1.
Tôi mơ mơ màng màng tỉnh lại từ trong hỗn độn, phát hiện trong nhà có thêm một cô gái xinh đẹp.
Cô ta mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, trông giống hệt như một con bướm xinh đẹp bay qua bay lại ở trong bếp. Bên má có hai lúm đồng tiền nhỏ, cười lên cực kỳ ngọt ngào đến mức một người phụ nữ như tôi cũng cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc.
Tôi lẳng lặng nhìn cô ta một hồi lâu, thấy cô ta suýt bị dầu nóng bắn phải, nhìn thấy cô ta mổ cá mà chảy máu đầm đìa.
Vừa nhìn một cái cũng đoán được cô bé này được nuông chiều từ nhỏ, không biết làm gì vậy mà lại dám xắn tay áo nấu cơm cho một người đàn ông.
Tôi thầm nghĩ, anh ta thật sự may mắn. Cửa kéo ra, một người đàn ông cao lớn đi vào.
Anh ta bỏ cặp xuống, đi về phía người phụ nữ kia, ôm cô ta từ đằng sau: "Uyển Uyển, đã nói em không cần quá vất vả mà. Những thứ này cứ để anh làm cho!"
Giọng nói này. . .
Trong lòng tôi đột nhiên có cảm giác quen thuộc đến mức quỷ dị, chỉ thấy người đàn ông kia đang tựa đầu lên bả vai người phụ nữ. Nửa bên mặt nhìn về phía tôi.
Sống mũi cao thẳng, đường nét cương nghị, tất cả đều mang lại cảm giác quen thuộc khắc sâu vào xương tủy.
Trái tim tôi trầm xuống, là Thẩm Đạc – là người tôi yêu suốt năm năm và cũng là người chồng đã kết hôn 3 năm của tôi.
2.
Lúc này, tôi mới phát hiện, căn nhà trước mặt này. . . dù trang trí khác biệt nhưng khắp nơi đều toát lên vẻ lộng lẫy và tinh tế nhưng bố cục của căn nhà này giống hệt ngôi nhà mà tôi và Thẩm Đạc chuyện vào đầu năm nay.
Đây là nhà tôi. Đó là căn bếp mà tôi đã nấu vô số món ngon trong này. Vậy mà chồng tôi lại ôm một người phụ nữ khác ở trong căn nhà của tôi.
Tôi tức đỏ mắt, muốn nhào tới xé rách mặt đôi cẩu nam nữ kia nhưng tôi lại bị đụng mạnh vào vật gì đó phát ra một tiếng ‘Đông’ mạnh mẽ.
Tôi không thấy đau nhưng lại có cảm giác hít thở khó khi bị giam vào chỗ kín.
Người phụ nữ dường như nghiêng đầu một cái theo bản năng. Tôi không nhịn được mà lại đưa tay ra một lần nữa. Trước mặt là một kết giới vô hình.
Dường như đã ngăn cách tôi và Thẩm Đạc còn có người đàn bà kia thành hai thế giới khác nhau vậy.
Nỗi sợ hãi to lớn ngập tràn trong lòng tôi, rốt cuộc. . . tôi đang ở đâu thế này?
3.
Dường như chỉ ngẩn người trong giây lát khi ngẩng đầu lên thì trên bàn đã bày biện một mâm đồ ăn chừng bốn, năm món.
Thẩm Đạc cởi tạp dề, dịu dàng hôn lên môi người đàn bà kia. Sau đó, dắt cô ta đến trước mặt tôi. Có phút chốc, tôi tưởng rằng anh ta đi về phía tôi.
Tôi liều mạng vỗ bức tường vô hình, gào thét với anh ta. Sau đó, tôi trơ mắt anh ta không nghe thấy gì, dừng lại ở trước mặt tôi.
Sau đó, anh ta cùng người đàn bà kia nghiêm trang cúi người về phía trước. Người đàn bà kia nghiêng người, ôm lấy anh ta: "Đừng quá đau lòng!" Giọng nói của cô ta cũng trầm xuống: "Nếu chị ấy biết anh yêu chị ấy như vậy thì dưới suối vàng nhất định sẽ cảm động!"
