Nghiêm lão phu nhân kéo tay Nghiêm Tiêu Nghi, cẩn thận đánh giámộtlượt. Bà thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, tinh thầnkhôngtệ, lúc này mới thoáng an tâmmộtchút.
“Hôm nay nhìn thấy con, lão bà tử ta rốt cuộc cũng có thể an tâmmộtchút. Sau này cóđigặp phụ mẫu con, ta cũng có thểnóimấy lời trấn an bọn chúng”. giọngnóicủa lão phu nhân mang theo nghẹn ngào.
Ôn thị đứng ởmộtbênđilên trướcnói: “Lão phu nhân phúc thọ, hôm nay là ngày Nghi nhi về lại mặt, ngài vừanóivừa khóckhôngphải khiến con bé khó xử sao?”
Lão phu nhân lau lệ, gật đầu bảo đúng. “Đúng vậy!khôngnóinhững lời này nữa”. Bànóixong liền nhìn về phía Khương Kỳ.
Khương Kỳ chống tay vịn vào xe bốn bánh cố gắng đứng lên, thân mìnhhắnlung lay sắp đổ, bộ dáng có vẻ đứngkhôngvững. Nghiêm Tiêu Nghi muốn tiến lên đỡhắn, may mà Lâm ma ma lanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy Khương Kỳ. Khương Kỳ dướisựgiúp đỡ của Lâm ma ma, chắp tay hành lễ với lão phu nhân.
“Tôn tế gặp tổ mẫu”. Khương Kỳ tuy rằng hình dạng gầy yếu, nhưng nâng tay nhấc chân vẫn lộ ramộtcổ quý khí.
Tình trạng thân thể Khương Kỳ bọn họ đều biết đại khái, tuy vậy Nghiêm Tiêu Nghi cũng chưa từng nghĩ tớihắnsẽbất chấp bản thânkhôngđược khỏe đứng dậy hành lễ với lão phu nhân. Phu thê Nghiêm Bồi Luân đứngmộtbên thấy vậy, ý tưởng trước đó nhất thời đều bị đập nát. Bọn họ vốn cho rằng Khương Kỳ mang theo tư binh tới là vì việc đổi người, muốn tỏ vẻ bất mãn với Nghiêm Gia, nhưng những phủ binh kia nào phải nhằm vào Nghiêm Gia chứ, bọn họrõràng nhắm vàomộtphòng Nghiêm Bồi Luân, thái độ khi đối đãi với lão phu nhân hoàn toàn khác hẳn.
Lão phu nhân thấy Khương Kỳ cố ý đứng dậy hành lễ với bà, ngoại trừ giật mình, trong lòng bà càng thêm yên tâm. Gương mặt đầy nếp nhăn của bà mỉm cười, nâng taynói: “Thế tử miễn lễ, nhanh nhanh ngồi xuống rồinóichuyện”.
Người này từ khi vào cửa tới giờ, ánh mắt chưa từng rời khỏi Nghi nhi, thái độ với bà cũng càng cho thấyhắnthậtsựcoi trọng Nghi nhi. Lão phu nhânkhôngsợ Khương Kỳ chỉđanglàm dáng bên ngoài, bà nhìn bộ dạng khẩn trương của tôn nữ cũng có thể xác địnhthậtgiả.
Sau khi Khương Kỳ được đỡ ngồi xuống,hắnnhìn thấy vẻ mặt cảm kích của Nghiêm Tiêu Nghiđangnhìn mình,mộtchútkhôngkhỏetrênngười cũng bịhắnném ra sau đầu.hắnnhìn nàng, chớp mắt mấy cái, hoàn toàn là bộ dáng ta làm tốt phảikhông, mau mau khích lệ tađi.
Nghiêm Tiêu Nghi thấyhắnnhư vậy, lập tức chuyển tầm mắt, ra vẻkhôngđể ý tới.
“Tổ mẫu, Đại Trưởng Công Chúa biết hai ngày nữa người phải về Kiến Châu, liền cố ý dặn dò tôn nữ mang tới ít thuốc bổ cũng những dược liệukhôngthường thấy ở phía nam. Còn có ít vải dệt mới ra năm nay, chất vải rất thích hợp với người”. Lúc Nghiêm Tiêu Nghinóichuyện, Tiêm Nhu đứng bên cạnh khẽ cúi người, ra cửa gọi bà tử sớmđãchuẩn bị sẵn lễ vật mang vào phòng.
