Trang Đông Khanh một mặt dán sát vào người hắn, một mặt lại khóc lóc thở dốc. Cậu không nói nên lời, vừa cự tuyệt vừa oán trách, nhưng tay lại bám chặt lấy cổ hắn, ôm khư khư không chịu buông ra.
Thực ra, Sầm Nghiên ngay từ đầu đã không mấy nghi ngờ Trang Đông Khanh là mật thám, nhưng nguyên nhân lại quá khó nói, không thể rêu rao cho thiên hạ biết nên hắn chưa từng thổ lộ với ai, chỉ mặc kệ bọn Liễu Thất, Hách Tam và Từ Tứ đi điều tra. Chẳng có gì khác, chỉ vì chuyện đó quá mức riêng tư.
Đêm đó, lúc vừa bắt đầu quả thực rất gian nan. Có thể nhìn ra được cả hai người đều không biết gì. Trang Đông Khanh chỉ biết kêu khó chịu, chỉ biết cọ quậy, chỉ biết châm lửa. Vất vả lắm mới bắt đầu được thì cậu lại khóc, nói đau, nói... không làm nữa.
Đúng vậy, cậu nói không làm nữa.
Tên đã trên dây, tình thế cấp bách không thể dừng lại... vậy mà cậu lại bảo không làm nữa.
Khi đó độc tính trong người Sầm Nghiên cũng phát tác, đầu óc không mấy tỉnh táo, bị bản năng thúc đẩy nên không thể nào buông tay được. Trang Đông Khanh còn bò về phía trước, muốn leo xuống giường... tư thế kia... khiến việc bị bắt trở lại là điều tất yếu.
Hít một hơi sâu, quá trình khó lòng bày tỏ ấy khiến toàn thân Sầm Nghiên đã nóng bừng. Hồi tưởng đến đây, hiển nhiên là không thể kìm nén được nữa, cảm giác ấm áp nồng nhiệt bị khơi dậy, xộc thẳng vào dây thần kinh. Bên tai dường như vẫn còn tiếng khóc cầu của Trang Đông Khanh, nhưng vì cả hai đều trúng độc, rất nhanh sau đó, những âm thanh này cũng đổi tông.
Trở nên ái muội không thể để người ngoài hay biết.
Sở thích ẩn nhẫn nhiều năm một khi được giải phóng liền không thể thu lại được. Càng về sau, cảnh tượng càng hỗn loạn khôn xiết.
Hắn cứ ngỡ Trang Đông Khanh là thanh quan chốn lầu xanh, bởi vì, cái gì cậu cũng có thể thốt ra được. Suy nghĩ đến đây, hàng loạt từ ngữ bỗng chốc xẹt qua tai hắn, nào là "căng quá", "rách mất", rồi lại "đầy rồi"... khiến người ta muốn buông tha cho cậu cũng không nỡ...
Lúc kết thúc, Sầm Nghiên cũng nhớ rất rõ, bởi vì đó không phải là lúc hắn muốn dừng lại. Mà là Trang Đông Khanh đã vùi cả người vào trong chăn, đào thế nào cũng không chịu ra. Nhưng nếu bảo khi đó cậu có lòng thành thì Sầm Nghiên không tin lắm, vì cậu chôn mình trong chăn chỉ lo mỗi cái đầu, cứ che kín đầu là coi như đã trốn kỹ rồi.
Hoàn toàn không màng đến phần còn lại, cái eo thon lõm xuống, phía sau thì lại vểnh lên...
Sầm Nghiên hít sâu một hơi, nghĩ nhiều như vậy cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt. Nhưng chỉ một chớp mắt này, người hắn cũng nóng rực lên.
Bỗng nhiên trên cánh tay truyền đến một cảm giác mềm mại, Trang Đông Khanh lầm bầm: "Thật sự thơm quá đi."
Lạch cạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)