Giá tuy đã đổi thành sáu mươi sáu tệ một cân, nhưng với các bác gái bác trai bán rau ở đây thì vẫn quá đắt. Họ không nỡ bỏ ra nhiều tiền như vậy để ăn tỳ bà, trái lại ông chú bên cạnh Dương Phàm lại hào phóng mua hẳn năm cân.
"Tỳ bà của cháu đúng là không tệ, chú mua một ít về làm cao tỳ bà cho tụi nhỏ ăn."
Ông chú tên là Ngô Chính Hạo, xuất thân từ gia đình có truyền thống Đông y. Chú ấy đến đây bán rau chỉ vì người già trong nhà trồng quá nhiều ăn không hết, bảo chú mang ra sạp bán. Bán cả buổi sáng mới được một cân dưa chuột.
Chú ấy biết nhìn hàng, nhận ra tỳ bà của Dương Phàm thật sự là đồ tốt.
Năm cân giá ba trăm tệ.
Dương Phàm nhanh nhẹn cân năm cân tỳ bà cho chú ấy.
"Nếu tụi nhỏ bị cảm cúm, chú có thể cho ăn trực tiếp tỳ bà này, hiệu quả còn tốt hơn nấu thành cao."
"Cao tỳ bà chủ yếu được làm từ lá tỳ bà."
Ngô Chính Hạo với tư cách là bác sĩ bắt đầu phổ cập kiến thức. Rất hiếm cao tỳ bà làm từ quả, nhưng có thể nấu thành mứt cho trẻ em ăn. Dù không có nhiều tác dụng giảm ho, nhưng ăn vào cũng rất tốt cho cơ thể.
"Ha ha… Tỳ bà nhà cháu có thể làm thành cao, ăn trực tiếp hiệu quả cũng rất tốt, tùy chú thích thôi."
Dương Phàm không tiếp tục tranh luận chuyện này với chú ấy nữa.
Tuy nhiên nhắc tới chuyện cảm cúm, những người khác cũng có cùng cảm nhận.
"Dạo này nhiều virus cúm quá, tụi nhỏ hơi lơ là một chút là cảm sốt ngay, đứa nhỏ nhà tôi cũng ốm mấy hôm mới khỏi."
"Đúng thế, con trai tôi làm việc trên phố mấy hôm nay gọi điện về cũng bảo bị nhiễm cúm rồi."
"Cái thời buổi này, hết virus này đến virus nọ, đúng là nhiều thật."
Mọi người trong nhà đều có trẻ con, chủ đề vừa mở ra là ai nấy bắt đầu tán gẫu. Đặc biệt sau khi biết Ngô Chính Hạo là bác sĩ Đông y, mọi người thi nhau thỉnh giáo xem trẻ nhỏ bị cảm cúm thì phải làm sao.
Ngô Chính Hạo trả lời từng câu hỏi một. Dương Phàm ở bên cạnh không xen vào được, đành ngồi nghe họ trò chuyện.
Bây giờ sắp đến trưa, hôm nay không phải ngày họp chợ nên trên phố chẳng có mấy người.
Phía sau vừa hay có một quán phở. Cô mua một bát phở trộn, vừa ăn vừa nghe họ nói chuyện. Dù hơi nhàm chán một chút nhưng cuộc sống đời thường này lại mang đến cảm giác thoải mái khó tả.
Cô rất thích cuộc sống như vậy.
Mặt khác, nhóm của Tiêu Lâm do Vu Lộ bất ngờ nhiễm cúm nên đành tạm thời dừng chân ở thị trấn Sa Bình. Cô ấy đi ra ngoài một mình định mua chút đồ, đi dạo một vòng rồi rẽ vào con phố có khu chợ.
Từ xa cô ấy đã nhìn thấy tỳ bà trong gùi của Dương Phàm. Những quả tỳ bà vàng ươm vô cùng nổi bật giữa các sạp rau xanh mướt xung quanh.
Đúng lúc đang là mùa ăn tỳ bà, cô ấy dứt khoát định mua một ít ăn thử, rồi bước thẳng đến chỗ sạp hàng của Dương Phàm.
Phía trước, Ngô Chính Hạo đang nói chuyện thì nhắc tới Dương Phàm.
"Tỳ bà cô bé này bán mẫu mã không tồi, mọi người có thể mua một ít về nấu mứt cho tụi nhỏ ăn."
Câu nói tưởng chừng rất bình thường lại khiến người có ý đồ nghĩ nhiều. Một ông chú bán rau ngồi ngoài cùng vốn nãy giờ không lên tiếng bắt đầu mỉa mai.
"Làm rùm beng cả buổi, hóa ra ông là chim mồi à, hèn gì lại nhiệt tình như thế."
"Tỳ bà bán sáu mươi sáu tệ một cân, tôi thấy các người là một bọn đến đây để lừa tiền!"
Ánh mắt những người xung quanh nhìn Ngô Chính Hạo và Dương Phàm lập tức thay đổi, hóa ra là kẻ lừa đảo.
Có lòng tốt giúp giới thiệu lại bị hiểu nhầm là chim mồi, Ngô Chính Hạo tức giận phản bác.
"Ông nói bậy bạ gì thế! Ai là chim mồi hả!"
"Ông không phải chim mồi thì là gì, chẳng phải ông đang bảo chúng tôi đi mua tỳ bà của cô bé kia sao."
