Nhìn Lý Văn Lâm lúc đi về vui mừng đến mức đi đứng lóng ngóng tay chân, Dương Phàm không khỏi xuýt xoa.
Buổi tối, Dương Phàm nhận được tiền chuyển khoản qua WeChat của Lý Khang Bình. Anh chia ra chuyển ba lần, mỗi lần năm vạn. Ghi chú rõ ràng đó là tiền bùa hộ mệnh, tiền Dương Phàm xem bói cho anh, cùng với tiền bùa an thần cô đưa cho nhà bà Từ.
Dương Phàm chỉ nhận năm vạn tiền bùa hộ mệnh. Mười vạn còn lại cô không nhận mà trả thẳng về, đồng thời nhắn tin báo rằng bùa an thần là cô tặng cho bà Từ, không lấy tiền.
Tờ bùa đó coi như tiền ăn chực mỗi ngày của cô ở nhà bà Từ.
Còn quẻ bói ban đầu cũng là cô tặng anh, không thu phí.
Nhắn tin xong, Dương Phàm cất điện thoại, ném sang một bên cắm sạc.
Lý Khang Bình ở đầu bên kia đọc được tin nhắn, trong lòng không ngừng cảm thán Dương Phàm đúng là người tốt.
Lại có thêm năm vạn vào tài khoản, cộng với hơn năm vạn còn dư trước đó, Dương Phàm hiện có hơn mười vạn.
Hơn mười vạn đủ trả tiền thuê nhà hai năm. Nhưng cô muốn thuê liền một lúc năm năm, tức là cần hai mươi lăm vạn. Xem ra vẫn phải đi bán thêm vài tờ bùa nữa.
Hơn nữa ngày mai nhất định, nhất định phải đi mua chiếc xe ba gác về! Cứ cõng gùi mãi thật sự quá bất tiện.
Dương Phàm dời chỗ tì bà hái ban ngày chưa bán hết mang sang kho bưu cục. Cô định dành phần tì bà còn lại này cho hai con quỷ làm việc cho mình ăn.
Hiện tại cô vẫn chưa biết tiền lương của Trạm chuyển phát Hoàng Tuyền này là gì, đành lấy mấy thứ này làm thù lao trả công chúng làm việc giúp cô vậy.
Mười một giờ đêm, cánh cửa âm phủ lại mở ra đúng giờ. So với cảnh chen chúc tối hôm qua, hôm nay bước ra chỉ có hai con quỷ đến làm việc là Lương Tử Thư và Giản Hướng Địch.
Dương Phàm nhìn khoảng không vắng hoe sau lưng hai con quỷ, vẻ mặt lộ nét ngạc nhiên:
"Những con quỷ khác đâu? Sao hôm nay chỉ có hai người ra thế."
Lương Tử Thư nhún vai dang tay:
"Bọn chúng đều sợ phải làm việc nên không ai dám tới nữa."
Dương Phàm liếc nhìn kho chuyển phát nhanh chất đầy phía sau:
"Không sao, kiểu gì bọn chúng cũng tới thôi."
Nhiều bưu kiện thế kia, chắc chắn sẽ có quỷ tới nhận.
Dương Phàm chỉ vào nửa gùi tì bà bên cạnh nói:
"Chỗ tì bà này cho hai người ăn đấy."
Hai con quỷ đưa mắt nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ:
"Cái này cho chúng tôi ăn sao?!"
Phải biết rằng trước đây khi ra ngoài trộm trái cây hoa màu, vì số lần ra ít, cộng thêm thực lực yếu ớt không giành lại những con quỷ khác, mỗi lần ăn được một hai quả linh quả đã là may mắn lắm rồi.
Bây giờ lại cho chúng ăn nhiều linh quả đến vậy! Chúng không phải đang nằm mơ đấy chứ!
Nhìn linh khí bám trên quả kìa, chỉ nhìn thôi cũng khiến chúng nhịn không được chảy cả nước dãi.
"Ừ, hai người cầm lấy mà ăn."
Dương Phàm nhắm mắt, ngồi khoanh chân đả tọa trên chiếc ghế e-sport.
"Tối nay không có con quỷ nào đến lấy bưu kiện đâu, hai người lên núi nhổ cỏ giúp tôi đi."
Giản Hướng Địch và Lương Tử Thư gật đầu lia lịa:
"Vâng!"
Chỉ cần cho chúng ăn linh quả, bảo bọn chúng làm gì cũng được hết!
Hai người xách gùi tì bà bay vút lên núi, dự định vừa làm việc vừa thưởng thức.
Lương Tử Thư vẻ mặt vui sướng nói với Giản Hướng Địch:
"Nhóc ca, em nói đúng thật, công việc này tốt quá đi mất!"
Không những mỗi ngày đều được rời khỏi âm phủ đi chơi, mà chẳng cần tranh giành với những con quỷ khác vẫn được ăn nhiều linh quả thế này. Đúng là hạnh phúc ngập tràn!
Giản Hướng Địch cũng không ngờ lại có phúc lợi cỡ này. Cậu bé vốn dĩ chỉ nghĩ đến việc ngày ngày được ra ngoài hoạt động gân cốt. Trên khuôn mặt non nớt hiếm hoi lộ ra nét trẻ con đúng với dáng vẻ bề ngoài.
"Em nói không sai mà, công việc này tốt lắm phải không chị."
"Siêu cấp tuyệt vời luôn, Nhóc ca em đỉnh quá!"
Tiếng nói chuyện của hai con quỷ xa dần. Dương Phàm nghe ngóng âm thanh, trong lòng thở dài một hơi. Bọn chúng đúng là chưa từng được ăn món gì ngon. Nhớ lại thời đại của cô khi trước, linh khí dồi dào, khắp núi Tam Thanh đâu đâu cũng mọc đầy linh quả linh thực.
