“Chẳng phải cô thích hái quả sao? Để tôi lên hái giúp.”
Phong Dã thản nhiên nói.
Thanh Dữu sững người.
Cô không ngờ một người nhìn hung dữ như vậy lại chủ động giúp mình hái trái cây.
Chưa kịp lên tiếng, Phong Dã đã thoăn thoắt leo lên cây. Chỗ nào nhiều quả, anh liền trèo tới chỗ đó.
Mấy ngày nay, cô leo cây bao lâu thì anh cũng âm thầm quan sát bấy lâu.
Vì sợ ngã nên sau khi trèo lên, cô không dám qua cành này, cũng chẳng dám sang cành kia, thành ra số quả hái được rất ít.
Phong Dã thì hoàn toàn không có nỗi lo ấy.
Lên đến ngọn cây, anh bảo Thanh Dữu lùi ra xa một chút, rồi ôm chặt cành cây to, dùng sức lắc mạnh.
Rắc… rắc…
Cành cây rung lên dữ dội.
Hàng loạt quả dại rơi xuống như mưa.
Tiếng bộp bộp, bịch bịch vang lên liên hồi.
Thanh Dữu mở to đôi mắt tròn xoe, không chớp mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.
Ánh mắt cô dần sáng lên vì vui mừng.
Nhưng chẳng bao lâu sau, niềm vui ấy lại biến thành tiếc nuối.
Quả rơi xuống quá nhiều, không ít quả vừa chạm đất đã nát bấy.
Cô muốn mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Cây cao như vậy, quả lại vừa to vừa nặng, rơi xuống bị dập nát cũng là chuyện bình thường.
Nếu đổi lại là cô tự trèo lên hái…
Có khi nửa tháng cũng chưa chắc hái được nhiều đến thế.
Phong Dã nhảy từ trên cây xuống.
Thấy đôi mắt cô lấp lánh niềm vui, tâm trạng anh cũng bất giác tốt lên.
“Nhiêu đây đủ ăn chưa?”
“Đủ rồi, đủ rồi. Cảm ơn anh.”
Thanh Dữu vội vàng gật đầu cảm ơn.
Nếu không đủ, sau này cô sẽ từ từ hái thêm.
“Đợi làm xong trái cây khô, tôi sẽ mang một ít sang cho anh.”
Đôi môi đỏ hồng khép mở khi nói chuyện khiến yết hầu Phong Dã khẽ động.
Trong lòng anh lại ngứa ngáy khó hiểu.
“Được.”
Vừa dứt lời, Phong Dã bực bội vò mạnh mái tóc ngắn của mình.
Chết tiệt.
Anh nhận mấy thứ trái cây đó làm gì?
Anh là thú nhân ăn thịt cơ mà.
Cô gái nhỏ này vừa trắng vừa mềm, đứng còn chưa tới vai anh.
Nhìn là biết ăn quá nhiều trái cây nên mới thấp bé như vậy.
Nếu anh cũng ăn loại quả này suốt ngày…
Ra ngoài săn bắn chỉ sợ đến lượt con mồi săn anh mất.
Thanh Dữu mặc bộ đồ bằng da thú không rõ của loài nào, để lộ bờ vai trắng nõn và cánh tay mảnh mai.
Mặt trong bắp chân vẫn còn hơi đỏ và sưng lên.
Trông mong manh như chỉ cần bóp nhẹ là sẽ vỡ tan.
Phong Dã khẽ nghiến răng.
Không hiểu sao…
Anh bỗng thấy đói bụng.
Anh lau mồ hôi trên trán.
Thôi, đi săn kiếm chút thịt lót dạ trước, rồi tiện thể xuống suối tắm luôn.
Thanh Dữu nhìn theo bóng lưng cao lớn đang sải bước rời đi, chợt nhớ ra mình còn chưa hỏi tên anh.
Chị Vân Đóa từng nói, vô số dãy núi nối tiếp nhau ở đây đều là lãnh địa của tộc sói Cự Kình.
Anh hẳn sống không quá xa.
Chỉ cần hỏi một chút là biết.
Nhiều trái cây thế này, cô không thể mang hết về hang.
Lại chẳng có thứ gì để đựng.
Vì vậy, cô quyết định cắt nhỏ rồi phơi khô ngay tại đây, sau đó mới mang về.
Cô không có dao.
Trước đây mỗi lần cắt trái cây đều dùng một mảnh đá mỏng, sắc nhọn.
Tuy rất khó dùng nhưng cũng đành chịu.
Thanh Dữu trở về hang lấy mảnh đá, rồi tiện tay hái thêm rất nhiều lá cây lớn trải xuống đất, bắt đầu ngồi cắt trái cây.
Thế nhưng dù trên đầu có tán cây che nắng, mồ hôi trên trán cô vẫn không ngừng túa ra.
