Bà Ngô cạn lời nhìn con trai:
"Sao con keo kiệt thế, mua có năm cân?"
Hiếm lắm mới gặp được tì bà ngon như vậy, thế mà anh ta chỉ mua vỏn vẹn năm cân mang về.
"Đây là tì bà của làng Thượng Nguyên sao?"
Trọng tâm của ông Ngô lại đặt ở ba chữ "làng Thượng Nguyên". Ông vác vẻ mặt khó tin nhìn mớ tì bà. Ông biết rõ đất ở làng Thượng Nguyên không thể trồng ra đồ ăn, tì bà ngon cỡ này sao có thể là của làng Thượng Nguyên được?
Ông không tin.
"Cô bé đó bảo vậy ạ."
Ngô Chính Hạo ngập ngừng muốn nói lại thôi:
"Thật ra, con thấy cô bé bán tì bà đó hơi kỳ lạ."
Chú ấy ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đem mọi chuyện xảy ra trên phố kể lại với hai ông bà, còn đính kèm cả suy đoán của bản thân.
Ngay lúc bọn họ đang mải nói chuyện, Ngô Viện Viện lén lút lấy tì bà trong túi ra, ăn hết quả này đến quả khác. Tì bà này ngon quá chừng.
Nghe Ngô Chính Hạo kể xong, nét mặt hai ông bà đều lộ rõ vẻ kinh ngạc. Những người thuộc thế hệ đi trước như họ luôn có niềm tin rằng trên đời này tồn tại những cao nhân ẩn dật mà bản thân không biết tới. Đặc biệt là với chuyện liên quan đến huyền học, họ luôn giữ một thái độ kính sợ.
Ngô Chính Hạo tiếp tục:
"Ban đầu con còn tưởng cô bé đó cấu kết với đám người kia lập mưu lừa đảo, nhưng không ngờ cảnh sát tới hiện trường lại chính là Nghiêm Bân."
Ông Ngô thắc mắc:
"Sao Nghiêm Bân lại ở đây?"
Nghiêm Bân là đội trưởng Đội điều tra hình sự thành phố NC, sao anh ta lại chạy đến thị trấn nhỏ của thành phố SR này để xuất cảnh sát chứ?
Bà Ngô không bận tâm lắm, nói:
"Chắc chắn người ta đến đây phá án, vừa hay ở quanh đây nên tiện tay nhận vụ này luôn thôi."
"Nếu đã là vụ án do Nghiêm Bân tiếp nhận, ông cứ gọi điện hỏi thẳng xem cô bé đó bói toán có chuẩn không là được."
"Người ta là cảnh sát đang làm nhiệm vụ, sao có thể tùy tiện tiết lộ mấy chuyện này với bà được."
Ông Ngô chán nản đáp.
Bà Ngô không cho là đúng:
"Cứ hỏi thử xem sao, dù sao chúng ta cũng đâu đào sâu gì, chỉ hỏi xem cô bé đó bói đúng hay không thôi."
Ngô Chính Hạo bất đắc dĩ lắc đầu. Tầm mắt chú ấy chợt liếc thấy đống vỏ tì bà vứt lăn lóc bên cạnh, hai mắt liền trợn trừng.
"Viện Viện, sao con ăn nhiều tì bà thế!"
Ngô Viện Viện ngượng ngùng cúi đầu:
"Bố ơi, tì bà này ngon lắm."
"Ngon thì con cũng không được ăn nhiều thế chứ!"
Ngô Chính Hạo vội vàng thu dọn túi tì bà cất đi. Ngô Viện Viện mếu máo nhìn theo rổ tì bà bị lấy mất, cô bé vẫn còn thèm.
Ở làng Thượng Nguyên, Cát Quân Nhã ăn nhoáng cái đã sắp hết chỗ tì bà do Dương Phàm đem biếu. Hơn nữa bà ấy còn mừng rỡ phát hiện ra, ăn tì bà xong cổ họng đã hết khó chịu như ban ngày, tình trạng ho hắng cũng thuyên giảm đáng kể.
