Ăn cơm xong, tôi tự mình đi nói chuyện với ba tôi, muốn nói với ba về hạt châu kia. Ba tôi không hỏi nguyên nhân, tôi vừa nói liền bảo đi lấy cho tôi. Tôi vội hỏi: “Ba, ba không hỏi con muốn hạt châu kia làm gì sao?”
Ba tôi nhìn tôi, chậm rãi thở ra nói: “Ổn định thi thể. Ba chỉ có một vài đồ thật, chẳng lẽ còn không biết tác dụng của nó. Lúc trước nếu ba nghe lời mẹ con, đi theo bà ấy trồng cây trong thôn thì hiện tại cũng phát tài, cũng sẽ không hại con… Ài, là ba đã hại đời này của con.”
Ba tôi lên lầu lấy hạt châu, dì ở phòng bếp rửa bát đũa, Khúc Thiên an vị ở cửa hàng phí trước ngắm nhìn sách cổ trong truyền thuyết mà ba tôi đã mua. Chỉ là truyền thuyết thôi, tôi biết đó không phải là sách cổ gì, chỉ là làm cũ thôi.
Tôi vừa mới trở lại cửa hàng, Khúc Thiên vẫn xem sách, lại nói: “Em có thích anh chàng nào không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)