Thanh Dữu ngơ ngác nhìn cái đùi thịt nướng to đùng trước mặt, rồi chậm rãi quay sang Phong Dã. Cô luống cuống đến mức chẳng biết phải làm sao, một lúc sau mới vội vàng xua tay.
“Anh… anh Dã, tôi ăn không hết nhiều thế này đâu.”
Cái đùi thịt trước mắt to chẳng khác gì một chiếc giò heo cỡ lớn. Dù có ôm gặm thì cô cũng chỉ ăn được vài miếng là no.
Nếu là mùa đông thì còn có thể để dành ăn dần.
Nhưng với thời tiết nóng bức như bây giờ, chỉ đến sáng mai là thịt sẽ có mùi.
Đâu thể bắt người khác ăn phần còn thừa của mình được.
Vân Đóa nhìn hai người với vẻ đầy ngạc nhiên và khó hiểu.
Ánh mắt cô hết nhìn Thanh Dữu rồi lại chuyển sang Phong Dã.
Cố gắng hiểu xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Miếng thịt cô định đưa cho Thanh Dữu vẫn lơ lửng giữa không trung, quên cả rút tay lại.
Đây là tình huống gì vậy?
Vừa nãy Thanh Dữu còn hỏi “anh Dã là ai” cơ mà.
Hay là… hai người vừa nhìn đã thích nhau?
Không đúng.
Phải là anh Dã để mắt đến Thanh Dữu mới đúng.
Phong Dã đẩy miếng thịt trong tay về phía trước, tiện thể đẩy luôn miếng thịt Vân Đóa đang cầm sang một bên.
Vân Đóa: “…”
Thanh Dữu đang định đưa tay nhận miếng thịt của Vân Đóa cũng khựng lại.
“…”
Phong Dã thản nhiên nói:
“Thịt tôi nướng đẹp hơn bọn họ, cũng ngon hơn bọn họ.”
Nói rồi, anh lại nhích người ngồi sát Thanh Dữu thêm một chút.
Quả nhiên…
Ở gần thế này dễ chịu hơn nhiều.
Cả người như được sưởi ấm.
Chỉ là mồ hôi trên lồng ngực vẫn không ngừng nhỏ xuống.
Khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.
“Cô vẫn chưa trưởng thành, phải ăn nhiều thịt hơn. Mấy thứ trái cây ấy ăn ít thôi, không thì sẽ chẳng cao lên được.”
Thanh Dữu đã là người trưởng thành chỉ biết im lặng.
Dù có ăn bao nhiêu đi nữa thì cô cũng chẳng thể cao thêm.
Béo lên thì còn có khả năng.
Cô vừa nghĩ đến đó thì Phong Dã lại tiếp tục: “Sau này tôi sẽ nướng thịt mang sang cho cô. Muốn ăn bao nhiêu cũng có. Tôi đảm bảo sẽ nuôi cô trắng trẻo mũm mĩm.”
Thanh Dữu nuốt khan.
Cô hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào.
Đành đưa mắt cầu cứu Vân Đóa.
Ý anh ấy là gì vậy?
Thế nhưng Vân Đóa và Tu Ninh cũng đang ngây người.
Hai người liên tục nhìn qua nhìn lại giữa cô và Phong Dã, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt cầu cứu của cô.
“Cầm lấy.” Phong Dã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Chỉ ăn miếng thịt thôi mà nghĩ ngợi lâu thế?”
Nghe giọng anh dần trở nên lạnh đi, Thanh Dữu vội vàng đưa tay nhận lấy.
Miếng thịt vừa mới nướng xong, mỡ vẫn còn xèo xèo trên bề mặt.
Vừa chạm vào, cô đã bị nóng đến mức lập tức đưa trả lại.
May mà Phong Dã nhanh tay đỡ được.
“Cái… cái đó… nóng quá.”
Bị anh nhìn chằm chằm, cô càng thấy bất an.
Nếu chỉ nóng mà nhẹ thì cô còn có thể đổi tay liên tục để cầm.
Nhưng miếng thịt này quá lớn.
Một tay cầm chắc chắn sẽ rơi xuống đất.
