“Cái gì?”
Sầm Nghiên cười rồi, thực sự là không nhịn được.
Trang Đông Khanh như mất đi linh hồn, giọng đều đều như tụng kinh: “Cầu xin ngài đó, đại ca, đại gia, tổ tông, ngài uống đi mà.”
Sầm Nghiên cười không dừng lại được. Trang Đông Khanh vẫn bình tĩnh, chính xác hơn là đã chết lặng. Cũng chẳng phải lần đầu tiên, cậu luôn sẽ quen thôi.
Sầm Nghiên ngừng cười, nhẹ giọng nói: “Khá lắm.”
Ý cười vẫn chưa tan, không hề nghiêm túc mà trái lại còn mang theo mấy phần thân thiết.
“... Đưa đây.”
Tốt quá rồi!
Trang Đông Khanh nhanh chóng tiến sát đến trước mặt Sầm Nghiên, đút hắn uống nước. Động tác đi tới thì vội vàng, nhưng khi đưa bát đến bên môi hắn, cậu lại chậm dần tốc độ: “Ngài chậm chút, đừng để bị sặc.”
“Chia làm ba lần uống nhé.”
“Ừm, chậm rãi thôi.”
Trang Đông Khanh lẩm bẩm liên tục chỉ sợ Sầm Nghiên uống quá gấp. Biểu cảm của cậu qua khóe mắt thật chân thành, cậu không nhìn vào mắt Sầm Nghiên mà toàn bộ sự chú ý đều đặt trên đôi môi hắn.
Sầm Nghiên nhìn chăm chú vào Trang Đông Khanh, uống hết nước.
“Phù ——”
Khi hắn uống ngụm cuối cùng, Trang Đông Khanh thở phào một hơi dài, cứ như vừa hoàn thành nhiệm vụ trọng đại nào đó.
Sầm Nghiên trong lòng khẽ lay động, nhưng lời nói ra lại chẳng mấy êm tai, hắn nhắc nhở: “Uống nhiều nước thế này, lát nữa lại phải dậy...”
Dậy để tiểu đêm.
“Ừ ừ, đúng, nên dậy nhiều lần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


