Sáu giờ tối, bà Từ sang nhà Dương Phàm gọi cô ăn cơm như thường lệ. Vừa bước ra sân, bà chợt nhớ ra ông nhà hình như chưa ra phố đón Dương Phàm về.
"Ông nó, hôm nay ông không đón Dương Phàm về đúng không?"
Bà quay đầu chất vấn ông Lý đang hút thuốc trong sân.
Động tác hút thuốc của ông Lý dừng lại, ông vỗ đét vào đùi:
"Ây da! Tôi quên khuấy mất chuyện này rồi!"
Ông đứng dậy vội vàng bước về phía chiếc xe ba gác trong sân, vừa đi vừa lầm bầm:
"Sao con bé không gọi điện cho tôi nhỉ!"
"Điện thoại của ông chiều nay hết pin, vẫn đang cắm sạc ở nhà, ông quên rồi à."
Bà Từ càu nhàu:
"Cái ông này, toàn làm hỏng việc vào những lúc quan trọng."
"Đừng nói nữa, bây giờ tôi đi đón con bé ngay."
Ông Lý nói xong liền chuẩn bị nổ máy xe ba gác. Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát từ xa từ từ lái tới.
Bà Từ và ông Lý nhìn chiếc xe chạy đến đỗ trước cổng nhà Dương Phàm, trông thấy cô bước từ trên xe xuống.
"Ây da! Sao con bé lại ngồi xe cảnh sát về thế kia, đừng nói là xảy ra chuyện gì rồi nhé."
Bà Từ lộ rõ vẻ lo lắng trên mặt, vội vã chạy sang nhà Dương Phàm.
"Bà nó, chạy chậm thôi!"
Ông Lý cũng lập tức đuổi theo.
Nghiêm Bân giúp Dương Phàm nhấc gùi đồ từ trên xe xuống. Gùi tì bà vốn đầy ắp ban đầu giờ chỉ còn lại một nửa. Chỗ tì bà kia đã được đồng nghiệp của Nghiêm Bân mua hết.
Dương Phàm đón lấy cái gùi:
"Cảm ơn cảnh sát Nghiêm đã đưa tôi về, làm phiền anh rồi."
Xuyên qua khe hở trên cổng viện, Nghiêm Bân nhìn thấy dòng chữ "Trạm chuyển phát Lam Điểu" trên vách nhà bên trong. Anh ta thầm nghĩ, ngôi làng này vốn chẳng có mấy người, vậy mà lại có một trạm chuyển phát nhanh.
"Không có gì, đây là việc tôi nên làm."
Ánh mắt Nghiêm Bân nhìn cô có chút kỳ lạ:
"Cô thật sự biết bói toán sao?"
Vương Kiến Đức vừa đến đồn cảnh sát đã khai ra toàn bộ. Ông ta khai báo đầu đuôi ngọn ngành những hành vi độc ác mình từng phạm phải, giống hệt những gì Dương Phàm đã nói. Cộng thêm chuyện trùng hợp kẹt xe trên đường đi, điều này làm anh ta bắt đầu nghi ngờ không rõ cô gái này có thực sự biết bói toán hay không.
"Tất nhiên."
Dương Phàm kiên định đáp:
"Đây là chuyên môn của tôi mà."
"Anh có muốn xem một quẻ không, tôi có thể lấy giá hữu nghị giảm còn 99,9%, một quẻ chỉ thu anh 999 tệ."
Nghiêm Bân: "…"
Ha, cô hào phóng thật đấy.
"Không cần đâu, cảm ơn."
"Dương Phàm!"
Bà Từ và ông Lý chạy tới. Bà Từ kéo Dương Phàm lại kiểm tra một lượt, lo lắng hỏi:
"Cháu không sao chứ, sao lại ngồi xe cảnh sát về vậy?"
Dương Phàm đáp:
"Cháu không sao, cháu chỉ thấy việc nghĩa hăng hái làm trên đường nên anh cảnh sát đưa cháu về thôi."
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi."
Bà Từ nhìn sang Nghiêm Bân nói:
"Làm phiền cậu rồi, đồng chí cảnh sát."
"Bà khách sáo quá."
Nghiêm Bân gật đầu chào ông Lý vừa đuổi tới phía sau rồi lái xe rời đi.
Nhìn xe cảnh sát đi khuất, bà Từ mới nói với Dương Phàm:
"Cháu là con gái, ra đường thấy chuyện gì cũng đừng tự mình xông lên trước, một thân một mình nguy hiểm lắm đấy."
Dương Phàm cười nói:
"Không sao đâu bà Từ, người bình thường không đánh lại cháu đâu."
"Cháu là con gái thì giỏi giang được bao nhiêu."
Bà Từ không đồng tình nhìn cô. Một cô gái dù thế nào cũng không thể đọ sức mạnh với đàn ông được.
"Nói chung sau này cháu phải chú ý một chút, ra đường gặp chuyện gì cũng đừng ngốc nghếch lao lên, biết chưa."
Ông Lý hùa theo:
"Đúng, bà Từ nhà cháu nói đúng đấy."