Mà nếu dính bụi rồi Phong Dã vẫn bắt cô ăn…
Thì đúng là khổ thật.
Phong Dã cầm chắc miếng thịt bằng một tay.
Dường như anh chẳng hề cảm thấy nóng chút nào.
Anh khẽ cau mày, nhìn lòng bàn tay và những đầu ngón tay đã đỏ lên vì bỏng của Thanh Dữu.
Cô liên tục xoa xoa hai tai, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ.
Phong Dã cúi đầu nhìn tay mình.
Nóng đến vậy sao?
Từ sau khi trưởng thành, anh vẫn luôn sống một mình.
Tiếp xúc với giống cái cũng rất ít.
Phong Dã lấy con dao xương sắc bén luôn mang theo bên người.
Một tay giữ miếng thịt.
Tay còn lại cẩn thận dùng dao cắt thành từng miếng nhỏ.
Mỗi nhát dao đều phát ra tiếng cạch cạch khe khẽ.
Sau khi cắt xong, anh đưa từng miếng thịt đã chia nhỏ cho cô.
“Bây giờ không nóng nữa.”
Thanh Dữu dè dặt đưa hai tay nhận lấy.
Dưới ánh mắt sắc bén của Phong Dã, cô chỉ còn cách ngoan ngoãn cúi đầu…
Ăn từng miếng lớn.
Nhưng mỗi miếng thịt nuốt xuống, Thanh Dữu đều thấy nghẹn nơi lồng ngực, cảm giác vừa khó xử vừa áp lực.
Cô chỉ biết cắm cúi nhai, cố dùng việc ăn để che giấu sự lúng túng trong lòng.
Thấy cô ăn ngon lành, Phong Dã càng hăng hái hơn. Anh liên tục cắt thịt thành từng miếng nhỏ rồi đưa cho cô.
Sau khi đi săn và ăn no vào buổi sáng, trong đầu Phong Dã cứ hiện lên mãi gương mặt trắng trẻo cùng thân hình bé nhỏ của cô gái.
Chẳng hiểu sao anh lại quay đi săn thêm một con Mao Thú mập nữa. Thịt của loài này mềm nhất, rất thích hợp cho giống cái non.
Mang con mồi về, anh giữ lại một cái đùi, còn phần còn lại ném cho Tu Ninh.
Chỉ cần nhìn dáng vẻ quấn quýt của Tu Ninh và Vân Đóa, anh lập tức hiểu ra.
Hóa ra cảm giác này chính là…
Anh đã để mắt tới cô gái nhỏ ấy, muốn cô trở thành bạn đời của mình.
Thanh Dữu nhét đầy thịt trong miệng, nhìn đống thịt chất kín hai tay mà chỉ muốn khóc.
Không có thịt thì thèm.
Có quá nhiều thịt… lại muốn khóc.
Khó khăn lắm mới nuốt hết miếng trong miệng, cô cắn răng đưa phần thịt còn lại cho anh.
“Tôi không ăn nổi nữa… anh ăn đi.”
Ăn thêm nữa chắc cô nôn mất.
Phong Dã nhìn bụng cô một cái.
Bụng vẫn lép kẹp, chẳng thấy căng lên chút nào.
Thấy cô thật sự không muốn ăn nữa, anh cũng không ép, tự nhiên nhận lấy.
Ăn hết số thịt trên tay, anh cầm luôn cả cái đùi nướng lên gặm.
Dáng ăn vô cùng hào sảng.
Mỗi miếng đều cắn thật to, thật sâu.
Chẳng bao lâu sau, tiếng nhai vang lên rôm rốp.
Là tiếng anh đang nhai luôn cả xương.
Thanh Dữu vô thức đưa tay sờ răng mình, cảm thấy quai hàm cũng đau theo.
Phong Dã đứng dậy phủi tay, rồi đưa cho cô túi nước đã chuẩn bị sẵn từ trước.
“Trời nóng thế này, chắc cô khát rồi. Uống đi, uống xong tôi đưa cô về.”
Thanh Dữu định từ chối.
Từ đây về hang chỉ mất hơn mười phút đi bộ, đâu cần ai đưa.
