hai người trở về.
============
Tại Ngọc Thanh Viện.
“thậtra ngày mai thế tửkhôngcần trở về cùng thiếp”. Nghiêm Tiêu Nghi đưa tách trà cho Khương Kỳ,nói.
Khương Kỳ nhận trà, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Tiêu Nghi: “Ta là phu quân của nàng, nên như vậy. Hơn nữa bên ngoài đều biết tađãtỉnh, nếukhôngđicùng nàng, thế tử phu nhân nàngsẽbị coi thường”.
Khương Kỳ nghiêm trang trịnh trọngnói, Nghiêm Tiêu Nghi lại đáp: “Có mẫu thân chống đỡ mặt mũi cho thiếp, sao lại bị coi thường chứ?”
“Cái nàykhônggiống, ta là phu quân của nàng”. Hai chữ phu quân bị Khương Kỳnóivô cùngrõràng.
“Phải,khônggiống”. Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu chấp nhận.
Khương Kỳ cầm tách tràđangđậy nắp, chầm chậm lắc lắc lá trà: “Nghi nhi, ngày mai sau khi gặp lão phu nhân, ta và nàng cùngđichùa Tây Sơn Khánh thắp đèn trường minh cho phụ mẫu.
hắnnhớrõsau khi Nghiêm Tiêu Nghi gả vào Phủ Ninh Quốc Công cũngkhôngthườngđira ngoài, chỉ là mỗi mùngmộtđầu tháng nàng đềusẽlên chùa siêu độ cho phụ mẫu, cònhắnlại chưa bao giờđicùng nàng.
Khương Kỳ biếthiệntạihắnnóinhững lời này ra là có ý tứ trục lợi. Muốn mượn cơ hội này chiếm vị trí lớn hơn trong lòng Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng càng nhiều hơn là vì cảm thấy áy náy với nàng.
Nghiêm Tiêu Nghi giống như Khương Kỳ suy nghĩ, sau khi nghehắnnóixong liền có chút giật mình, cũng có chút cảm động,mộtlúc sau, trong đôi mắt xinh đẹp của nàng lóe lên giọt lệ trong suốt.
“Thiếp đa tạ thế tử”. Nghiêm Tiêu Nghi đứng dậy, muốnnóilời cảm tạ với Khương Kỳ, nhưng bị Khương Kỳ ấn xuống.
Tuy Khương Kỳ mặt dày, nhưng cũngkhôngnỡ nhìn thấy Nghiêm Tiêu Nghi khóc.hắnnâng tay lauđinước mắttrênmặt nàng,nói: “khôngcần đa tạ ta, ta chỉ muốn nàng được vui vẻ, chỉ cần nàng vui vẻ, ta liền vui vẻ”.
Nghiêm Tiêu Nghi gật đầu, nhoẻn miệng cười. Nàng thầm nghĩ, cho dù Khương Kỳ Là người như thế nào, ít nhất lúc nàyhắnthậtsựvì nàng mà suy nghĩ.
Gần tới chạng vạng, Lâm ma ma mang theo danh mục quà tặngđãđược chuẩn bị tốt tới cho Nghiêm Tiêu Nghi.
“Tuynóimẫu thân hậu đãi, nhưng lễ vật này cũng có chút nặng” Nghiêm Tiêu Nghi cầm danh mục quà tặng, hàng mi hơi nhíu lại.
Khương Kỳ ngồi bên cạnh Nghiêm Tiêu Nghi, nghiêng đầu nhìn danh mục quà tặng, đầuhắncơ hồ tựatrênvai nàng: “Nếu Nghi nhikhôngthích, như vậy nàng tùy ý xử lý là được”.
Nàng vàmộtnhà Nghiêm Bồi Luânđãmuốn kết oán, điểm này ngườitrêndưới Phủ Ninh Quốc Công đều minh bạch. Cho nên Nghiêm Tiêu Nghi cảm thấy nếu bản thân giả rộng lượngsẽbị người chê cười. Đềunóinhà mẹ đẻ là chỗ dựa cuối cùng của nữ nhân, nhưng đối với nàng mànói, nàngđãkhôngcòn cái gì có thể dựa vào nữa.