Ông chú bán rau đó tên là Vương Kiến Đức, ông ta nhe hàm răng vàng khè ra rồi bắt đầu tiện miệng bịa chuyện.
"Hai người có quan hệ gì, rau của ông còn chưa bán được bao nhiêu đã bỏ ra ba trăm tệ mua tỳ bà. Vừa nãy sao không thấy ông mở miệng, cô em này vừa tới là ông đã bắt đầu lên tiếng, lại còn giúp cô ta giới thiệu cho chúng tôi."
Ồ, hóa ra hai người này có quan hệ kiểu đó.
Vẻ mặt những người xung quanh nhìn Dương Phàm và Ngô Chính Hạo càng thêm dị nghị, trong ánh mắt mang theo sự ghét bỏ và khinh thường.
Dì bán rau bên trái Dương Phàm trực tiếp kéo mớ rau ra xa hơn một chút, chỉ sợ dính phải thứ gì đó không sạch sẽ.
Bị vu khống chuyện nam nữ như vậy, sắc mặt Ngô Chính Hạo tức đến mức lúc xanh lúc đỏ, vội vàng lên tiếng.
"Ông ăn nói hàm hồ, tôi và cô bé này căn bản không có quan hệ gì hết."
Vương Kiến Đức bật ra tiếng cười mờ ám.
"Ai biết giữa hai người có quan hệ gì."
Ngô Chính Hạo tức giận.
"Ông!"
"Ông chú này, ông tên là Vương Kiến Đức, nhà ở thôn Hạ Bá đúng không."
Dương Phàm húp xong ngụm phở cuối cùng, nhìn Vương Kiến Đức chậm rãi nói.
Vương Kiến Đức thoáng ngẩn ra một chớp mắt, sau đó tuôn ra những lời càng trơ trẽn hơn.
"Sao hả cô em, cô đặc biệt nhờ người nghe ngóng chuyện của tôi ư. Đáng tiếc quá, ông chú đây đã kết hôn rồi."
Mọi người xung quanh cười rộ lên.
Quá trơ trẽn rồi!
Tiêu Lâm nhìn Vương Kiến Đức mặt mũi nhăn nheo vô cùng xấu xí nhưng lại mang sự tự tin mù quáng, cảm thấy vô cùng buồn nôn. Cô ấy nhìn không lọt mắt, định mở miệng nói đỡ cho Dương Phàm.
Cả hiện trường im lặng, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Dương Phàm. Người trong cuộc là Vương Kiến Đức trong lòng hoảng hốt, làm sao cô ta biết được những chuyện này!
Vẫn chưa xong, Dương Phàm tiếp tục nói.
"Mười tám tuổi ông cưỡng bức một quả phụ trong thôn có chồng vừa qua đời chưa lâu, lại còn vừa ăn cướp vừa la làng vu oan cho người ta quyến rũ ông. Ông loan truyền đủ loại tin đồn trong thôn, hại nhà người ta chịu không nổi nhục nhã phải chuyển đi trong đêm."
"Hai mươi tuổi lúc làm việc ông…"
Dương Phàm kể ra từng chuyện ác mà ông ta đã làm trong suốt hơn năm mươi năm qua.
Ánh mắt những người xung quanh nhìn Vương Kiến Đức từ chấn động chuyển sang hoảng sợ, còn Tiêu Lâm thì nhìn Dương Phàm đầy vẻ kinh ngạc.
"Cách đây không lâu ông còn tung tin đồn bà chủ cửa hàng quần áo trẻ em Tinh Tinh trên trấn có tư tình với chàng trai giao hàng của quán gà rán đối diện, hại cậu ta mất việc."
"Thậm chí cậu ta còn bị ông chủ cửa hàng Tinh Tinh đánh nhập viện, hai vợ chồng chủ tiệm quần áo cũng vì chuyện này mà đang đòi ly hôn."
Cả khu chợ ồn ào hẳn lên.
Những chuyện xa xôi khác họ không biết, nhưng tin đồn tình ái của bà chủ tiệm quần áo trẻ em Tinh Tinh và cậu trai giao gà rán đối diện đã truyền đi xôn xao mấy ngày nay.
Nhóm người bọn họ tất nhiên cũng có nghe qua.
Chẳng ngờ chuyện này do Vương Kiến Đức bịa đặt, đúng là quá thất đức.
Dương Phàm nhìn Vương Kiến Đức, đôi mắt nhìn thấu mọi thứ chằm chằm hướng về phía ông ta.
"Vương Kiến Đức, gánh trên lưng nhiều mạng người như vậy, chia rẽ nhiều gia đình như thế, buổi tối ông có ngủ yên không."
Cổ tay cô xoay chuyển, lá bùa đã vẽ sẵn trong tay liền bay thẳng về phía Vương Kiến Đức.
Cảnh tượng trước mắt Vương Kiến Đức thay đổi trong chớp mắt. Bốn phía sương đen dày đặc, từ trong màn sương đen bước ra một cậu bé khoảng bốn tuổi toàn thân ướt sũng, tiếp đó là một người phụ nữ mặc chiếc váy dài in họa tiết hoa nhí và tết tóc đuôi sam. Theo sau còn có vài người nữa.
Đây đều là những người bị ông ta gián tiếp hoặc trực tiếp hại chết.
Tất cả đều không có cảm xúc, đôi đồng tử đen ngòm trừng trừng nhìn ông ta, chậm rãi bước về phía Vương Kiến Đức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)