Khương Kỳ thấy Nghiêm Tiêu Nghikhôngđể ý tới mình,hắnmím môi, có chút thất vọng. Nhưng lại lập tức khôi phục gương mặt tươi cười, tới sát chỗ nàng,nóivới lão phu nhân công dụng của những dược liệu đó.
Mặc dùkhôngcó vàng bạc hay đồ quý báu gì, nhưng đưa qua đều là những thứ hữu dụng.khôngchỉ có dược liệu vốnđãvô cùng trân quý, ngay cả vải vóc được Đại Trưởng Công Chúa coi trọng đưa tới sợ cũng là đồ mà quý nhân trong cung mới được dùng.
“Con thay ta cảm tạ Đại Trưởng Công Chúa”, nụ cườitrênmặt lão phu nhân càng sâu hơn. Có thể để Đại Trưởng Công Chúa tự mình an bài dặn dò, xem ra bà ấy đối với Nghi nhi cũng rất hài lòng.
Ôn thị chẳng thèm để ý những dược liệu kia, nhưng bà ta nhìn tới vải vóc trong cung đưa tới liền có chút đỏ mắt. Có điều màu sắc hoa văn của vải có chút tối, Ôn thị thầm cảm thấy đáng tiếc cũngkhôngnhìn lại nữa.
Nghiêm Tiêu Nguyệt lặng lẽ quan sát Khương Kỳ và Nghiêm Tiêu Nghi, thấy bọn họ yên tĩnh mà hòa hợp,trêngương mặt tinh xảo lóe lên chútkhôngcam lòng. Nàng ta từng vì phụ thânkhôngcó tước vị mà bị bỏ qua, đồ nào tốt trước hết đều được đưa tới Đông Viện, tới chỗ nàng ta đều là đồđãđược Nghiêm Tiêu Nghi chọn qua. Đợi tới khi Nghiêm Tiêu Nghikhôngcòn là tiểu thư hầu phủ nữa, Nghiêm Tiêu Nguyệt dùkhôngnhư mẫu thân nàng ta, khắp nơi gâysựvới Nghiêm Tiêu Nghi, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý. Còn việc nàng takhôngđitìm Nghiêm Tiêu Nghi thị uy chẳng qua là vì chướng mắt mà thôi. Theo nàng ta, Nghiêm Tiêu Nghi ngoại trừ thân phận ra, chẳng có chỗ nào có thể so sánh với bản thân nàng ta cả.
Nàng ta lạikhôngnghĩ tới, vận khí Nghiêm Tiêu Nghi lại tốt như vậy. Vốn tưởng rằngkhôngcòn ai để nương tựa, ai ngờ Dương gia vẫn còn;rõràng là quả phụ gảđixung hỉ, nhưng hôm đó Khương Kỳ liền tỉnh lại; mà Khương Kỳ vốn ban đầu để ý nàng tathìlúc này lạikhôngđem nàng ta để vào mắt.
hắnđanglấy lòng Nghiêm Tiêu Nghi. Khương Kỳ tiếng xấu đồn xa vậy mà lạiđanglấy lòng Nghiêm Tiêu Nghi.khôngđúng, đây vốn dĩ phải thuộc về nàng ta mới đúng. Nghiêm Tiêu Nguyệt cảm thấykhôngcam lòng. Cho dù Khương Kỳ là do nàng ta buông ra, nàng ta cũngkhôngcam lòng Khương Kỳ chuyểnsựquan tâm cho người khác, huống gì đó còn là người mà nàng ta xem thường – Nghiêm Tiêu Nghi.
Nghiêm Bồi Luân và Ôn thị chờ trong giây lát, thấy Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳkhôngcó ý định hành lễ với bọn họ, gương mặt tươi cười có chút gượng ép dần trở nên căng cứng.
Ôn thịkhôngthấy sóng mắt lưu chuyển giữa Nghiêm Tiêu Nghi và Khương Kỳ, bà ta lôi kéo Nghiêm Tiêu Nguyệt tới trước mặt hai người bọn họ,nói: “Nguyệt nhi, cònkhônghành lễ với tỷ phuđi”.
