"Thi thể đã được chôn cất từ lâu rồi."
Dương Phàm chỉ vào Vương Kiến Đức.
"Đều là những người bị ông ta giết trước đây."
Cô kể lại những việc ác Vương Kiến Đức đã làm thêm một lần nữa. Sắc mặt Nghiêm Bân cùng nhóm đồng nghiệp càng lúc càng nghiêm trọng và tức giận. Đồng nghiệp ghi chép bên cạnh cuối cùng nhịn không được mắng một tiếng:
"Đồ súc sinh!"
Nghiêm Bân hỏi Dương Phàm:
"Vậy bây giờ ông ta đang trong tình trạng gì?"
Dương Phàm đáp:
"Làm quá nhiều việc trái lương tâm, bị dọa cho ngất xỉu rồi."
"Bị cái gì dọa ngất?"
"Ma."
Nghiêm Bân: "…"
Câu trả lời thiếu đứng đắn này làm anh ta cạn lời nhìn Dương Phàm, hỏi:
"Cô là ai? Sao lại biết những chuyện này?"
Dương Phàm vẻ mặt nghiêm túc trả lời:
"Tôi tên Dương Phàm, những chuyện này đều do tôi tính ra."
Nghiêm Bân và các đồng nghiệp: "…"
Cô em gái nhỏ, cô đang đùa chúng tôi đấy à.
Nháy mắt, họ có cảm giác chuyến xuất cảnh này bị người ta trêu đùa. Biết rõ người thời nay không mấy ai tin vào mấy thứ này, đặc biệt là những người làm công chức như cảnh sát lại càng không tin, Dương Phàm rất bình tĩnh nói với họ:
"Tôi không nói đùa với các anh."
"Các anh cứ gọi ông ta tỉnh lại, đưa về thẩm vấn là biết."
Nghiêm Bân nhìn sâu Dương Phàm một cái. Anh ta cố gắng tìm ra chút dấu vết chơi khăm trên mặt cô, nhưng cô rất thản nhiên, thậm chí còn dặn dò Nghiêm Bân một câu:
"Lát nữa lúc về, các anh đừng đi đường Kinh Hoa, chỗ đó kẹt xe đấy."
Nghiêm Bân: "…"
Còn bói toán lên cả đầu anh ta nữa chứ.
Nghiêm Bân không thèm để ý đến cô. Anh ta nhìn quanh một vòng, muốn tìm người khác hỏi rõ rốt cuộc chuyện là như thế nào. Vừa quay đầu lại thì thấy Ngô Chính Hạo đang cầm điện thoại quay phim.
"Bác sĩ Ngô?"
Nhìn thấy Ngô Chính Hạo, anh ta có phần ngạc nhiên, bước tới trước mặt chú ấy.
"Bác sĩ Ngô, sao chú lại ở đây?"
Ngô Chính Hạo chỉ vào mớ rau chưa bán được bao nhiêu trước mặt:
"Tôi đi bán rau."
"Vừa rồi ở đây xảy ra chuyện gì, chú có biết không?"
Nghiêm Bân lên tiếng hỏi. Ngô Chính Hạo gật đầu, nói tóm tắt lại từ lúc Dương Phàm đến đây cho đến khi đám người Nghiêm Bân xuất hiện.
Nghiêm Bân càng nghe cau mày càng chặt. Chuyện này nghe thế nào cũng không giống một vụ án giết người, rõ ràng chỉ là xô xát giữa những người bán hàng rong.
Ngô Chính Hạo liếc nhìn về phía Dương Phàm, chột dạ nói:
"Tôi còn tưởng cô bé là kẻ lừa đảo. Vừa nãy có cô gái muốn tìm cô bé ấy bói toán, còn bị tôi cản lại."
Bây giờ xem ra có vẻ không giống như chú ấy nghĩ.
"Cô gái nào?"
Nghiêm Bân hỏi.
"Chính là cô gái kia…"
Ngô Chính Hạo quay đầu chỉ về hướng Tiêu Lâm vừa đứng.
"Ủa? Cô gái đó đi đâu mất rồi?"
Nghiêm Bân nhìn theo hướng ngón tay chú ấy. Nơi đó ngoài hai người đàn ông trung niên ra thì chẳng có cô gái nào cả.
"Cứ đưa người về trước đã."
Nghiêm Bân bảo đồng nghiệp đưa Vương Kiến Đức lên xe, đem về hỏi rõ tình hình. Về phần Dương Phàm cũng phải đi cùng bọn họ.
"Tôi cũng phải đi cùng sao? Đợi đã, để tôi lấy đồ của mình."
Dương Phàm đi tới thu dọn chiếc ghế xếp nhỏ và gùi lưng của mình. Mang theo một gùi đầy tì bà đến, mới chỉ bán được năm cân.
Cô bất đắc dĩ thở dài. Lần đầu tiên làm buôn bán đã không thuận lợi thế này, phải mau chóng mua chiếc xe thôi, nếu không cứ vác gùi chạy tới chạy lui quá bất tiện.
Sau khi ba chiếc xe cảnh sát rời đi, những người xung quanh nãy giờ im lặng mới bắt đầu bàn tán. Tiêu Lâm vừa nãy lén trốn đi, giờ ló đầu ra nghe ngóng từ người bên cạnh:
Cô ấy hỏi.
Người đàn ông trung niên đó chỉ về con đường phía trước nói:
"Cháu cứ ra đầu trấn, tùy tiện tìm một chiếc xe ba gác là người ta chở đến làng Thượng Nguyên, tiền xe tám tệ."