Trước kia cô toàn lấy linh quả làm cơm ăn, đâu như bây giờ, trong không khí ngoại trừ mùi khói bụi xe cộ thì toàn là đủ thứ mùi khó ngửi.
Hai con quỷ đã đi, Dương Phàm ngồi đả tọa một mình trong kho. Chẳng biết từ lúc nào, máy tính không ngừng truyền ra tiếng thông báo tin nhắn tít tít tít.
Dương Phàm dừng nhập định, trực tiếp ngó lơ âm thanh thông báo phát ra từ máy tính.
Cho đến khi chiếc điện thoại bàn cạnh máy tính đột ngột reo vang.
"Đón những ngày tháng tươi đẹp, đỏ rực phơi phới, bắt kịp thời đại rực rỡ vui tươi…"
Bản nhạc chuông remix "Năm tháng vui vẻ" vang vọng khắp nhà kho yên tĩnh, hơn nữa âm lượng ngày một lớn dần.
Bị bệnh à, nửa đêm nửa hôm còn gọi điện cho người ta.
Dương Phàm giật nảy mi tâm hai cái, mở mắt ra. Ánh mắt tràn ngập vẻ khó chịu vì đột ngột bị làm phiền. Cô trượt ghế đến cạnh điện thoại, nhấc ống nghe lên:
"Alo, ai đấy?"
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam trong trẻo êm tai:
"Xin hỏi cô có phải là trạm trưởng Dương Phàm không?"
Dương Phàm là người cuồng giọng nói hay, thanh âm êm tai lập tức khiến sự khó chịu trong lòng cô tiêu tan đi vài phần. Giọng điệu của cô cũng dịu dàng hơn:
"Là tôi, có chuyện gì vậy?"
"Tôi là nhân viên xử lý khiếu nại cõi âm, mã số 0412. Bên tôi vừa tiếp nhận hơn hai mươi lượt khiếu nại cùng đánh giá kém liên quan đến cô. Hiện tại tôi cần xác minh lại tình hình một chút."
Khiếu nại cái quái gì?
Dương Phàm khẽ nhíu mày:
"Khiếu nại gì cơ?"
"Có quỷ khiếu nại tối hôm qua trong lúc làm việc, cô bóc lột sức lao động vô cớ, bắt ép bọn họ làm việc cho cô. Xin hỏi chuyện này có đúng sự thật không?"
Dương Phàm phủ nhận ngay tắp lự:
"Không đúng sự thật."
0412 hỏi:
"Vậy sự thật là gì?"
Dương Phàm đáp lời:
"Sự thật là bọn chúng đã ăn trộm trái cây nhà tôi, tôi bắt bọn chúng dùng sức lao động để gạt nợ!"
0412 im lặng vài giây, giọng nói vẫn điềm tĩnh rành rọt:
"Cô không có quyền sai sử những con quỷ bình thường làm việc. Điều này cô cần phải nắm rõ."
"Thêm nữa, hành vi cưỡng ép đóng lối đi từ âm phủ tới trạm chuyển phát vào tối hôm qua của cô cũng tính là thao tác sai quy định."
"Bọn chúng đâu phải quỷ bình thường. Đều là lũ trộm cắp ăn vụng trái cây nhà tôi, tôi làm vậy hoàn toàn hợp lý."
Dương Phàm nguy hiểm nheo mắt lại, giọng điệu trở nên lạnh lẽo:
"Nếu mấy người cảm thấy không thỏa đáng, tôi có thể sang đó tìm mấy người nói chuyện trực tiếp."
"Nhân tiện bàn luôn chuyện mấy người ép buộc trói buộc tôi với cái trạm chuyển phát quỷ quái này."
"Xét thấy cô mới nhậm chức chưa lâu, có lẽ chưa nắm rõ quy định của trạm chuyển phát. Vậy nên những khiếu nại và đánh giá kém lần này tạm thời sẽ không bị xử phạt."
"Lát nữa tôi sẽ gửi cho cô một bản quy định chi tiết của trạm. Cô đọc kỹ đi, cố gắng sau này đừng phạm phải những sai lầm tương tự."
"Phạm sai lầm thì bị làm sao?"
Dương Phàm vặn hỏi.
0412: "Sẽ ảnh hưởng đến đánh giá KPI của cô, chung quy lại sẽ ảnh hưởng đến tiền lương."
Dương Phàm hỏi tiếp:
"Tiền lương của tôi là gì?"
Cho tới tận lúc này, cô vẫn chưa làm rõ được vấn đề này.
0412 bình tĩnh trả lời cô:
"Công đức."
Dương Phàm có chút kinh ngạc quay đầu nhìn những đám công đức trôi nổi trên bầu trời nhà kho mà bản thân không cách nào hấp thu được.
Hóa ra đó đều là công đức của Dương Tu Văn.
Có phải vì cậu chết quá đột ngột nên chưa kịp tới nhận chỗ tiền lương đó không?
Thấy cô không đáp lại, 0412 lại lên tiếng:
"Lần khiếu nại này đã…"
"Tôi hỏi anh."
Dương Phàm cắt ngang lời anh ta:
"Đồ dương gian đốt xuống âm phủ, thời gian chuyển phát nhanh là bao lâu?"
0412: "Giao trong ngày."
"Được, biết rồi, tạm biệt."
Không đợi đầu dây bên kia kịp có cơ hội lên tiếng, cô đã trực tiếp cúp điện thoại.
0412 ở đầu dây bên kia: … Cái công việc chết dẫm này tôi một ngày cũng không muốn làm nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