Người già cũng chỉ có lòng tốt, Dương Phàm không tiếp tục tranh luận chủ đề này với họ nữa. Cô chuyển hướng câu chuyện, hỏi hai ông bà:
"Hai người ăn tối chưa ạ?"
Bà Từ đáp:
"Vẫn chưa, bà đang định sang gọi cháu đi ăn cơm đây."
"Đi đi đi, vậy chúng ta đi ăn thôi, cháu cũng đang đói."
Dương Phàm đặt gùi vào trong sân, đi theo hai ông bà cùng tiến về nhà họ.
Ông Lý hỏi cô:
"Cháu làm việc tốt, mấy người cảnh sát đó không mời cháu bữa cơm nào sao?"
Bà Từ quay đầu nhìn cô.
Dương Phàm thành thật trả lời:
"Ăn rồi ạ, nhưng lúc này cháu lại thấy hơi đói."
Anh cảnh sát kia đã đưa cô đến một cửa hàng thức ăn nhanh dùng bữa, ngặt nỗi mùi vị quán đó khá bình thường nên cô không thích lắm.
Bà Từ:
"Đói thì ăn thêm, hôm nay bà làm thịt kho tàu cho cháu đấy."
Nghe thấy ba chữ thịt kho tàu, mắt Dương Phàm sáng lên vài phần. Có thịt kho tàu! Món này cô rất thích ăn!
Cô kích động kéo hai ông bà rảo bước nhanh hơn. Bà Từ và ông Lý đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt tràn đầy ý cười, bước chân cũng tăng tốc theo. Phải mau chóng về ăn cơm thôi, đứa nhỏ đói bụng rồi.
…
Ngô Chính Hạo mang mớ rau bán cả ngày không hết theo đường cũ đi về nhà. Thấy chú ấy không bán được mớ rau nào, hai vị người lớn trong nhà chẳng hề cảm thấy lạ lùng.
"Bố mua chút tì bà về, lát nữa sẽ nấu mứt cho con."
Nghe đến tì bà, khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngô Viện Viện xịu xuống ngay tức khắc:
"Con không thích ăn tì bà, bà nội cũng mua tì bà về rồi."
Vừa chua vừa đắng, tì bà chẳng ngon chút nào. Phần lớn là do cô bé đang ốm, đâm ra ăn gì cũng thấy không ngon miệng.
"Tì bà bố mua ngon lắm đấy, con nếm thử xem."
Ngô Chính Hạo lấy tì bà trong túi ra, bóc vỏ một quả đưa cho con gái.
Ngay khoảnh khắc lớp vỏ được lột ra, hương vị thơm ngọt của tì bà lan tỏa trong không khí. Ngô Viện Viện nhìn quả tì bà, vẻ mặt có chút xoắn xuýt. Vừa nãy cô bé đã ăn tì bà bà nội cho, chẳng ngon lành gì cả, thế nhưng quả này ngửi thấy thơm quá đi mất.
Do dự chừng vài giây, cô bé vẫn không chống cự nổi sức cám dỗ, cắn một miếng quả tì bà trên tay Ngô Chính Hạo.
Hương vị thơm ngọt nháy mắt xua tan cảm giác đắng chát trong miệng. Đôi mắt vốn dĩ thiếu tinh thần của Ngô Viện Viện sáng bừng lên, cô bé gật đầu lia lịa:
"Bố ơi, quả này ngon lắm, con muốn ăn nữa!"
"Được, bố bóc cho con thêm một quả. Nhưng giờ con đang bệnh nên chỉ được ăn hai quả thôi, chỗ còn lại bố làm mứt cho nhé."
"Vâng ạ."
"Chính Hạo, con mua tì bà ở đâu vậy? Trông có vẻ ngon đấy."
Ông Ngô bước tới, nhìn những quả tì bà vàng ươm trong túi, tiện tay lấy một quả nếm thử.
Giây tiếp theo, khuôn mặt ông Ngô lộ rõ vẻ kinh ngạc:
"Quả tì bà này ngon quá, con mua ở đâu thế, sao không mua nhiều thêm một chút?"
Chất lượng tì bà tốt thế này, lá tì bà chắc chắn cũng không kém. Với tư cách là một y sư Đông y hành nghề năm mươi năm, độ nhạy bén của ông với dược liệu cao hơn Ngô Chính Hạo rất nhiều. Chỉ cần cắn một miếng là ông cảm nhận ngay được giống tì bà này rất tốt.
"Tì bà gì cơ, để mẹ nếm thử."
Bà Ngô cũng nhón lấy một quả ăn thử. Vừa vào miệng, bà lập tức bật thốt kinh ngạc:
"Oa, quả này ngon thật đấy, ngon hơn loại mẹ mua nhiều."
Loại bà mua ăn cũng tạm ổn, song nếu đem so với quả này thì đúng là một trời một vực.
Ngô Chính Hạo đáp:
"Loại tì bà này giá sáu mươi sáu tệ một cân, mua trên một cân thì sáu mươi tệ. Con mua năm cân từ một cô bé ở làng Thượng Nguyên mang ra bán."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

