Thanh Dữu nằm trên đống cỏ khô, ngẩn ngơ nhìn lên trần hang.
Mới đến thế giới này được vài ngày, vậy mà mọi chuyện ở thế giới hiện đại đã xa xôi như một giấc mộng.
Từ nhỏ cô đã sống cùng bà nội.
Sau khi bà mất, cô chỉ còn lại một mình.
Ngoài giờ học là đi làm thêm.
Bạn bè đi du lịch khắp nơi, cô đi làm thêm.
Bạn bè yêu đương hẹn hò, cô vẫn đi làm thêm.
Môi trường sống từ nhỏ khiến Thanh Dữu hiểu rất rõ.
Yêu có thể không cần.
Nhưng không có tiền thì tuyệt đối không được.
Vì thế, cô không có bạn thân, cũng chưa từng yêu ai.
Không phải không có người theo đuổi, chỉ là tâm trí cô chưa từng đặt vào chuyện tình cảm.
Nhiều năm làm việc không ngơi nghỉ khiến thân hình cô khá gầy.
Cao một mét sáu sáu, nặng năm mươi mốt cân rưỡi, khuôn mặt trái xoan vẫn còn nét bầu bĩnh trẻ con.
Đứng cạnh Vân Đóa cao hơn một mét bảy, vóc dáng đầy đặn quyến rũ, cô chẳng khác nào một mầm đậu bé tí.
Bởi vậy mọi người mới lầm tưởng cô vẫn chưa trưởng thành.
Nghĩ lại những gì Phong Dã làm hôm qua…
Cùng ánh mắt như đang nhìn con mồi của anh…
Thanh Dữu không khỏi hoang mang.
Phía bắc Thú Thế có rất nhiều bộ lạc.
Ở một số bộ lạc, giống cái có khả năng sinh con sẽ lần lượt kết đôi với rất nhiều giống đực.
Còn những giống cái không thể sinh con thì bị chuyền tay giữa các thú nhân đực, sống chẳng khác nào một công cụ để họ trút dục vọng.
Nhưng cũng có những bộ lạc chỉ được phép có một bạn đời trong suốt cuộc đời.
Chỉ khi một người qua đời thì người còn lại mới được tìm bạn đời mới.
Bộ lạc sói Cự Kình vừa hay thuộc nhóm sau.
Vì vậy, Thanh Dữu vẫn luôn cảm thấy mình rất may mắn.
Cô chưa phải chịu quá nhiều khổ cực đã được Vân Đóa nhặt về.
Cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ trốn.
Ban đầu cô còn định lợi dụng gương mặt trẻ con này, đợi khi thích nghi hoàn toàn với thế giới thú nhân rồi mới tính đến chuyện tìm bạn đời.
Còn mùa giá rét…
Chỉ cần tích trữ đủ thức ăn, cộng thêm biết xây giường sưởi bằng đất, cô tin mình sẽ không bị chết cóng.
Nhưng bây giờ…
Gương mặt dữ dằn của Phong Dã, trông chẳng khác gì người có thể đánh vợ bất cứ lúc nào, cứ lởn vởn trong đầu cô.
Mãi rất lâu sau, cô mới thiếp đi.
Sáng hôm sau, lúc Thanh Dữu tỉnh dậy thì mặt trời đã lên rất cao.
Cô vỗ nhẹ lên trán.
Đều tại tối qua suy nghĩ linh tinh, trằn trọc mãi không ngủ được.
Giờ ra ngoài thì nắng nóng kinh khủng.
Nhìn đống trái cây sấy ít ỏi trong hang, cô biết mình vẫn chưa thể nghỉ ngơi.
Đến chỗ phơi hoa quả hôm qua, cô thấy nước đã bốc hơi được hơn một nửa.
Chỉ cần thêm một ngày nữa là có thể mang về.
Nhưng những cây ăn quả ở đây quá cao, cô hoàn toàn không trèo nổi.
Cô đành đi tìm quanh nơi khác, hy vọng có cây nào thấp hơn.
