Khi tôi về tới nhà, Khúc Thiên cũng đã ở nhà. Anh ấy đang ngồi trước máy tính, thấy tôi trở về liền ngẩng đầu lên hỏi: “Đã tìm hiểu được về tòa nhà kia chưa?”
“A, rồi. Mười mấy năm trước chỗ đó bị hỏa hoạn, có nữ sinh chết bên trong. Em nghĩ chính là cô gái ở bên cạnh anh ngày hôm qua.” Cũng chính là người mà trực giác cho tôi biết đã nhìn tôi từ trong tòa nhà đó.
“Ừ, ngày mai 11 giờ, khi tất cả mọi người đều ăn bữa trưa, chúng ta sẽ tới tòa nhà đó. Nếu nó thật sự biết bí mật của anh, tốt nhất phải cảnh cáo một chút.”
“Ừ.” Tôi đáp lời, sau đó vẫn đứng ở trước cửa phòng nhìn anh ấy. Nhìn đến mức khiến anh ấy có chút mất tự nhiên, hỏi: “Có việc gì sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)