5.
Cuộc sống một ngày trôi qua, luồng khí đỏ trên người Thẩm Đạc càng ngày càng nồng đậm.
Mắt thường cũng có thể nhận ra anh ta càng lúc càng bận rộn. Tôi vẫn luôn biết Thẩm Đạc luôn quan tâm đến sự nghiệp của mình. Nhưng cho dù anh ta có bận rộn đến như thế nào thì ngày nào cũng về nhà. Hơn nữa, nhất định sẽ ôm ấp Bành Uyển quấn quít một lúc lâu.
Hôm nay cũng giống giống như vậy. Tôi nhìn cảnh tượng này mà cảm thấy khó chịu trong lòng, đang định rời tầm mắt nhìn sang nơi khác để không suy nghĩ nhiều thì chỉ thấy Thẩm Đạc nhẹ nhàng đặt Bành Uyển xuống.
Không biết vì lý do gì tự nhiên tôi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường. Đồng hồ sắp điểm 12 giờ. Tôi không tự chủ mà cau mày.
Mấy hôm nay. . . Thẩm Đạc và Bành Uyển quấn quít lấy nhau dường như cũng trong khoảng thời gian này.
Từ lúc nào Thẩm Đạc có cái thói quen dở hơi này vậy?
Ánh trăng bàng bạc chiếu vào khuôn mặt Bành Uyển khiến khuôn mặt cô ta càng trở nên dịu dàng, dường như cô ta ngủ rất say.
Thẩm Đạc nhỏ giọng gọi bên tai cô ta: "Uyển Uyển."
Bành Uyển không đáp lại. Thậm chí cô ta còn vô thức chép miệng một cái giống như một con thú nhỏ đáng yêu.
Ngay cả tôi cũng cảm thấy trái tim mình mềm nhũn, không tự chủ nhìn sang Thẩm Đạc. Anh ta liệu có thể. . . càng yêu thương hay không?
Trong lòng chợt cảm thấy chua xót không thôi. Nửa khuôn mặt Thẩm Đạc bị khuất trong bóng tối, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Chỉ trong chớp mắt đó, vẻ mặt anh ta. . . dường như có thể dùng từ phiền muộn để hình dung.
Anh ta nắm tay, mò vào kẽ hở của ghế salon, lấy một cái hộp và mở ra. Một giây sau tôi thấy anh ta cầm một vật nhọn, hơi lóe sáng, đó là . . . một cây kim.
Thẩm Đạc nhẹ nhàng bóp ngón trỏ của Bành Uyển, không chút do dự mà đâm xuống.
Giọt máu đỏ thẫm chảy ra ngoài, bao phủ ngón tay trắng nõn của Bành Uyển.
Khi nhìn thấy vết đỏ chói mắt kia tôi cũng trợn trừng hai mắt. . .
6.
Chiếc kim kia. . . cũng từng đâm vào đầu ngón tay của tôi, trước khi tôi chết ba ngày. Lúc đó, tôi cũng ngủ say như vậy.
Nhưng tôi quá nhạy cảm, chỉ một chút đau đớn nhỏ cũng khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi mơ màng hỏi, trong tầm mắt dường như cũng xuất hiện tia sáng rồi biến mất: "Anh đang làm gì vậy?"
Một cái hôn đặt lên trán tôi. Thẩm Đạc vẫn vuốt tóc tôi giống như mọi ngài: "Ngoan, vô tình chọc vào em thôi, mau ngủ đi!"
Mà trước mắt tôi. . .
Sau khi tôi thấy Thẩm Đạc đâm ngón tay Bành Uyển đến chảy màu rồi lại mò một vật gì đó ở kẽ ghế salon.
Tôi híp mắt mãi nhìn thấy rõ, đó là một cái gương đồng. Phía trên dường như. . . vẽ một hình bát quái âm dương gì đó.
Thẩm Đạc cẩn thận nâng cái gương đồng, nắm ngón tay Bành Uyển để giọt máu đầu ngón tay cô ta nhỏ lên chấm đen bên nửa trắng. Sau đó, tương tự, anh ta cũng tự châm tay mình, nhỏ máu lên chấm trắng bên nửa đen.
Trong lòng tôi cảm thấy sợ hãi. Rốt cuộc anh ta định làm gì đây?
Nhưng cảnh tượng tà môn này vẫn chưa hết. Ngay khi Thẩm Đạc lấy chiếc kéo nhỏ từ trong hộp dụng cụ ra và chạm tới tóc của Bành Uyển thì di động của anh ta đột nhiên reo lên.
Vì vậy, mặc dù giọng điệu của anh ta không có chút nào bất thường nhưng ánh mắt anh ta không hề che giấu vẻ hung ác. Vì vậy, tôi có thể nhìn thấy sự tàn ác của anh ta.
Tôi bị dọa sợ lui về phía sau một bước.
Thẩm Đạc. . . anh ta sao vậy?
7.
Từ ngày nhìn thấy Thẩm Đạc lấy máu đút cho gương đồng âm dương, trong lòng tôi càng lúc càng cảm thấy bất an. Nhưng tôi cảm giác mình bị bao phủ trong lớp sương mù không thể hiểu rõ mọi việc.
Mà vài ngày sau đó, dường như Thẩm Đạc cực kỳ bận rộn. dường như không trở về nhà nhưng căn nhà này lại càng náo nhiệt hơn so với ngày thường.
Lần thứ 30, tôi chỉ vào một con quỷ đang áp sát gần Bành Uyển: "Mày làm gì thế? Không thấy đây là địa bàn của tao à?"
Lần này là một con quỷ treo cổ, nó vừa quay lại nhìn tôi thì đã sợ đến mức run rẩy.
