Khi đến gần, tôi liền phát hiện ra điều khác thường. Khúc Thiên dựa vào thân cây liễu nhưng đôi mắt nhắm lại, không hề cùng nữ sinh kia có bất cứ trao đổi gì.
Khi tôi lại gần một chút, nữ sinh kia liền chạy ra sau cây liễu, còn Khúc Thiên vẫn không nhúc nhích như cũ.
“Khúc Thiên?” Tôi gọi.
Anh ấy không trả lời, vẫn như vậy không hề nhúc nhích. Lòng tôi trầm xuống, nhìn bốn phía xung quanh. Nếu theo phong thủy mà tính, nơi này chắc chắn là một âm địa. Nước, cây liễu, lại còn thời gian hiện tại. Khúc Thiên vẫn không nhúc nhích. Lấy sự cảnh giác của Sầm Tổ Hàng, anh ấy sẽ không để tôi đến gần như vậy mà không nhận ra, thậm chí khi tôi đã gọi rồi mà vẫn còn chưa phát hiện. Như vậy thì chỉ có một khả năng, kia không phải là Sầm Tổ Hàng. Hắn không phải là Sầm Tổ Hàng, vậy thì hắn là ai?
Khúc Thiên! Trong lòng tôi toát ra cái ý niệm này, bước chân cũng cứng lại. Khúc Thiên, Khúc Thiên chân chính. Kia chỉ là một khối thi thể a, vậy Sầm Tổ Hàng đâu? Anh ấy đi đâu?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)