Lý Văn Lâm xách cặp táp, phong trần mệt mỏi từ bên ngoài bước vào. Ông tiến đến trước mặt Cát Quân Nhã ân cần hỏi han:
"Quân Nhã, em sao rồi?"
Thấy chồng đột ngột trở về, Cát Quân Nhã có phần thắc mắc:
"Chẳng phải sáng mai anh mới được về sao? Sao bây giờ đã về rồi?"
"Anh nghe Tiểu Đặng bảo em bị ốm phải xin nghỉ làm nên vội vàng chạy về xem sao, công việc bên đó cũng hòm hòm rồi."
Tuy bọn họ đã kết hôn hơn mười năm, nhưng tình cảm hiện tại vẫn mặn nồng hệt như thuở mới yêu.
Được chồng quan tâm, trong lòng Cát Quân Nhã dâng lên cảm giác ngọt ngào. Bà ấy cất giọng dịu dàng:
"Em không sao, nãy em ăn tì bà Dương Phàm tặng, giờ đã đỡ hơn nhiều rồi."
Lý Văn Lâm khó hiểu:
"Tì bà do Dương Phàm tặng sao?"
"Vâng, ban ngày con bé cõng một gùi tì bà đi biếu người trong làng."
Cát Quân Nhã bưng rổ tì bà đã vơi đi khá nhiều bên cạnh tới.
"Tì bà nhà con bé ngon lắm, anh nếm thử đi."
"Tì bà mọc từ đất nhà con bé á!"
Lý Văn Lâm chấn động.
"Tì bà nhà con bé ăn được sao?"
"Ăn được, rất ngon là đằng khác. Hơn nữa ăn xong tì bà con bé biếu, họng em đã dịu đi rất nhiều, cũng không còn ho mấy nữa."
Chẳng những ăn được mà còn chữa trị cảm cúm! Loại tì bà thần kỳ nhường này ông nhất định phải nếm thử một chút!
Lý Văn Lâm cầm một quả tì bà lên. Nhìn trái cây vừa to vừa tròn, ông cảm thán:
"Chưa bàn đến hương vị, nhưng hình thức tì bà nhà Dương Phàm trông đẹp thật."
Không riêng gì tì bà, mỗi loại trái cây Dương Tu Văn trồng đều có chất lượng mã ngoài vượt trội so với đồ bán trên phố, chỉ tiếc là không ăn được.
Ông mang tâm lý thử nghiệm bóc vỏ một quả cho vào miệng, ngay chớp mắt hai mắt trợn tròn xoe.
Cát Quân Nhã bị bộ dáng của ông chọc cười:
"Ngon đúng không."
Lý Văn Lâm gật đầu lia lịa, kích động đến mức mặt mũi đỏ bừng, mất một lúc lâu mới thốt nên lời:
"Tì bà nhà con bé ăn được, vậy có phải đất đai trong làng đã khôi phục, có thể trồng hoa màu rồi không!"
Cát Quân Nhã chưa từng nghĩ tới khía cạnh này. Giây tiếp theo, bà ấy cũng phấn khích đứng bật dậy khỏi sô pha:
"Đúng thế, tì bà nhà con bé ăn được, vậy chẳng phải chúng ta có thể gieo hạt trồng đồ ăn được rồi sao?"
Làng Thượng Nguyên hiện tại chững lại không thể phát triển, nguyên nhân chí mạng cũng vì hoa màu trồng trên đất này không thể ăn.
Bây giờ nếu tháo gỡ được khúc mắc này, thì những trăn trở bấy lâu của Lý Văn Lâm coi như được giải quyết! Đây quả là một chuyện vô cùng trọng đại!
"Bây giờ anh sang nhà bác cả xem rau củ nhà bác ấy đã ăn được chưa!"