Xung quanh ngay cả một con thỏ cũng chẳng thấy, vốn chẳng có gì nguy hiểm.
Theo cô, người nguy hiểm nhất… chính là Phong Dã.
Nhưng anh vẫn đứng yên tại chỗ chờ.
Thanh Dữu đành ngoan ngoãn đứng dậy, rụt rè đi theo phía sau anh từng bước một.
Suốt dọc đường, Phong Dã không nói thêm câu nào.
Chỉ đến khi tận mắt nhìn cô bước vào hang, anh mới xoay người, vội vã rời đi.
Thanh Dữu thò đầu ra khỏi cửa hang, dáng vẻ lén lút như kẻ trộm, len lén ngó theo bóng lưng Phong Dã đang rời đi, trong lòng đầy khó hiểu.
Bên bếp lửa, Vân Đóa huých nhẹ khuỷu tay vào Tu Ninh.
“Anh nói xem, anh Dã với Thanh Dữu quen nhau từ lúc nào vậy? Có phải anh ấy muốn Thanh Dữu làm bạn đời không? Nhưng Thanh Dữu vẫn chưa trưởng thành mà… Anh ấy nhịn nổi sao?
Vân Đóa không khỏi lo lắng.
Phong Dã vốn đâu phải kiểu người chịu ép bản thân. Còn Thanh Dữu thì nhỏ bé, mảnh mai như thế, làm sao chịu nổi một thú nhân đực đã trưởng thành?
Tu Ninh vừa ăn thịt vừa đáp: “Hai người gặp nhau khi nào thì anh không biết. Nhưng em thử nghĩ xem, trước đây em đã bao giờ thấy anh Dã mang con mồi về bộ lạc chưa?”
Ngay từ lúc Phong Dã mang thịt về, Tu Ninh đã thấy có gì đó không ổn.
Bình thường Phong Dã ghét nhất là rườm rà, hiếm khi nướng thịt. Có gì ăn nấy, miễn nhanh gọn là được.
Ấy vậy mà hôm nay anh lại đặc biệt nướng riêng một cái đùi thú lông mập, còn nướng cẩn thận đến mức sợ thịt bị cháy.
“Từ lúc Thanh Dữu đến, mắt anh Dã gần như chẳng rời khỏi con bé. Chăm sóc thì khỏi phải nói, chu đáo vô cùng.”
“Em yên tâm đi. Bộ lạc có quy định rõ ràng, giống cái chưa trưởng thành thì không ai được phép động vào. Anh Dã biết chừng mực.”
Nói xong, Tu Ninh tiếp tục ăn thịt.
Vừa nãy mải quan sát hai người nên hắn vẫn chưa ăn no.
Vân Đóa nhớ lại mọi chuyện trước đây.
Phong Dã chưa từng thân thiết với bất kỳ giống cái nào đến vậy, càng chưa từng tự tay nướng thịt cho ai ăn.
“Chỉ là… còn phải xem Thanh Dữu có đồng ý hay không. Nếu con bé không chịu, với tính của anh Dã, biết đâu lại trực tiếp cướp người về. Đến lúc đó thì rắc rối lớn.”
Nói đến đây, vẻ mặt cô hơi nghiêm lại.
“Đừng quên, tên U Mạc kia vẫn luôn dòm ngó bộ lạc chúng ta.”
Trong lòng Vân Đóa, thú nhân đực của bộ lạc sói Cự Kình là tốt nhất.
Nếu Thanh Dữu cũng có tình cảm với Phong Dã thì chẳng còn gì tốt hơn.
Dù sao cũng có thể đợi đến khi con bé trưởng thành rồi mới kết đôi.
Cô còn đang nghĩ có nên tìm Thanh Dữu nói chuyện, kể cho cô nghe những lợi ích khi ở lại bộ lạc hay không.
Nhưng rồi lại nhớ đến chính mình vừa mới nói rằng tính tình Phong Dã không được tốt.
Với tính cách mềm mỏng, ngoan ngoãn của Thanh Dữu…
Chắc chắn con bé sẽ rất sợ kiểu người như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
