9.
Trên mặt lão đầu có chút thương hại: "Vì sao hắn ta lại oán độc với cô như vậy chứ?"
Hình ảnh gương đồng bát quái và kim châm lấy máu kia thoáng qua trong đầu tôi. Trong lòng tôi có một dự cảm mãnh liệt — Những thứ này nhất định có liên quan đến tôi.
Quả nhiên, sau khi lão đầu nghe xong thì đã hiểu rõ: "Hóa ra là như vậy, nếu thế thì mọi việc có thể lý giải được rồi! Theo như cô nói, gương đồng bát quái chính là âm dương ngư, trắng là dương, đen là âm. Gương đồng thu hút tà ma, dùng nó làm vật dẫn, có sinh thần bát tự làm vật trung gian, dùng máu và tóc của người thi thuật. . ."
Trong mắt lão đầu thoáng ra tia sáng: "Nhằm trao đổi vận mệnh!"
Trí nhớ giống như được lôi ra khỏi lớp sương mù dày đặc, tôi nhớ lại một vài chuyện xưa.
—
Thẩm Đạc và tôi yêu nhau từ năm nhất đại học. Anh ta là trẻ mồ côi, cũng phải lưu lạc ở nhiều gia đình nhưng anh ta cực kỳ nỗ lực phấn đấu.
Sau khi ở bên nhau, anh ta vẫn đối xử với tôi rất tốt, là bạn trai mẫu mực trong mắt tất cả mọi người.
Sau khi tốt nghiệp, tôi may mắn xin được việc vào một công ty nước ngoài có đãi ngộ rất tốt, công việc đều suôn sẻ, thuận lợi nhưng anh ta thì không may mắn như vậy.
Khoảng thời gian đó, anh ta suốt ngày tức giận vô cớ. Tôi biết từ nhỏ, anh ta rất tin phòng thủy, vì vậy tôi chọn một ngày cùng anh ta đi chùa xin bùa bình an. Đến cửa thì bị một vị hòa thượng già chặn lại, ông ta đeo kính râm, dáng người mũm mĩm, trông chẳng có vẻ gì là cao nhân cả.
Ông ta tỏ vẻ nghiêm túc nói: "Nữ thí chủ có mệnh rất tốt."
Tôi cười một tiếng không quan tâm, lại là một tên lừa đảo. Nhưng hai mắt Thẩm Đạc lại sáng lên.
Tôi đang định kéo anh ta rời đi nhưng chỉ thấy hai mắt anh ta sáng lên nhìn chằm chằm vị hòa thượng kia; "Đại sư, ngài có thể nhìn tôi một chút có được hay không?"
Vị hòa thượng kia liếc anh ta một cái thì nhíu mày lại, không nói gì nữa mà phất tay áo bỏ đi. Thấy vậy, Thẩm Đạc đều mang dáng vẻ nặng nề.
Tôi cười, trêu chọc anh: "Sao thế? Chẳng lẽ mệnh của anh không tốt à? Ghen tị với em sao?"
Không nghĩ rằng Thẩm Đạc nhíu mày lại, mặt đầy ưu sầu.
"Năm anh sinh ra, cũng có vị thầy bói đến chơi trong thôn có tính một quẻ cho anh! Nói anh cả đời lận đận, tiền tài và sức khỏe đều không tốt!"
Tôi cười phá lên: "Lời nói quỷ quái như vậy mà anh cũng tin à? Họ đều giả vờ lừa gạt thôi! Hơn nữa, anh và em là một mà. Số mệnh em tốt, không phải anh cũng hưởng phúc sao?"
Trong mắt Thẩm Đạc thoáng chút phiền muộn, thấy tôi nhìn sang lần nữa thì anh ta mới nở nụ cười dịu dàng quen thuộc: "Dĩ nhiên, em ổn thì anh cũng tốt mà!"
Kết quả khi Thẩm Đạc đi vào nhà vệ sinh thì đột nhiên vị hòa thượng kia lại xuất hiện ở bên cạnh tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn xung quanh, chỉ có một con đường đến nơi này nhưng rõ ràng vừa rồi chẳng có ai cả. Trong lòng tôi lạnh lẽo, sắc mặt hòa thượng nghiêm nghị, mở miệng: "Mặc dù mệnh cô tốt nhưng lại ẩn chứa tai họa. Cô cần phải cẩn thận người xấu ở bên cạnh. Cô cần phải. . ."
Dường như ông ta còn muốn nói gì nữa nhưng Thẩm Đạc đang đi về hướng này, khi thấy tôi đứng bên cạnh hòa thượng thì anh ta có chút khó hiểu. Vị hòa thượng thở dài một hơi: "Mệnh đã vậy rồi, mệnh đã vậy rồi. . . Cô cũng tự thu xếp cho ổn thỏa đi!"
Tôi không hề để tâm đến việc kia trong lòng, nhưng không nghĩ rằng lại có người quan tâm đến nó như vậy. Còn vì vậy mà đoạt mạng tôi.
10.
Tôi nhào tới kết giới, vành mắt trừng lớn như sắp rách đến nơi: "Người bị đổi mệnh. . . sẽ có hậu quả gì chứ?"
"Trong vòng ba ngày, người bị đổi mạng chắc chắn sẽ có triệu chứng, nhẹ thì sẽ liên tục gặp vận xui, nặng thì tinh thần hoảng hốt!"
"Số mệnh hai người bị hoán đổi chênh lệch càng nhiều thì hậu quả càng nghiêm trọng. Tai nạn. . . là chuyện thường xảy ra!"
Tai nạn. . . là chuyện thường xảy ra. . . Những lời này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi mãi. Lão đầu vẫn tiếp tục nói tiếp: "Nhưng muốn trấn hồn thì ngay sau khi hồn phách rời khỏi thân thể thì phải thu thập ngay nếu không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả."
Nếu giờ phút này tôi còn sống thì chắc đôi môi đã bị tôi cắn nát rồi.
Từ đầu tới cuối. . . anh ta . . . chỉ muốn để tôi chết.
Tôi thật sự rất hận.
"Anh ta vừa đoạt mạng tôi, tại sao. . . còn muốn trấn hồn tôi nữa?"
"Người sử dụng trận pháp tà ác này sẽ bị cắn trả. Nhưng mệnh cô quá tốt nên có thể ngăn được cắn trả này. Nhưng. . . con cháu của hắn ta thì mệnh không chắc sẽ ngăn được việc cắn trả này! Nhưng anh ta dùng máu, xương và hồn phách cô để trấn trạch. . ."
Lão đầu dừng một chút mới tiếp tục mở miệng, giọng nói cực kì không đành lòng: "Để nuôi dưỡng giúp con cháu đời sau của hắn ta vẫn được hưng thịnh."
Cả người tôi run rẩy, trong đầu ong ong lên. Anh ta thật sự là độc ác. Ủ mưu, trù tính từng bước, ép tôi đến mảnh xương vụn cũng không còn. Ngay cả ngày giờ chết của tôi, anh ta cũng tính toán cẩn thận.
Giờ tý ngày 14 tháng 7.(Giờ tý: từ 23 giờ đến 01 giờ sáng ngày hôm sau).
Chết vào thời điểm âm khí nặng nhất, tốt cho con cháu đời sau của hắn. Đời sau của hắn lại có vận khí tốt.
Dường như tôi đã nghiền nát xương ngón tay của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)