Vương Kiến Đức bị dọa sợ ngã nhào xuống đất. Ông ta vớ lấy chiếc ghế đẩu nhỏ tiện tay vừa vung vẩy đánh loạn xạ vừa lùi về sau.
"Tránh ra! Tôi không cố ý hại chết các người, tôi chỉ muốn đùa một chút thôi. Tôi thật sự không muốn hại chết các người, các người tránh ra, tránh ra…"
Trong mắt những người khác, trước mặt Vương Kiến Đức chẳng có gì cả. Ông ta cầm ghế đánh vào không khí, nhưng họ lại cảm thấy xung quanh hình như có từng cơn gió lạnh lẽo.
Lẽ nào có ma thật!
Mọi người xung quanh sợ hãi tránh xa Vương Kiến Đức.
Những con ma trước mặt đột nhiên há cái miệng rộng ngoác lao về phía Vương Kiến Đức. Ông ta phát ra tiếng hét thê thảm "Á!" rồi ngất xỉu.
Dưới thân chảy ra chất lỏng màu vàng nâu khả nghi.
Ồ, thế mà lại bị dọa đến mức tè ra quần. Mọi người xung quanh đều lộ vẻ ghét bỏ, lại lùi về sau mấy bước.
Ngô Chính Hạo kinh hãi đến mức hoảng hốt, quay đầu nhìn Dương Phàm.
"Cháu… sao cháu biết được những chuyện này của ông ta?"
Dương Phàm bình thản đáp lại một tiếng "Ồ".
"Nghề chính của cháu là xem bói."
"Hả?"
Ngô Chính Hạo càng thêm ngơ ngác.
"Loại rác rưởi này phải để cảnh sát bắt đi."
Dương Phàm lấy điện thoại ra định báo cảnh sát, đúng lúc có người gọi đến.
Cô nghe máy.
"Alo… là chị à… con gái chị không sao là tốt rồi… Không có vấn đề gì lớn, đợi mọi người về tôi vẽ cho con bé một đạo bùa an thần là được…"
Ngô Chính Hạo loáng thoáng nghe thấy người ở đầu dây bên kia gọi cô là đại sư, vẻ mặt biến đổi càng thêm kỳ quặc.
Lại bán được một tờ bùa an thần. Dương Phàm cúp máy, vui vẻ huýt sáo một tiếng. Nét mặt ngập tràn niềm vui, tiếp đó cô ung dung gọi 110.
"Alo, cảnh sát ạ, tôi muốn báo án, ở đây có tội phạm giết người…"
Những người xung quanh nghe tiếng Dương Phàm gọi điện báo cảnh sát, lại quay sang nhìn Vương Kiến Đức đang ngất xỉu trên mặt đất, vẻ mặt thổn thức.
Muốn bắt nạt cô bé nhà người ta, giờ thì hay rồi, đá phải tấm sắt rồi.
Một số người nhìn thấy Vương Kiến Đức như vậy, đặc biệt là các ông chủ cửa tiệm xung quanh, trong lòng không biết vui mừng đến mức nào. Kẻ này thường xuyên đến đây bày sạp bán rau, chuyên giở thói lưu manh đặt điều tung tin đồn nhảm, bọn họ đã ngứa mắt ông ta từ lâu.
Khi Dương Phàm bưng bát phở về tiệm trả lại cho ông chủ rồi định thanh toán, ông chủ lại rất hào phóng miễn phí luôn năm tệ tiền phở cho cô.
"Cảm ơn ông chủ!"
Dương Phàm bước ra khỏi quán phở. Một cô gái mặc đồ thể thao màu xanh nhạt đi tới đón đầu, trong ánh mắt kích động xen lẫn vài phần mong đợi.
"Xin hỏi một chút, cô thực sự biết bói sao?"
Dương Phàm nhìn cô ấy gật đầu.
"Ừm, cô muốn xem bói à, một ngàn tệ một quẻ."
"Muốn xem, muốn xem."
Tiêu Lâm gật đầu liên tục.
"Từ từ, từ từ."
Ngô Chính Hạo bước tới cắt ngang lời bọn họ.
"Cô bé, ban nãy cháu nói đùa với chú đúng không?"
Mấy trò bói toán này nghe đã thấy tà môn rồi.
"Cháu không nói đùa với chú, cháu thật sự biết xem bói."
Dương Phàm trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.
"Chú à, chú có muốn xem một quẻ không?"
"Không, không cần."
Ngô Chính Hạo quay sang âm thầm nhắc nhở Tiêu Lâm.
"Cô bé, lát nữa cảnh sát tới ngay, hay là cháu đợi cảnh sát tới rồi hẵng nói."
Một ngàn tệ một quẻ, ai dám bảo đảm cô gái này và gã đàn ông ngất xỉu ban nãy không cùng một giuộc chứ.
Ngô Chính Hạo hiếm khi sinh sống ở bên này, người xung quanh chú ấy đều không quen biết. Lỡ như đây là một cái bẫy do nhiều người liên kết dựng lên thì sao.
Chắc là để nâng tầm khả năng bói toán thần kỳ của cô gái này, tiếp đó thu hút những người không biết chuyện tới xem bói. Một quẻ một ngàn tệ, sau đó lại nói cái gì mà họa đổ máu, phải mua bùa chú các kiểu để tiếp tục lừa tiền.
