11.
Lão đầu đột nhiên nhíu mày lại: "Kì quái, thông thường trấn hồn trận sẽ được bố trí ở nơi người thi trận đã sống lâu năm hoặc quen thuộc để linh hồn có thể yên tâm rơi vào trạng thái hỗn độn, chỉ trấn trạch mà thôi. Vậy sao cô lại tỉnh táo thế này?"
Con mẹ nó, làm sao tôi biết được chuyện này chứ? Tôi hung hăng trừng mắt nhìn ông ta. Chẳng lẽ sau khi bị giam cầm trong bức tường này thì phải chịu làm tế phẩm suốt đời suốt kiếp à?
Lão đầu sờ mũi, ánh mắt nhìn xung quanh.
"Ta không có ý kia. . . cô đừng giận cá chém thớt mà. . ." Đột nhiên ánh mắt lão đầu dừng lại. Ông ta sờ cằm: "Thì ra là như vậy!"
Tôi nhìn theo ánh mắt của ông ta, nhìn thấy Bành Uyển đang đứng bên cửa sổ. Cô ta không hề biết gì về nỗi oán hận đen tối ẩn sâu trong góc này, trông cô ta vẫn thật yên tĩnh.
Tôi cứng đờ, cũng lờ mờ đoán ra: "Là vì cô ta sao?"
Lão đầu gật đầu.
"Chồng cô đã đổi mệnh chính là một bước đi vào con đường luân hồi. Vì vậy, hắn ta hiện giờ cũng như chúng ta!" Ông ta chỉ vào Bành Uyển: "Âm khí trên người cô gái kia có thể bồi bổ khí vận của hắn ta!"
Trong đầu tôi đột nhiên thoáng qua hình ảnh nửa đêm Thẩm Đạc ôm ấp, âu yếm Bành Uyển.
Hóa ra. . . là như vậy. Nửa đêm là lúc âm khí thịnh nhất.
"Tên chồng này của cô khá hiểu biết về phong thủy đấy!" lão đầu lắc lắc đầu, cười châm chọc: "Nhưng cẩn thận đến mấy cũng có sơ hở. Hắn ta lại quên mất rằng cô là ác quỷ lại có tứ trụ thuần âm, khi chết lại là lúc âm khí mạnh nhất trong năm. Cô ấy còn bồi bổ khí vận cho cô gấp trăm ngàn lần!"
Tôi sửng sốt hồi lâu. Đột nhiên ý thức được lão đầu kỳ quái này. . . có lẽ là cơ hội duy nhất giúp tôi báo thù.
Tôi vội vàng cầu khẩn: "Đại sư, ông biết nhiều như vậy, ông có thể nói cho tôi biết làm sao thoát khỏi ràng buộc này được không? Tôi. . ."
Lão đầu từ chối quả quyết: "Cô là ác quỷ, một khi thoát khỏi kết giới này, chắc chắn sẽ làm hại nhân gian. Khi còn sống, ta là âm dương sư, tuyệt đối không thể trợ Trụ vi ngược được!"
{Rắn mập giải thích: Trợ Trụ vi ngược助纣为虐:nghĩa là giúp vua Trụ làm những điều tàn ác, bạo ngược. Ðời nhà Ân, vua Trụ vốn là một vị hôn quân vô đạo; cho nên người nào giúp y làm những điều độc ác tức là người ấy “trợ Trụ vi ngược” Câu này có nghĩa tương đương với nối giáo cho giặc hoặc cõng rắn cắn gà nhà!)
Tôi hét lên: "Nhưng tôi đâu làm gì sai chứ? Dựa vào cái gì? Cũng bởi vì tôi mắt mù nên mới yêu tên đàn ông này, tôi bị hãm hại. Sau khi chết rồi mà linh hồn vĩnh viễn không thể siêu sinh, thậm chí tôi còn bị tên đàn ông kia giam giữ ở đây để che chở, phù hộ cho con cháu của anh ta sao? Tôi không cam lòng, không cam lòng!"
Tôi liều mạng đụng vào kết giới, muốn xé bỏ nó bằng mọi giá.
Trong mắt lão đầu đầy vẻ thương hại: "Con gái à. . . Ta biết con bị chịu thiệt nhưng đây là mệnh của con rồi. Con phải chấp nhận thôi!"
Tôi ngửa mặt lên trời cười lớn, ngay sau đó càng điên cuồng đụng vào kết giới.
"Số mệnh sao? Tôi không nhận mệnh này!"
Đột nhiên, tôi ngẩng đầu lên như nhận ra điều gì đó, bắt gặp ánh mắt xa xăm và bối rối của Bành Uyển.
Lần trước!
Lần trước khi tôi đụng vào kết giới, Bành Uyển cũng quay đầu nhìn. Trong lòng tôi cảm thấy vui mừng không thôi. Có phải cô ấy cũng có thể nghe thấy không? Cô ấy có thể nhìn thấy tôi không?
Tôi nín thở, nhìn chằm chằm cô ấy. Nhưng giống như lần trước, Bành Uyển chỉ liếc nhìn một cái rồi lại nhìn vào bức tranh.
Trái tim tôi thắt lại, ngập tràn nỗi thất vọng. Không được, tôi không thể từ bỏ.
Tôi ép bản thân mình tỉnh táo lại, ép bản thân phải suy nghĩ.
Rốt cuộc. . .