Theo lẽ thường, trong khu rừng nguyên sinh toàn cây cổ thụ như thế này đáng lẽ phải rất mát mẻ mới đúng.
Vậy mà không hiểu sao nơi đây lại nóng đến vậy.
Cô cặm cụi làm không ngừng.
Đến khi trời dần ngả tối, toàn bộ số trái cây mới được cắt xong.
Hai cánh tay cô mỏi nhừ.
Thanh Dữu đứng dậy, vươn vai, lắc lắc cánh tay tê cứng.
Lúc này cô chỉ muốn trở về hang, ngã xuống là ngủ ngay.
Những ngày đầu mới xuyên đến, cả đêm cô không tài nào chợp mắt.
Đến giờ, mỗi ngày đã có thể ngủ được vài tiếng.
Khả năng thích nghi của cô quả thật cũng không tệ.
Từ phía xa vọng lại tiếng nước chảy róc rách.
Thanh Dữu không khỏi động lòng.
Từ khi đến đây, cô vẫn chưa được tắm tử tế lần nào.
Mặc dù chị Vân Đóa từng nói khu vực này rất an toàn, nhưng lúc mới đến cô chẳng dám đi lung tung.
Về sau gan dạ hơn một chút, lại mải lo tích trữ thức ăn nên lúc nào cũng bận rộn.
Hôm nay nhờ có Phong Dã giúp đỡ, thu hoạch được rất nhiều.
Tâm trạng căng thẳng của cô cũng nhẹ nhõm hơn không ít.
Thế là Thanh Dữu men theo tiếng nước róc rách, chậm rãi bước về phía con suối.
Nghe thấy giọng nói, Thanh Dữu quay đầu lại.
Một miếng thịt nướng to gần bằng cả khuôn mặt cô đã được đưa đến trước mắt.
Cô ngẩn người, theo phản xạ nhìn lên, bắt gặp gương mặt lạnh lùng của Phong Dã.
Đôi mắt xanh sẫm ấy vẫn chăm chú nhìn cô, vẻ mặt chẳng hề thay đổi, cứ như người vừa đưa thịt chỉ tiện tay làm một việc rất bình thường.
Vân Đóa thấy vậy thì chớp chớp mắt, cười đầy vẻ trêu chọc.
“Anh Dã hôm nay hào phóng ghê. Bình thường không ai được đụng vào phần thịt của anh mà.”
Tu Ninh đang nướng thịt bên cạnh cũng ngẩng đầu nhìn sang, vẻ mặt có chút bất ngờ.
Phong Dã liếc hai người một cái.
“Con nhóc này gầy quá. Nếu không ăn nhiều thêm chút, đến mùa rét chỉ có nước chết đói.”
Nói xong, anh lại cúi đầu tiếp tục xẻ thịt, giọng điệu thản nhiên như thể chỉ đang nói một chuyện hết sức bình thường.
Thanh Dữu cúi xuống nhìn miếng thịt trong tay.
Thịt vẫn còn nóng hổi, mùi thơm nức mũi.
Đây là phần ngon nhất, lớp mỡ vừa đủ, mặt ngoài được nướng vàng óng, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta thèm ăn.
Đã nhiều ngày rồi cô chưa được ăn thịt tử tế.
Nhẹ cắn một miếng.
Thịt mềm vô cùng, còn thơm hơn bất cứ loại thịt nào cô từng ăn ở thế giới hiện đại.
Đôi mắt cô lập tức sáng lên.
“Ngon quá…”
Nhìn dáng vẻ ăn ngon lành của cô, khóe môi Phong Dã khẽ nhếch lên một chút.
Chỉ là rất nhanh, anh lại khôi phục vẻ mặt lạnh tanh như cũ.
Vân Đóa chống cằm cười.
“Ngon thì ăn nhiều vào. Hôm nay nếu không có anh Dã mang con Mao Thú béo ú về, bọn chị cũng chẳng được ăn ngon thế này.”
Thanh Dữu vừa ăn vừa gật đầu.
“Ừm.”
Trong lúc mấy người trò chuyện, ánh mắt Phong Dã gần như chưa từng rời khỏi cô.
Cô gái nhỏ ăn rất chậm.
Miếng nào cũng cắn từng chút một.
Đôi má phồng lên vì nhai, trông giống hệt một con sóc nhỏ đang ôm hạt dẻ gặm từng tí.
Nhìn thôi cũng thấy đáng yêu.
Phong Dã khẽ day đầu ngón tay.
Cái cảm giác ngứa ngáy ban nãy lại xuất hiện.
Muốn véo.
Muốn véo khuôn mặt trắng mềm ấy một cái xem có phải thật sự mềm như tưởng tượng không.
Anh nhíu mày.
Chỉ là một cô nhóc gầy gò, sao hôm nay nhìn đâu cũng thấy thuận mắt?
Thật kỳ lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