Đáng tiếc tìm rất lâu vẫn chẳng thấy.
Cuối cùng chỉ biết chậm rãi quay về.
Cô vốn định đi tìm Vân Đóa để bàn chuyện làm giường sưởi.
Nhưng nhớ lại mấy lần trước đến tìm đều bắt gặp hai người đang “bận”, cô chỉ đành chờ Vân Đóa chủ động tới gặp mình.
Vừa về đến cửa hang, còn chưa bước vào, cô đã thấy Phong Dã ngồi chễm chệ bên trong.
Anh tự nhiên như đang ở chính nhà mình, còn chọn đúng chỗ cô trải cỏ khô để ngủ.
Nhớ lại những hành động của anh hôm qua, bước chân Thanh Du khựng lại.
Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô đứng chết trân ngoài cửa, thế nào cũng không dám bước vào.
Bên cạnh Phong Dã đặt một đống thảo dược và ít trái cây.
Nghe tiếng bước chân, anh lập tức mở mắt.
Ánh mắt khóa chặt khuôn mặt Thanh Du, rồi từ từ dời xuống mặt trong hai bắp chân của cô.
Vết sưng đỏ vẫn còn đó.
Trông thật chướng mắt.
“Lại đây, nằm xuống đi. Tôi bôi thuốc cho cô.”
Thanh Dữu lập tức lùi phắt về sau, một tay vịn vào vách đá.
Toàn thân nổi hết da gà.
Bôi thuốc thì cứ bôi thuốc…
Nhưng tại sao lại phải nằm xuống?
Hơi thở cô trở nên gấp gáp, chỉ đứng chôn chân ngoài cửa hang, nhất quyết không chịu vào.
Vết thương của cô nằm ở mặt trong bắp chân và đùi, do trèo cây mà bị trầy xước.
Làm sao cô dám để anh bôi thuốc giúp?
“Tôi… tôi tự làm được!”
Nói xong, cô chạy ra ngoài bê hai hòn đá lớn đặt ngay cửa hang.
Phong Dã nhướng mày.
Thực ra anh vốn định tự tay bôi thuốc cho cô.
Nhưng thấy cô sợ đến vậy, khóe môi anh khẽ cong lên đầy ẩn ý, không nhắc lại chuyện đó nữa.
Anh xách bó thảo dược đi tới, đứng nhìn cô loay hoay.
Thanh Dữu cầm đá đập liên tục.
Nước thuốc màu xanh bắn tung tóe khắp nơi.
Nếu cứ giã kiểu này, e rằng chưa kịp bôi thì thuốc đã văng hết sạch.
Phong Dã đưa tay ngăn cô lại.
Anh cầm một nắm thảo dược, bẻ gập rồi đặt vào lòng bàn tay.
Chỉ khẽ dùng lực nghiền nhẹ.
Dòng nước thuốc lập tức chảy dọc theo lòng bàn tay anh.
“Đưa tay ra hứng.”
Giọng anh bình thản nhắc nhở.
“Cảm… cảm ơn.”
Thanh Dữu ngoan ngoãn đưa hai tay ra.
Từng giọt nước thuốc nhỏ xuống lòng bàn tay cô.
Trong lúc đó, ánh mắt cô lặng lẽ đảo quanh một vòng trong hang…
Hang động chỉ có từng ấy diện tích.
Vạt váy da được vén lên đến đùi, để lộ đôi chân thon dài trắng mịn.
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Muốn sờ.
Muốn bóp một cái.
Thanh Du bôi thuốc chậm đến đâu, anh nhìn chăm chú đến đó.
Chỉ cảm thấy cả người ngứa ngáy khó chịu, cổ họng cũng khô khốc.
Anh lấy mấy quả dại đặt lên tảng đá, vỗ mạnh một cái.
“Rắc!”
Quả dại lập tức nứt thành mấy mảnh.
“Ăn chút gì đi. Bây giờ tôi đói lắm.”
Không chỉ đói…
Mà toàn thân còn nóng ran.