Nghiêm Tiêu Nghi cầm bút, đem toàn bộ kim ngân mãnh khí quý báu trong danh mục quà tặng cho Nhị phòng đều lược bỏ, chỉ để lạimộtít vật trang trí và vải vóc.
Khương Kỳ nhìn nàng, vui vẻnói: “Nghi nhithậtlà đến để giúp nhà chúng ta tiết kiệm bạc”.
“khôngcần cho bọn họ mặt mũi”. Nghiêm Tiêu Nghi để bút xuốngnói.
Khương Kỳ liềnnói: “Đâykhôngphải cho chống đỡ mặt mũi cho nàng hay sao?”
“Kiến An Hầu cũngkhôngcần thiết”. Nghiêm Tiêu Nghi thản nhiênnói.
“Nếu nàng luyến tiếc đưa cho Kiến An Hầu, vậy tự mình giữ lại”.nóixong Khương Kỳ quay quanóivới Lâm ma ma: “Đem những thứ phu nhân bỏ ra mang tới Ngọc Thanh Viện”.
Lâm ma ma vội vàng khom người đáp ứng.
Nghiêm Tiêu Nghi vội vã muốn cảnhắn: “Sao có thể làm thành như vậy?”
“Những thứ này vốn giao cho nàng xử lý, nàngkhôngmuốn tiện nghi cho Kiến An Hầu vậy tự mình thu lấy. Yên tâm, nươngsẽkhôngđể ý, bàđãđưa những món đồ đó ra ngoài sao lại còn muốn thu về”. Khương Kỳnóixong liền rút danh mục quà tặng trong tay nàng đưa cho Lâm ma ma”.
Lâm ma ma cầm danh mục quà tặng lui ra ngoài.
Đại Trưởng Công chúa nghe bẩm báo cũng thấy hài lòng. Tuy rằng so với Nghiêm Tiêu Nguyệt, Đại Trưởng Công chúa càng hài lòng tức phụ nhi Nghiêm Tiêu Nghi này hơn, nhưng đối với bộ mặt dày vô sĩ của Nghiêm Bồi Luân vẫn cảm thấy ghê tởm. Bà nhìn những thứ Nghiêm Tiêu Nghi tặngđi, đây chính là đem thân thúc thúc trở thànhmộtvị trưởng bối bình thườngkhôngthân thích.
Tính tình tức phụ nhi này đúng là khiến bà thích, chán ghét chính là chán ghét,khôngcần giả trang thanh cao với những người bên ngoài kia làm gì.
Về phần những thứ bị gạchđikia, Đại Trưởng Công chúa cũngkhôngdo dự để Lâm ma ma mang tới Ngọc Thanh Viện. Chỉ làmộtlát sau, bà làm bộ bị ủy khuất, chạy tới trước mặt Khương Văn Chính,nóiđứa con trai Khương Kỳ này mặtthậtdày, lấy đồ này nọ chỗ bà để lấy lòng Nghiêm Tiêu Nghi.
Khương Văn Chính dỗ Đại Trưởng Công chúamộthồi lâu mới khiến bà vừa lòng.
================
Chuyện thế tử Ninh Quốc Công trong đêm thành thân tỉnh lạiđãtruyền khắp kinh thành, quan gia nữ quyến trong kinh đem chuyện này thành chuyện trà dư tửu hậu. Dù gì ngườiđãnằm hơn nửa năm, nửa chết nửa sống,khôngnghĩ tới xung hỉ lại trở nên tốt.
Trong nội viện nào đó.
“ĐềunóiNghiêm Tiêu Nghi kiakhôngcó phụ mẫu, là người mệnh cứng. Phủ Ninh Quốc Công thú nàng ta về,khôngchừngsẽkhắc chết người, ai biết lại thành chuyện tốt. Vốn tưởng mệnh Nghiêm Tiêu Nghi là mệnh thủ tiết, thế nhưng bây giờ lại đường đường trở thành thế tử phu nhân. Chậc chậc, nhất đẳng cáo mệnh là chuyện vánđãđóng thuyền!”
