Vào trong cửa hàng, tất cả mọi người đều biết tôi quen biết Chu Gia Vĩ nên đều tới an ủi vài câu. Nhưng hiện tại tôi không nghe vào được điều gì, trong đầu đều chỉ có hình ảnh Ngụy Hoa cầm con búp bê Barbie đứng dưới tán cây kia.
Hắn chỉ là một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi mà thôi, vì sao hắn lại có thể làm được? Con búp bê trong tay hắn chắc chắn có Chu Gia Vĩ, giống như lần trước Tổ Hàng cùng Linh Tử bọn họ đã đi cướp được Tiểu Vi về. Tôi không thể để Chu Gia Vĩ ở trong tay hắn như vậy. Tôi không biết Chu Gia Vĩ có phải thuần âm không, có thể bị luyện hóa hay không, nhưng ở trong tay bọn chúng chắc chắn không phải là chuyện tốt gì.
Tôi cúi đầu xuống để suy ngẫm, đột nhiên tôi có cảm giác nhột nhột, muốn ngẩng đầu lên nhìn. Cảm giác này rất mãnh liệt, nhìn cái gì thì tôi không biết, dù sao tôi cũng ngẩng đầu lên theo bản năng. Tôi ngẩng đầu, qua cửa kính cửa hàng thấy được Ngụy Hoa chậm rãi đi tới, tay hắn đang cầm con búp bê, miệng vẫn mỉm cười đầy tà khí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