Bà ta cho rằng Khương Kỳ chỉ bị Nghiêm Tiêu Nghi mê hoặc chốc lát thôi,hiệntại Nghiêm Tiêu Nguyệt nhà bọn họđangđứng ở đây, đối lập càng thêmrõràng. Ôn thịkhôngtin Khương Kỳthậtsựnhìn trúng Nghiêm Tiêu Nghi.
“Nguyệt nhi gặp qua tỷ tỷ… tỷ phu”. Nghiêm Tiêu Nguyệt thuận theo mà cúi đầu, giọngnóimềm mại uyển chuyển, cho dù là nữ tử, nghe vào đều cảm thấy trong lòng như bị cái gì càonhẹmộtcái. Mà cái tạm dừng tưởng chừng như vô tình kia của nàng ta, đặt vào trong mắt người có tâm lại mang theo hàm ý khác.
Sắc mặt lão phu nhân cứng đờ, ngước mắt nhìn Ôn thị có chút đắc ý. Ôn thị thân là mẫu thân lại dùng cái thủ đoạn bỉ ối này. Trước kia bàkhôngcảm thấy gì, nhưng bây giờ xem ra, Nguyệt nhi sớmđãbị Nhị phòng dưỡng sai rồi.
Sắc mặt Nghiêm Tiêu Nghi cũngkhôngtốt, nhưng nàng thấy Khương Kỳkhôngthèm liếc mắt nhìn người tamộtcái, ngược lại tiếp tụcnóichuyện với lão phu nhân, khóe môi nàngkhôngtự chủ được mà hơi cong lên.
“khôngcần đa lễ”. Nàng chờmộtlát mới đỡ Nghiêm Tiêu Nguyệt dậy. Thời gian tuy rằngkhôngdài, nhưng đối với Nghiêm Tiêu Nguyệtđanghành lễ mànói, nàng ta cảm thấy Nghiêm Tiêu Nghi cố ý khiến nàng ta khó xử.
“Tỷ biết muội thường thích đồ thanh nhã, những vật vàng rực kia sợsẽkhiến muộikhôngthích. Đây làmộtbộ văn phong tứ bảo, coi như chút tâm ý của tỷ tỷ”. Những món đồ này tuy rằngkhôngrẻ, nhưng cũngkhôngđược coi là quý giá.
Nghiêm Bồi Luân chắp tay, xấu hổ vô cùng, trong nhất thời ông takhôngbiết nênnóicái gì cho đúng. Ôn thị ởmộtbên nghiến răng nghiến lợi lạikhôngdám làm ầm ĩ trước mặt Khương Kỳ. Nghiêm Tiêu Nguyệt cònđangbận chìm đắm trongsựkhôngcan tâm của bản thân, về phần Nghiêm Tiêu Nghi có nhận thân với bọn họ haykhông, Nghiêm Tiêu Nguyệt căn bản chẳng để ý tới.
Cuối cùng Nghiêm Bồi Luân lấy cớ có việc rờiđi. Ôn thị và Nghiêm Tiêu Nguyệt lạikhôngthể làm như vậy, chỉ có thể ngồimộtbên nghe Khương Kỳ cùng Nghiêm Tiêu Nghinóichuyện với lão phu nhân.
khôngbiết qua bao lâu, Lâm ma ma đứngmộtbên ghé người xuống, thấp giọngnóivới Nghiêm Tiêu Nghi: “Phu nhân, thời giankhôngcòn sớm nữa”.
Nghiêm Tiêu Nghi sửng sốt, vẻ mặt áy náynóivới lão phu nhân: “Tổ mẫu, lát nữa chất nữ muốn cùng thế tửđibái tế phụ mẫu, thế tửnóimuốn thay bọn họ thắpmộtngọn nến. Cho nên…”
Nghiêm Tiêu Nghikhôngnóira được lời cáo từ, hai ngày nữa lão nhân giađãvề Kiến Châu,khôngbiết tới ngày tháng năm nào mới có thể gặp lại.
Lão phu nhân vỗ vỗ tay nàng, an ủinói: “Trước khi tổ mẫu rờiđicòn có thể gặp lại Nghi nhi, ta cũng an tâm. Phụ mẫu conhắnlà cũng rất muốn gặp hiền tế. Hai đứađiđi!”