"Trước khi ăn cơm anh đều phải bái tế chị ấy!" Thẩm Đạc cúi đầu, trong mắt đầy yêu thương: "Thật xin lỗi, làm khó cho em rồi!"
Người phụ nữ kia vùi vào lòng anh ta: "Mặc dù em có chút ghen tị và hâm mộ nhưng cũng chính vì lý do này em mới rung động với anh! Một người đàn ông vừa trọng tình, trọng nghĩa như thế mới đáng giá làm bạn cả đời."
4.
Đầu tôi đau nhức như muốn nứt ra đến nơi, rốt cuộc tôi cũng nhớ ra. Tôi chết rồi. Chết trong một vụ tai nạn xe cộ.
Tôi vẫn còn tiếng phanh xe bén nhọn, vết máu bắn tung tóe và Thẩm Đạc chạy như bay về phía tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn lịch treo tường. Ngày 02 tháng 08 năm 2020. Đã ba năm trôi qua rồi.
Cho nên, Thẩm Đạc đã có hạnh phúc mới. Người đàn bà này tên là Bành Uyển, lớn lên ở vùng sông nước Giang Nam, giống như ấn tượng ban đầu của tôi, cô ta quả thực khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Không giống như tôi, giọng điệu lúc nào cũng nhanh như gió còn cô ta thì lại mang theo chút dịu dàng và thơm mùi sữa.
Dưa hấu mùa hè, cắt một nửa quả, cô ta sẽ lấy phần chính giữa – ngon ngọt nhất cho Thẩm Đạc ăn. Mà phần dưa hấu ngọt nhất kia đã từng . . . là của tôi.
Nhìn đôi nam nữ ngọt ngào, thân mật như thiên nga trên sô pha kia, một cảm giác chua xót, ghen tuông dâng trào trong người, tôi cảm thấy tưởng chừng như mình sắp khóc đến nơi.
Nhưng khi sờ lên khóe mắt thì lại khô khốc. Hóa ra. . . quỷ sẽ không rơi lệ.
Ánh mắt tôi nhìn Thẩm Đạc đang ngồi trên ghế salon đầy quyến luyến.
Thời gian dường như cực kỳ thiên vị người đàn ông này, trên mặt anh ta không hề có dấu ấn thời gian mà cả người anh ta đều vui vẻ, bừng bừng luồng khí màu đỏ khiến anh ta càng thêm tuấn tú.
Tôi dụi mắt, không sai, đúng là luồng khí màu đỏ. Hóa ra sau khi làm quỷ, thật sự có thể nhìn thấy khí vận trên cơ thể người khác sao ạ?
Tôi liếc mắt nhìn sang Bành Uyển, không có gì cả. Xem re vận khí của Bành Uyển chỉ ở mức trung bình mà thôi.
Tôi không khỏi bật cười, trước kia Thẩm Đạc nói với tôi rằng, có người xem bói cho anh ta phán rằng: "Cả đời lận đận, mất cả tiền tài lẫn tuổi thọ." Cái tên này đúng là thầy bói rởm, chỉ biết lừa tiền thiên hạ, một người vượng khí như thế kia mà lại nói trở nên như thế!
Nhưng không biết vì sao tôi cảm thấy luồng khí đỏ kia cực kỳ quen thuộc, tựa như hình như luồng khí này bị cưỡng chế lấy ra từ cơ thể tôi vậy.
Ngay lúc này đây, tôi cũng có thể cảm nhận được nó đang thầm gọi tôi.
Khi đó tôi còn nghĩ rằng, là mình và Thẩm Đạc ở bên cạnh nhau quá lâu nên luồng vận khí này cũng coi tôi là một nửa chủ nhân của nó. Nhưng không ngờ rằng, hóa ra thứ này thật sự có linh tính.
Nó đang gọi chủ nhân thật sự của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Truyện này mình lại thích n8 hơn,nhẹ nhàng bình tĩnh và lý trí để trả thù,có thể hiểu n9 nôn nóng để trả thù vì sự hận ý của mình nhưng…cũng có phần ít kỉ,nếu n8 nghe theo lời cô mà giết chết tên đó mà không có sự chuẩn bị vậy chẳng phải n8 sẽ đi tù vì giết người sao!
Rất hay nha
Thật bất ngờ. Phút cuối thì thấy rằng cô ấy vẫn có phúc khí.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)