Tiêu Lâm: "Dạ, cháu cảm ơn chú."
Cô ấy nhìn theo hướng xe cảnh sát rời đi. Trong lòng thầm quyết định, đợi tìm người hỏi thăm chuyện của gã đàn ông kia, nếu thật sự đúng như lời kể thì cô ấy sẽ đi tìm cô gái đó nhờ xem bói.
…
Dương Phàm được sắp xếp ngồi chung một chiếc xe cảnh sát với Nghiêm Bân. Xe của bọn họ chạy lên đầu. Cả đoạn đường đi lên cao tốc vào nội thành rất suôn sẻ. Ngay lúc chỉ còn một đèn đỏ nữa là rẽ vào đường Kinh Hoa, Dương Phàm lại lên tiếng nhắc nhở:
"Các anh đừng đi đường Kinh Hoa, đổi đường khác đi, phía trước đang kẹt xe."
Rất trùng hợp, giọng chỉ đường từ điện thoại phía trước truyền ra:
"Sắp tiến vào đường Kinh Hoa, đường đi thông thoáng."
Cảnh sát lái xe tên là Phùng Khải Nhạc, anh ta bật cười phụt một tiếng, cợt nhả bảo:
"Thấy đau mặt không?"
Thế nào gọi là vả mặt tốc độ ánh sáng? Đây chính là vả mặt tốc độ ánh sáng.
Nơi đáy mắt Nghiêm Bân ngồi ghế phụ lái xẹt qua một tia buồn cười. Trần Công ngồi bên cạnh Dương Phàm dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên bảo:
"Cô bé à, không được dính vào mê tín phong kiến đâu. Còn trẻ tuổi thì lo tìm một công việc tử tế mà làm."
Dương Phàm thở dài một hơi, không thèm lên tiếng.
Không nghe lời đại sư, chịu thiệt thòi ở ngay trước mắt.
Chiếc xe chạy theo luồng giao thông trơn tru tiến vào đường Kinh Hoa. Đang chạy giữa chừng, đột nhiên một cây phong bên đường đổ rạp xuống. Nó chắn ngang thẳng tắp, sinh sôi chia đôi con đường, cản lại các phương tiện đi lại từ hai phía.
May mắn là chiếc xe đi đầu phản ứng nhanh, phanh gấp dừng lại mới tránh được thảm kịch bị thân cây lớn đè bẹp. Chiếc xe phía sau phanh không kịp, đâm sầm tới.
"Rầm rầm rầm!"
Chỉ trong nháy mắt, một vụ đâm xe liên hoàn do tai nạn tự nhiên gây ra đã xuất hiện.
"Đệt!"
Sự cố xảy ra quá đột ngột, Phùng Khải Nhạc dù có phản ứng kịp thời cỡ nào thì cũng sơ ý đụng trúng chiếc xe phía trước. Hai chiếc xe theo sát phía sau cũng tông thẳng vào đuôi xe bọn họ.
Đường Kinh Hoa vốn là tuyến đường chính. Các loại xe cộ theo sau cực kì nhiều, mới chốc lát con đường này đã kẹt cứng ngắc.
Trên xe, ba người Nghiêm Bân, Phùng Khải Nhạc và Trần Công ngây ra nhìn cái cây lớn nằm chắn ngang giữa đường ngay đằng trước.
Giọng nói âm u của Dương Phàm vang lên trong xe:
"Đau mặt không?"
Ba người Nghiêm Bân: "…"
Đúng là có hơi đau thật.
Trần Công vẻ mặt đầy khiếp sợ nhìn Dương Phàm:
"Cô thật sự biết bói toán sao!"
Dương Phàm ném cho anh ta một ánh mắt đầy ẩn ý. Phùng Khải Nhạc vẫn có chút không tin:
"Trùng hợp thôi."
"Tạm thời đừng nói mấy chuyện này, mau xuống xem có ai bị thương không đã."
Nghiêm Bân quay đầu nhìn Dương Phàm một cái, sau đó vội vàng xuống xe để kiểm tra tình hình bên ngoài. Phùng Khải Nhạc và Trần Công cũng theo sát ra ngoài.
Trên xe chỉ còn lại một mình Dương Phàm. Cô suy nghĩ một chút rồi cũng mở cửa bước xuống. Nếu đợi lực lượng chức năng đến giải quyết thì chẳng biết phải mất bao lâu nữa. Cô đi thẳng qua đám đông để tìm Nghiêm Bân.
Phía trước, nhóm người Nghiêm Bân và Phùng Khải Nhạc đang kiểm tra tình hình. Dù sự việc xảy ra bất ngờ nhưng do các tài xế đi đầu phản ứng nhanh, nên trong vụ tai nạn này không có ai bị thương. Nghiêm Bân huy động người dân xung quanh cùng nhau khiêng cái cây lên. Bọn họ phải mất rất nhiều công sức mới dời được thân cây ra khỏi con đường.
Trì hoãn trên đường gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng họ mới thuận lợi trở về đồn cảnh sát.
Bọn họ vừa mới bước chân vào đồn cảnh sát, Vương Kiến Đức nãy giờ bị dọa ngất cũng tỉnh lại. Lúc nhìn thấy bản thân đang ở sở cảnh sát, ông ta liền ngã ngồi xuống đất, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi.
Xong đời rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