"Chị Hai à, chị lặng lẽ không tiếng động khiến tôi cũng không phát hiện ra chút nào đấy!"
Tôi nhíu mày, lại là một là một con quỷ người Đông Bắc.
"Được rồi, bây giờ biết điều thì ra ngoài đi!"
Nó nhanh chóng biến mất như một làn khói. Tôi chống cằm nhìn cô bé đang tập trung vẽ và quay lưng về phía mình, nửa khuôn mặt của cô bé bị ánh nắng chiếu vào, lộ rõ cả những sợi lông tơ li ti của cô bé.
Từ khi Thẩm Đạc không về nhà, mấy ngày nay có không ít quỷ xuất hiện trước mặt Bành Uyển.
Cũng thật trùng hợp, con quỷ đầu tiên vừa bay vào cửa đã đập ngay vào tầm mắt của tôi thì con quỷ này sợ hãi, quỳ thụp xuống đất.
"Không biết đây là địa bàn của bà cô, là con bị cứt che mắt, dám động tay động chân trên đầu thái tuế!"
Cũng chính nhờ nó mà tôi mới biết được mạng của Bành Uyển là tứ trụ thuần âm (sinh vào giờ âm, ngày âm, tháng âm, năm âm). Và đây cũng chính là mỹ vị hiếm có của ma quỷ mắc kẹt trên trần thế thèm khát.
Mà tôi, vì bị lệ khí bao phủ nên nghiễm nhiên trở thành ác quỷ cực kỳ hung ác khiến đám quỷ nhìn thấy phải tránh xa vài mét.
Tôi cười giễu cợt, một người chết ngoài ý muốn như tôi, lại không có oán khí, sao có thể biến thành ác quỷ chứ?
Nhưng uy phong trời ban cũng không uổng phí, từ ngày đó trở đi, tôi đã xua đuổi không ít mấy tên quỷ nhãi nhép muốn hút cạn sinh khí của Bành Uyển.
Cho đến khi. . . lão đầu kia xuất hiện.
8.
Giống như ngày thường, tôi hù dọa ông ta: "Đây là địa bàn của tôi, mau đi nhanh đi!"
Lão đầu sờ râu cười to: "Một con quỷ đáng thương bị giam cầm hồn phách mà cũng dám lên mặt với ta sao? Ta cũng không phải là đám quỷ tép riu kia, không dễ bị cô qua đâu!"
Trong lòng tôi sững lại, giọng nói cũng nghẹn lại: "Hồn phách bị giam cầm là sao?"
Lão ta chỉ vào bài vị trên bàn gỗ đào và chỉ vào hũ trắng bên cạnh: "Trên bàn thờ, bài vị đặt đối diện với hũ đựng tro cốt là làm khóa linh. Có phải cô không thể rời khỏi bức tường này nửa bước không? Bởi vì hồn phách của cô bị giam cầm trong bức tường này rồi."
Móng tay tôi găm chặt vào lòng bàn tay nhưng lại không hề có cảm giác đau đớn chút nào. Ông ta đi vài bước, đến trước bài vị của tôi rồi quan sát một lát: "Làm bằng gỗ Kim Tơ Nam Mộc thượng hạng nhưng lại dùng 18 chiếc đinh vàng đóng xung quanh!"
"Mộc chủ sinh nhưng kim chủ chết. Đinh vàng phong ấn bài vị có thể ghim luôn cả hồn phách, gắn liên với xương cốt, không thể siêu thoát."
{Rắn mập giải thích: Kim tơ nam mộc làloại cây gỗ quý đặc biệt chỉ có ở Trung Quốc, phân bố ở Tứ Xuyên và một số vùng thuộc phía Nam sông Trường Giang. Thời xưa, chỉ có hoàng tộc, nhà vua mới được sử dụng loại gỗ này. Gỗ Kim tơ nam mộc có mùi thơm, thớ gỗ như những sợi tơ vàng được hình thành tự nhiên, sáng óng ánh dưới ánh nắng mặt trời.}
"Cô thì không chỉ như vậy thôi đâu! Người này quả thật cực kỳ ác độc, quá tàn ác!"
Ông ta chỉ vào hai hàng chữ nhỏ ở trên bài vị: "Cô nhìn xem bốn chữ ‘Tình yêu suốt đời’ không được viết cùng với tên họ mà lại được tách ra ‘tình yêu’ và ‘suốt đời’. Nếu chỉ đọc riêng nó thì ta có thể nghĩ rằng đây là bằng chứng của tình yêu sâu sắc nhưng điều đáng nói là ‘suốt đời’ được đặt ở một dòng riêng biệt và viết bằng bột vàng. Một nét nang trên đầu chữ sinh, chẳng phải là chặt đường sống của cô à?"
{Rắn mập giải thích: ‘suốt đời’ tiếng Trung là『一生』 nhất sinh.}
"Tuyệt, thật tuyệt mà!" Từng câu từng chữ của lão ta như biến thành từng con dao sắc bén đâm vào lồng ngực tôi.
Rõ ràng tôi chỉ còn lại hồn phách nhưng lại cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều quặn đau.
Lão ta quay mặt sang: "Tuy nói sau khi chết không còn quan tâm chuyện sống chết nữa nhưng còn bị bày tỏa hồn trận thế này. . . Cô nhóc à, người này có thù rất lớn với cô đấy! Biết ai làm không?"
Hận ý nhanh chóng xâm chiếm toàn bộ suy nghĩ của tôi.
Tôi cắn răng nghiến lợi nói từng trữ: "Là chồng tôi, Thẩm Đạc!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)