Cũngkhôngthểnóinhư vậy, Khương Kỳ kia là dạng người gì? Người trong kinh thành ai màkhôngbiết? Huống gì lúc trước Phủ Ninh Quốc Công làm mai,nóilà thú Nghiêm Tiêu Nguyệt, giờ đổi người, cũngkhôngbiết tên gian ác kiasẽlàm ầm ĩ thế nào! Nghiêm Tiêu Nghi này sợ là cũngkhôngkhá hơn chút nào”.
“Lời này cũng đúng, Kiến An Hầu có thể đưa ngườiđixung hỉ, sợ là cũngkhôngxem trọng.khôngcó nhà mẹ đẻ,mộtnữ tử bị bắt nạt cũngkhôngcó chỗ dựa, cuộc sống có thể dễ chịu sao?”
“Đáng tiếc, nếukhôngphải Nghiêm gia đại phòngđisớm, Nghiêm Tiêu Nghi cũng đường đường là đích tiểu thư Hầu phủ, Lư Gia cũngkhôngvì nàng là người số khổ mà ghét bỏ”.
“Ngày mai Nghiêm Tiêu Nghi lại mặtđi? Ta kêu người nhìn xem, náo nhiệt của Phủ Ninh Quốc Côngkhôngthể bỏ qua được”.
“Muốn nhìn náo nhiệt của nhà đó cũngkhôngphải dễ, Kiến An Hầu náo loạn chuyện đưa tỷ tỷ gả thay,khôngphải là vì muốn leo lên Lư Gia sao, Đại Trưởng Công chúa là ai chứ? Chỉ sợ Kiến An Hầu kia chưa leo lên được Lư Giađãđắc tội với Phủ Ninh Quốc Công. Cho nên…”
“Từ lúc Kiến An Hầu nhận tước xong, phu nhân củahắnta mấy năm này đều bày ra đủ tư thế, giơ tay nhấc chân đều là học theo Dương thị, ngươinóicó đáng chê cườikhông?”
“Đúng vậy,hắnta năm đómộtchức vị nghiêm chỉnh cònkhôngcó, Ôn thị so với Dương thị năm đó còn kém xa”.
Vài phu nhân trong viện che miệng cười,thậtgiống như chính mình so với những người vừa được nhắc tới sống thoải mái hơn nhiều.
===============
Ngày thứ ba gả vào Phủ Ninh Quốc Công, trời vừa hửng sáng, Nghiêm Tiêu Nghiđãthu thập thỏa đáng, cùng Khương Kỳ ra cửa. Chờ khi bọn họ tới trước cửa phủ,đãbị tình cảnh trước mắt làm hoảng sợ.
Đội ngũ ngoại trừ sáu phủ binh của Phủ Ninh Quốc Công, Tiêm Nhu, Tiêm Xảo cùng với Hoàng ma ma và Cát Nhi, Lâm ma ma lại mang theo bốn nhị đẳng nha hoàn, bốn tam đẳng nha hoàn đứng hai bên xe ngựa. Ngoại trừ xe ngựa của nàng và Khương Kỳ, phía sau còn có ba chiếc xe,mộtđể nha hoàn bà tử ngồi, vàmộtchiếc xe ngựa chứa lễ vật, cuối cùng là xe ngựa chở đồ dùng hàng ngày.
Ngựa quý giá, huân tước quý nhân trong kinh thành ngoại trừ để chở gia chủ, đại bộ phận còn lại đều dùng xe la,sẽkhôngcó mấy nhà dùng xe ngựa để chở hàng hóa và người làm. Cho dù là Phủ Kiến An Hầu cũng chỉ có hai chiếc xe ngựa mà thôi. Càng đừngnóitới những phủ binh kia, trong kinh thành, cho dù là hoàng thân, nếukhôngđược hoàng đế cho phép,khôngthể tự mình nuôi binh, phủ binh chính là tượng trưng cho thân phận và quyền lợi.
Hôm qua nàng nghĩ Đại Trưởng Công chúa chỉ phái vài tên hộ vệ theo hộ tống, ai ngờ lại dùng tới phủ binh. Nghiêm Tiêu Nghi nhìn qua Khương Kỳ bên cạnh.
Tác giả có lời muốnnói:
Khương Văn Chính: Nương tử thích làm nũng…thậtđángyêu!
Nghiêm Tiêu Nghi: Phu quân thích làm nũng… có chút đau đầu…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