Ánh mắt Thanh Dữu vô thức rơi xuống bụng anh.
Cô thật sự không nhìn ra anh có vẻ gì là đói.
Tám múi cơ bụng xếp ngay ngắn, căng cứng như được đẽo từ đá.
Làn da màu đồng hòa cùng những đường nét cơ bắp săn chắc, tràn đầy sức mạnh và vẻ hoang dã.
Ngoài đời thực, cô hiếm khi gặp người đàn ông nào có thân hình đẹp đến vậy.
Thế nên cô lén nhìn thêm vài lần.
“Tôi chưa đói, anh ăn đi.”
Thanh Dữu không động đến đống quả.
Mấy ngày nay cô ăn chúng nhiều đến phát ngán rồi.
Dù ngon cũng chẳng còn hứng thú.
Nhưng vừa dứt lời, trong tay cô đã bị nhét một miếng quả.
“Ăn.”
Giọng nói tùy ý, nhưng mang theo sự áp đặt không cho phép từ chối.
Thanh Dữu chỉ đành ngoan ngoãn ăn hết.
Trong lòng cô đầy thắc mắc.
Chẳng phải thú nhân đực sau khi ăn no thì mấy ngày liền không cần ăn nữa sao?
Sao anh lại đói nhanh như vậy?
Dĩ nhiên, cô chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám hỏi.
Phong Dã nhận ra ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc xuống bụng mình.
Anh thẳng thắn hỏi: “Thích chỗ này à? Cứng lắm, sờ thử không? Tay với chân cũng có cơ, cô muốn sờ thì cứ sờ.”
Nói rồi, anh lại tiến sát về phía cô, ra hiệu cho cô đưa tay.
Thanh Du siết chặt vạt váy.
May mà lúc này cô không ăn.
Nếu không chắc đã sặc chết rồi.
Người này… cũng thẳng thắn quá đi!
Cô sợ đến mức nói cũng lắp bắp.
“K… không… không sờ đâu.”
Thấy cô ngượng đến đỏ bừng mặt, Phong Dã bật cười.
Có gì mà phải xấu hổ chứ?
Nếu cô thích sờ, anh cũng chẳng ngại để cô sờ khắp người.
Nhìn thấy không chỉ gương mặt đỏ lên mà cả làn da trắng nõn cũng dần ửng hồng.
Tay anh lại bắt đầu ngứa ngáy.
Bàn tay đang cầm quả dại vô thức siết chặt.
Anh gần như không nhịn nổi nữa.
“Rắc!”
Quả dại trong tay lập tức bị bóp nát thành một đống bã.
Cảnh tượng ấy khiến tim Thanh Dữu run lên.
Cô vô thức đưa tay sờ cổ mình.
Nếu bàn tay ấy bóp vào cổ cô…
Chắc giờ cô đã gãy cổ mất rồi.
Run run, cô dè dặt đưa tay chạm khẽ lên cơ bụng anh.
Rồi lại vội vàng rút về.
Không có cảm giác gì đặc biệt.
Chỉ thấy…
Rất cứng.
Và rất nóng.
Cô vốn chẳng muốn sờ.
Nhưng nhìn tình hình này, nếu không làm theo…
Cô thật sự không biết hậu quả sẽ thế nào.
Thanh Dữu chỉ muốn khóc.
Đây rốt cuộc là sở thích kỳ quái gì vậy?
Lại còn ép người khác sờ cơ bụng mình.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.
Thanh Dữu thì rụt rè, cả người cứng đờ.
Phong Dã thoáng sững người, rồi bật cười khẽ.
Anh còn tưởng cô không dám sờ.
Xem ra…
Cô thật sự thích.
Bàn tay của Thanh Dữu mềm mại đến lạ.
Chỉ cần nhớ lại cảm giác vừa rồi, ngọn lửa trong người anh lại bùng lên dữ dội, giọng nói cũng khàn đi vài phần.
“Thế… tay với chân có muốn sờ luôn không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