Ngô Chính Hạo vốn tính đa nghi. Chú ấy càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy. Thủ đoạn của bọn lừa đảo bây giờ tầng tầng lớp lớp, bên ngoài thiếu gì kẻ mượn danh xem bói để lừa tiền.
Không chừng cô gái này và gã đàn ông kia, còn cả những người xung quanh đây đều cùng một băng nhóm. Đám tỳ bà mẫu mã đẹp nhường kia khéo cũng có vấn đề. Hơn nữa đất ở làng Thượng Nguyên sao có thể trồng ra loại tỳ bà ngon như thế được.
Với lại, những kẻ lừa đảo khác xem bói thì ít ra cũng ra vẻ bày thế trận, cầm công cụ tính toán. Cô bé này chẳng mang theo thứ gì, há miệng là phun ra một tràng trôi chảy như thể đã học thuộc lòng từ trước.
Ngô Chính Hạo càng nghĩ càng cảm thấy mình bị lừa. Có khi việc gọi cảnh sát gì đó cũng là giả nốt. Chú ấy vội vàng nháy mắt với Tiêu Lâm, ý bảo cô ấy đừng xem bói.
Tiêu Lâm ngây ra một lát. Cô ấy nhớ tới trải nghiệm từng bị lừa trước đây nên thoáng do dự.
"Vậy tôi đợi mọi người giải quyết xong công việc rồi xem bói sau."
Dẫu một ngàn tệ một quẻ đối với cô ấy không tính là quá đắt, nhưng trước kia từng bị lừa quá nhiều lần nên cô ấy cũng hơi chùn bước.
"Được, tùy cô."
Dương Phàm làm bộ định về chỗ của mình ngồi xuống. Lúc cất bước, cô vẫn không nhịn được nhắc nhở Ngô Chính Hạo.
"Chú à, lần sau chú muốn lén lút nhắc nhở người khác thì tốt nhất nên tránh né ánh mắt người ngoài một chút. Cháu thấy tròng mắt của chú sắp rớt ra ngoài luôn rồi."
Tiêu Lâm nhìn dáng vẻ này của chú ấy, vô cớ muốn cười.
Cô ấy dạt sang một bên đứng từ đằng xa đợi cảnh sát đến. Nếu gã đàn ông kia thật sự bị cảnh sát bắt đi, và sự thật đúng như những gì cô gái này nói, vậy thì cô ấy đã tìm đúng người rồi.
Tiêu Lâm đè nén sự kích động trong lòng, yên lặng chờ đợi.
Ngô Chính Hạo vốn đã đinh ninh trong lòng rằng Dương Phàm là kẻ lừa đảo. Chú ấy không rời đi ngay mà tiếp tục ở lại bày sạp. Chú ấy muốn xem thử đám lừa gạt này sắp tới định tung chiêu trò gì.
Nghĩ vậy, chú ấy lôi điện thoại ra, bật chế độ quay video rồi lén lút chĩa về phía Dương Phàm. Chú ấy muốn lén ghi hình lại tất cả mọi chuyện, đến lúc đó sẽ lên mạng bóc phốt đám lừa đảo này.
Mọi động tác nhỏ của chú ấy đều được Dương Phàm thu vào tầm mắt. Cô tinh nghịch giơ ngón tay chữ V về phía ống kính điện thoại.
Ngô Chính Hạo: …
Không biết có phải do bình thường đắc tội quá nhiều người hay không, Vương Kiến Đức nằm ngay đơ trên mặt đất mà chẳng một ai ngó ngàng tới ông ta.
Chẳng bao lâu sau cảnh sát đã đến, hơn nữa còn điều động tới tận ba chiếc xe cảnh sát.
Đội hình hoành tráng như vậy làm những người xung quanh đều hoảng hồn.
Sao lại đông người thế này.
"Ai là người báo cảnh sát?"
Người dẫn đầu là một người đàn ông thoạt nhìn cỡ khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt chữ điền với ngũ quan đoan chính, toát lên vẻ tràn đầy chính khí.
Nhìn thấy anh ta, Ngô Chính Hạo hơi ngẩn ra. Kẻ lừa đảo này thế mà dám gọi cảnh sát thật tới sao!
Tiêu Lâm cũng có chút khiếp sợ, vội vã nấp vào cây cột bên cạnh.
"Là tôi."
Dương Phàm đứng lên từ chiếc ghế đẩu nhỏ, giơ tay.
"Tôi báo cảnh sát."
Nghiêm Bân đảo mắt nhìn một vòng xung quanh, mày cau chặt lại.
"Cô nói có tội phạm giết người, người đang ở đâu?"
Hiện trường này chẳng có chút gì giống hiện trường vụ án mạng.
Dương Phàm bước tới trước mặt Vương Kiến Đức đang ngất lịm trên mặt đất, bịt mũi chỉ vào ông ta.
"Chính là ông ta, ông ta chính là tên tội phạm giết người đó!"
Mùi nước tiểu khai mù quá đỗi khó ngửi.
Nghiêm Bân ra hiệu với đồng nghiệp bên cạnh. Người đồng nghiệp lập tức tiến lên chụp ảnh Vương Kiến Đức rồi truyền về cục.
Để kiểm tra xem có phải là tội phạm đang lẩn trốn hay không.
Tiếp đó anh ta hỏi Dương Phàm.
"Ông ta đã giết ai, thi thể đang ở đâu?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)