Cánh cửa đóng chặt, màn giường rủ thấp. Tóc mai dính bết vào gò má đẫm mồ hôi, Trang Đông Khanh cảm thấy hơi thở có chút dồn dập, không thông.
"Đừng..."
Vừa thốt ra một chữ, cậu đã bị lật người lại. Sầm Nghiên áp sát lấy sống lưng cậu, Trang Đông Khanh khẽ chớp mắt, giọt lệ đọng nơi bờ mi thấm ướt rồi lăn dài.
Cảm nhận được những nụ hôn rơi nhẹ trên đầu vai, Trang Đông Khanh mang theo tiếng khóc nức nở mà oán trách: "Nhất định phải... mãnh liệt như vậy sao?"
Nói xong, cảm giác đối phương lại áp sát hơn, sống lưng Trang Đông Khanh run rẩy không thôi. Sầm Nghiên ghé sát tai cậu nói: "Không muốn ngủ sao? Không nhanh một chút, lát nữa tiểu tử kia lại tới bây giờ."
"..."
Được rồi, con mình sinh ra thì mình tự chịu vậy. Nhưng có đôi khi, không phải muốn nhanh là nhanh được, Trang Đông Khanh vốn không chịu nổi trêu chọc, mà Sầm Nghiên lại cứ khiến cậu thấy thật khó bề chống đỡ.
"Xem ra vẫn nên chọn buổi tối thì hơn..."
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Trang Đông Khanh lăn vào phía trong giường. Lúc mặc trung y, Sầm Nghiên đưa tay xoa nhẹ lên bụng cậu, lẩm bẩm: "Hình như cũng không có thay đổi gì cả."
Trang Đông Khanh biết Sầm Nghiên đang chạm vào đâu, đó chính là nơi cậu từng động dao kéo. Thực ra vết sẹo sau sáu tháng đã gần như định hình, nhưng Sầm Nghiên lúc nào cũng thích chạm vào một chút. Cảm nhận được chút dịu dàng ấy, Trang Đông Khanh nhắm nghiền mắt lại.
Được thôi, không chỉ thích chạm, mà còn rất thích hôn nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