Tôi ngẩng đầu nhìn lão đầu: "Ông nói tôi phải chịu nhận mệnh! Vậy còn cô ấy thì sao chứ? Cô ấy đang yên đang lành vậy cũng đáng bị chịu hoàn cảnh như tôi sao? Bị tước đi mạng sống, suốt kiếp không được siêu sinh sao?"
Ngày đó, tôi nhìn thấy luồng khí kia hóa ra là tôi bị đoạt khí vận.
Vậy còn Bành Uyển thì sao chứ? Cũng là người mang tứ trụ thuần âm, chẳng lẽ cũng chỉ đơn giản để bồi bổ vận khí cho Thẩm Đạc thôi sao?
Đêm đó, rõ ràng tôi chính mắt nhìn thấy Thẩm Đạc muốn đoạt mạng cô ấy.
Tôi đang đánh cuộc, Bành Uyển – cô ấy cũng có mệnh phú quý trời sinh.
12.
Tôi nhìn chằm chằm lão đầu, rất sợ bỏ qua bất cứ vẻ mặt nào của ông ta.
Quả nhiên, vẻ mặt lão đầu từ kinh ngạc rồi chuyển sang khiếp sợ và cuối cùng là tức giận.
"Số mệnh của cô cực kỳ phú quý, đủ để hắn ta giàu sang cả đời mà hắn ta vẫn thấy không thỏa mãn!"
Tôi đã đánh cuộc đúng rồi. Tôi tiến lại kết giới, kéo gần khoảng cách với ông ta.
"Tận mắt tôi nhìn thấy Thẩm Đạc trích máu của Bành Uyển lên gương đồng âm dương. Nếu như không phải tạm thời có chuyện xảy ra ngoài ý muốn, e rằng cô ấy cũng bị nhốt ở đây rồi!"
Tôi từng bước dồn ép, phá vỡ phòng tuyến trong lòng ông ta.
"Nếu như cô ấy chết ngay dưới mắt ông thì tức là ông thấy chết mà không cứu đấy!"
Tôi nhìn khuôn mặt già nua của ông ta, nói câu cuối như đòn chí mạng: "Cô ấy mới 24 tuổi. Nếu như cô ấy chết, ba mẹ cô ấy. . . sẽ đau lòng đến nhường nào chứ?"
Lão đầu như bị sét đánh. Quả nhiên, đây đúng là xương sườn mềm của ông ta. Đôi mắt đục ngầu của ông ta thoáng qua rất nhiều xúc cảm nhưng ông ta vẫn trầm mặc, trầm mặc rất lâu.
Mắt tôi ầng ậng nước: "Cầu xin ông. . . Lúc tôi chết cũng mới có 27 tuổi thôi! Tuổi của ba tôi. . . cũng không khác ông là bao!"
Nói tới chỗ này, rốt cuộc tôi không nhịn được mà khóc lớn. Trên mặt cảm thấy ẩm ướt. Hóa ra là huyết lệ, màu đỏ chói mắt.
Tôi có chút kinh ngạc mà xoa mặt.
Hóa ra, đến lúc đau lòng, ngay cả quỷ cũng có thể rơi lệ. Rốt cuộc, lão đầu thở dài một cái.
"Được rồi, cô muốn như thế nào?"
"Có vài lần. . . khi tôi đụng vào tường, dường như cô ấy cũng cảm nhận được!"
Lão đầu vỗ đùi: "Đúng rồi. Hai người đều mang tứ trụ thuần âm nên chắc hẳn hai người có mối liên hệ với nhau! Cô vừa nói chồng cô có lấy máu của cô ấy đúng không?"
Hiện tại, tôi cực kỳ cảm thấy khó chịu khi nghe mấy chữ ‘Chồng cô’, hơi nhíu mày một cái nhưng cũng không nói gì: "Đúng vậy, máu của cô ấy và Thẩm Đạc đều nhỏ vào trên gương đồng âm dương."
Ông ấy mừng rỡ: "Như vậy dù chưa thành công nhưng cô ấy cũng có thể coi một chân vào âm phủ rồi."
Ông ta liếc nhìn đồng hồ treo tường: "Ngày mai là 14 tháng Bảy, giờ Tý của ngày này cũng là thời điểm âm khí thịnh nhất trong một năm. Đó cũng là ngày giỗ của cô! Nếu như thời điểm này, cô ấy thắp hương, cúng bái cô. . . có lẽ. . . cô ấy có thể nhìn thấy cô đấy!"
Cơ thể trống rỗng của tôi run rẩy, giống như trái tim đập loạn nhịp khi còn sống vậy.
Cô gái này. . . cô ấy sẽ. . . Cô ấy lại yêu thương tên đàn ông thâm trầm, không bằng cầm thú kia, lại có một trái tim thiện lương, hiền lành.
Cô ấy sẽ cúng bái người vợ ‘Không may chết uổng’ của chồng.
Từ bây giờ đến giờ Tý ngày 14 tháng 7 còn khoảng 27 tiếng nữa. Tôi có thể chờ được. Tôi bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời tối đen, đường như một chiếc miệng rộng đen tối cắn nuốt toàn bộ những thứ tươi đẹp buổi sáng.
[Thẩm Đạc, chắc chắn anh sẽ không quay trở lại đâu nhỉ? Anh cứ tận hưởng cuộc sống hiện tại thêm một thời gian nữa đi. Nhất định anh phải sống thật tốt, tôi sẽ tìm anh!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)