Trang Đông Khanh giật mình lo lắng, người cũng ngay lập tức tỉnh táo hẳn.
Lần đầu chạm vào thấy hơi sốt nhẹ, chạm thêm hai lần nữa lại không xác định được. Đến lần thứ tư, thứ năm, cảm quan của cậu hoàn toàn rối loạn, cứ nửa thực nửa hư, chẳng thể đưa ra phán đoán chính xác.
Bình tĩnh, bình tĩnh nào.
Trước kia khi bản thân phát sốt, dì đã làm thế nào để xác định nhỉ? Dì...
Trang Đông Khanh sực nhớ ra, nhưng lại cảm thấy hơi ngại ngùng.
Thì là...
Cậu liếc nhìn Sầm Nghiên một cái, hắn đang hôn mê, chưa tỉnh lại.
Hít sâu một hơi, Trang Đông Khanh cúi đầu, nhắm mắt, dùng mí mắt mỏng manh của mình khẽ chạm vào trán Sầm Nghiên.
Trong lúc ghé sát lại, hàng mi của cậu run rẩy dữ dội.
Chạm vào rồi.
Nhiệt độ từ trán Sầm Nghiên truyền đến mí mắt cậu, nóng hổi. Quả nhiên là phát sốt, nhưng vẫn còn trong tầm kiểm soát.
Trang Đông Khanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu lại sờ trán Sầm Nghiên lần nữa. Có lẽ vì đã xác định được nên tâm trí cũng tĩnh lại, cảm giác trên tay dần chuẩn xác hơn. Nhiệt độ cao hơn bình thường một chút, nhưng may là chưa đến mức nguy cấp.
Dù sao cũng không phải sốt cao, Trang Đông Khanh cứ chạm đi chạm lại, còn dùng cả mí mắt để thử. Sau một hồi giày vò, hàng mi của Sầm Nghiên rung động, hắn cũng từ từ mở mắt ra, chỉ là ánh mắt vẫn còn mông lung.
Vừa thấy hắn mở mắt, Trang Đông Khanh liền đưa tay che mắt hắn lại, khẽ giọng vỗ về: "Ngài ngủ thêm chút nữa đi, không sao đâu."
"Đã mệt mỏi lâu như vậy rồi, cứ tiếp tục ngủ đi."
Giọng cậu vừa thấp vừa nhỏ nhẹ, lặp đi lặp lại hai ba lần. Đến khi cậu dời tay ra, Sầm Nghiên đã ngủ thiếp đi lần nữa. Quả nhiên là bị cậu làm ồn nên mới tỉnh, hắn vẫn còn rất thiếu ngủ.
Xong xuôi, Trang Đông Khanh ra khỏi cửa, đi thẳng sang phòng bên cạnh gọi Lục Phúc. Lục Phúc vừa nghe xong liền sốt sắng ngồi dậy. Hai hộ vệ nghe thấy động tĩnh, trong lòng lo lắng cũng muốn đứng lên, nhưng bị Trang Đông Khanh ngăn lại: "Vẫn chưa sốt quá nặng, các ngươi cứ nghỉ ngơi trước đi, khi nào cần người ta sẽ gọi."
Sợ lời nói quá nhẹ nhàng không thuyết phục được họ, Trang Đông Khanh đanh giọng hơn: "Hôm nay vẫn chưa hoàn toàn an toàn, ngộ nhỡ có truy binh đuổi tới, vẫn cần các ngươi hộ vệ chu toàn. Ngàn vạn lần đừng vì nghỉ ngơi không tốt mà làm hỏng đại sự."
Nghe vậy, hai hộ vệ mới chịu ngồi yên.
Trang Đông Khanh: "Cứ nghỉ đi, lúc cần ta sẽ gọi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)