Lý Văn Lâm hào hứng đến độ không kịp đặt chiếc cặp táp trên tay xuống đã vội vã lao ra ngoài. Do đất đai không canh tác được rau ăn, cộng thêm vợ chồng ông công việc bận rộn nên nhà họ vốn không có luống rau nào, đành phải chạy sang nhà ông Lý kiểm tra.
Nhìn dáng vẻ tất tả vội vàng của chồng, Cát Quân Nhã nhắc nhở từ phía sau:
"Anh đi chậm chút!"
Thịt kho tàu bà Từ làm rất ngon. Ăn kèm thịt kho, Dương Phàm xơi liền một mạch ba bát cơm. Chẳng những vét sạch âu thịt lớn mà ngay cả chút nước dùng cuối cùng cũng được cô đem trộn cơm ăn nốt.
Dùng bữa xong xuôi, cô phụ giúp bà Từ dọn dẹp như thường lệ. Không nhận được phần rửa bát thì cô đành phụ lau bàn, quét nhà.
"Dương Phàm, cháu qua đây bà bảo chuyện này."
Bà Từ ngồi trên ghế sô pha gọi.
Dương Phàm vừa đặt chổi xuống định bước tới, Lý Văn Lâm đã xông thẳng vào nhà hệt như một cơn lốc. Trên tay ông vẫn cầm một quả dưa chuột vừa hái ngoài ruộng nhà họ.
"Bác cả! Bác gái! Rau trồng trên ruộng nhà bác ăn được rồi!"
Ông xuất hiện quá đỗi đột ngột, làm bà Từ giật mình sửng sốt:
"Ừ… là ăn được rồi…"
Khóe mắt Lý Văn Lâm lấp lánh nước mắt, ông sung sướng đến mức chân tay múa may:
"Tốt quá rồi! Đất làng ta rốt cuộc cũng trồng trọt được rồi!"
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Nghe thấy tiếng ồn ào, ông Lý vội vàng từ trong bếp đi ra, cất tiếng hỏi Dương Phàm:
"Dương Phàm, bác Văn Lâm của cháu sao vậy? Lên cơn động kinh à?"
Dương Phàm đáp lời:
"Đồ trồng dưới ruộng ăn được rồi, bác Văn Lâm hơi xúc động quá ạ."
Hóa ra là vậy.
Ông Lý dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn Lý Văn Lâm:
"Kém cỏi. Không phải chỉ là đồ dưới đất ăn được thôi sao, nhìn cái bộ dạng kích động của cậu xem, thế mà còn làm trưởng thôn được cơ đấy."
Ông tự động ngó lơ cảnh tượng bản thân từng kích động đến mức nhảy múa vào lúc ban ngày.
"Bác cả à, đây đâu phải chuyện nhỏ!"
Lý Văn Lâm tự trấn tĩnh lại tinh thần rồi nói:
"Hôm nay cháu lên thành phố dự họp, trên cuộc họp các cấp lãnh đạo đều đang bàn về chuyện này đấy."
Nghĩ lại cảnh hôm nay bản thân bị đám đồng nghiệp mỉa mai, nói rằng đồ trồng ở làng mình đến lợn còn chê, ông chỉ hận không thể cầm ngay quả dưa chuột này lao tới nhà bọn họ, ném thẳng vào mặt để xả giận!
Ai dám nói làng bọn họ không gieo trồng được lương thực cơ chứ, chỗ này rõ ràng ăn được mà. Hơn thế nữa lại còn cực kỳ thơm ngon.
Lý Văn Lâm cắn một miếng dưa chuột, nước mắt lại tuôn rơi vì quá đỗi xúc động.
Dương Phàm đứng bên cạnh xoa mũi, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ khó hiểu. Mọi chuyện đều do cậu ruột của cô châm ngòi. Ai bảo vác Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền về mở ngay trong làng người ta, lại chẳng quản nổi đám quỷ trộm vặt, hại bà con suốt bao nhiêu năm ròng rã không thể thưởng thức chính hoa quả rau xanh do tay mình vun trồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
