Ba tháng tuổi, bé con Sầm An An đã biết lẫy.
Lúc ấy Trang Đông Khanh đang ở trên giường, bỗng "ồ" lên một tiếng. Nhìn nhóc con đang nằm nghiêng vặn vẹo với ánh mắt ngây thơ vô tội, cả hai cha con đều tỏ vẻ kinh ngạc. Thế là Trang Đông Khanh lại lật Sầm An An nằm ngửa trở lại.
Bốn mắt nhìn nhau, một lát sau, An An dùng hết sức bình sinh, "bạch" một tiếng lại lật qua. Lần này đổi bên, lực dùng hơi quá đà khiến cái bụng nhỏ dán chặt xuống mặt giường.
"Oa~"
Trang Đông Khanh dụi dụi mắt, xác nhận lần này mình không nhìn nhầm, con trai cậu thật sự đã biết lật người. Thực ra mấy ngày trước Ma ma đã nhắc nhở, nói An An tầm này nên học lẫy là vừa, nhưng Trang Đông Khanh không để tâm, cứ nghĩ còn sớm, chậm chút cũng chẳng sao. Không ngờ bé con nhà cậu lại giỏi giang thế, hôm nay đã biểu diễn cho cậu xem rồi.
"Lục Phúc, Lục Phúc!"
Gọi người vào xong, Trang Đông Khanh lại lật An An nằm ngửa ra. Thế là một lát sau, cả chủ lẫn tớ đều cùng kinh ngạc thốt lên trước màn "nhào lộn" lần nữa của nhóc con.
Lục Phúc reo lên: "Biết lẫy rồi kìa!"
"Đúng vậy, thật thần kỳ. Vương gia đâu rồi?"
Điểm tốt là Lý Ương rất tận tâm, mỗi tháng đều chạy qua chạy lại huyện nhỏ kia mấy chuyến, lớn nhỏ đều lôi tri huyện ra hỏi han. Những chỗ văn thư Sầm Nghiên xem không thông đều có thể ném cho y đi điều tra kỹ lưỡng.
Điều khiến Sầm Nghiên có chút không hài lòng có lẽ là vì Lý Ương quá cầu tiến, thường xuyên kéo hắn hỏi không ngừng nghỉ, làm phiền thời gian hắn tan làm về bầu bạn với Trang Đông Khanh và Sầm An.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