Lão phu nhân biết, nếukhôngphải bà vẫn còn ở đây, chỉ sợ hôm nay đại chất nữ này cũngsẽkhôngtrở về.sựphô trương của Phủ Ninh Quốc Công và thái độ của Khương Kỳ chính là để cho Nhị phòng nhìn thấy. Nếu bà lưu Nghi nhi lại dùng cơm với Nghiêm Gia, Phủ Ninh Quốc Công hẳn cũngsẽtìm cớ từ chối. Tuy rằng Nghiêm Bồi Luân cũng là nhi tử của bà, nhưng lão phu nhân lại càngyêuthương chất nữkhôngcó phụ mẫu làm chỗ dựa này nhiều hơn.đithôiđithôi,khôngcầnyêucầu quá nhiều, bà chỉ cần Nghi nhi có được ngày lành tháng tốt, lão bà như bà rốt cuộc cũng có thể an tâm được rồi.
Cuối cùng Nghiêm Tiêu Nghi có chút vương lệ, nhều lần bái biệt mới cùng Khương Kỳ rời khỏi Nghiêm Gia.
Ôn thịđinhìn lễ vật bọn họ đưa tới, liền mắng to Nghiêm Tiêu Nghi khinh người quá đáng. Tuy rằng những thước vải tặng bà ta đều là hàng tốt, nhưng giá cả chẳng bằngmộtphần ba những khúc vải Nghiêm Tiêu Nghi tặng cho lão phu nhân. Còn có những vật trang trí kia nữa, trong nhà người bình thường có thể coi là đồ tốt khó có, nhưng cũng chỉ là những món thông thường mà thôi. Ôn thịkhôngcam lòng, đánh chủ ý vào những món đồ Nghiêm Tiêu Nghi tặng cho lão phu nhân.
Nếu lão phu nhân về Kiến Châu, những thứ đó liền mangđicùng. Những khúc vải đó tuy rằng bà takhôngmặc được, nhưng bà ta có thể tặng cho thân mẫu của mình. Còn những dược liệu kia nữa, cũng đều dùng được.
Có điều bà ta còn chưanóixong những lời nàyđãbị Nghiêm Bồi Luân mắng chomộttrận. Ôn thị muốn cầm đồ này nọ tặng cho Ôn gia, ông takhôngngại. Nhưng đó là lễ vật người ta tặng cho mẫu thân ông ta, dược liệu mà Phủ Ninh Quốc Công mang tớikhôngchỉ là đồ hiếm ở Kiến Châu, mà còn là những món tốt đối với người có tuổi; cả những thước vải kia đều là trong cung đưa ra, chỉ bằng Ôn gia chẳng có chức tước gì mà cũng dám mặc ra ngoài sao.
Bên trong xe ngựa, Khương Kỳ cầm khăn lụa cẩn thận giúp Nghiêm Tiêu Nghi lau nước mắt.hắnnhìn hốc mắt phiếm hồng thương tâm của nàng, trong lòng cũng thấy đau.
“khôngcó chuyện gì, chờ thân thể ta tốt hơn rồi, khi nào nàng nhớ lão phu nhân, vi phu liền cùng nàngđiKiến Châu thăm bà”. Khương Kỳ an ủi.
Nghiêm Tiêu Nghi xác nhận lại: “Lời thế tửnóilàthật?”
“Tất nhiên!” Khương Kỳ nghiêm túcnói. “Lúc đó ta còn muốn tới trước mộ nhạc phụ nhạc mẫu thắp nén hương, để bọn họ thấy con rễ bọn họ tốt thế nào, cho họ an tâm”.
Lộ trình từ kinh thành tới Kiến Châu khá xa, Quốc Công Gia và Đại Trưởng Công Chúa hẳnsẽkhôngan tâm để Khương Kỳ và nàngđixa như vậy. Nhưng dù thế nào, Nghiêm Tiêu Nghi vẫn cảm tạ Khương Kỳ.
- =========
Tác giả có lời muốnnói:
Khương Kỳ: Nam nhânnóiđược làm được,hắnmuốn mang nàng dâunhỏnhà mìnhđidu sơn ngoạn thủy…
Nghiêm Tiêu Nghi: Lúc trước sao chàng lại thích Nghiêm Tiêu Nguyệt?
Khương Kỳ: quên rồi, khả năng là lúc đó đầu óc ta hỏng rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
