Bé con Sầm An sinh ra được một tuần, trông chẳng có vẻ gì là yếu ớt, tiếng khóc vang dội vô cùng. Các vú em đều bảo tay chân thằng bé cứng cáp lắm, sau này ắt là một mầm non khỏe mạnh.
Lại nói, Trang Đông Khanh cứ hễ gọi "Tráng Tráng" (khụ, đây là cái tên mà vị cha nào đó lén lút muốn con trai mình phải nhận), bé con An An nghe thấy là khóc thét lên cả buổi, đến mức vú già cũng dỗ không xuể.
Thử đến lần thứ ba, tiếng khóc của Sầm An đã vang động cả trời. Vú già dỗ dành đến mức mồ hôi vã ra như tắm. Sầm Nghiên thấy lạ, cứ ngỡ bé con có chỗ nào không ổn, định bụng đi tìm Triệu gia đến châm cho vài kim... Lúc này, vị cha đang rúc trong chăn định giả vờ "tàng hình" rốt cuộc cũng thấy cắn rứt lương tâm. Cậu níu lấy phụ thân của đứa bé, ấp úng khai ra nguyên do.
Vừa dứt lời, cứ như nỗi uất ức được giải tỏa, bé con An An cuối cùng cũng ngừng khóc.
Sầm Nghiên: "..."
Sầm Nghiên không trách cậu, chỉ chần chừ hỏi: "Ngươi thích cái tên cúng cơm đó đến thế sao?"
Tai Trang Đông Khanh khẽ động, cậu lén ngước mắt lên, cảm nhận được một tia dung túng trong lời nói của hắn.
Bé con Sầm An vừa hay ợ sữa một cái, tay chân nhỏ xíu đạp loạn xạ như thể đang cảm thấy bất an.
"Có... có được không?" Trang Đông Khanh nhỏ giọng hỏi.
Sầm Nghiên đáp: "Nếu ngươi thực sự thích..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


